Chương 54: Vũ Điệu Dưới Ánh Trăng
Editor: Moonliz
—— "Chồng tương lai của tớ phải đeo chiếc kẹp cà vạt do tớ thiết kế, thề nguyện trung thành mãi mãi với tớ. Một khi đã đeo kẹp cà vạt của tớ rồi, anh ấy sẽ mang dấu ấn của tớ, và sẽ là người của tớ cả đời này."
Mảnh ghép cuối cùng được Trang Thiếu Châu nhẹ nhàng đặt vào chỗ trống trong lòng Trần Vi Kỳ, hoàn toàn khớp với nhau.
Trần Vi Kỳ như nhìn thấy hình ảnh cô thiếu nữ mười bảy tuổi đứng trên tầng thượng tòa nhà khoa học kỹ thuật vào một buổi chiều nắng đẹp.
Cô thiếu nữ ấy có mái tóc dài đen nhánh, mềm mại, thẳng tắp như dòng thác đổ xuống, được cô nâng niu vô cùng. Đôi mắt cô đẹp lấp lánh hơn cả pha lê, không ai nhận ra đôi mắt ấy đã từng khóc rất nhiều lần.
Mười bảy tuổi, Trần Vi Kỳ vốn rất bi quan, cô biết rằng trên đời này, mọi món quà đều phải trả giá, nên ngay cả trong tưởng tượng, cô cũng chỉ dám mơ về sự trung thành, không dám mong gì hơn, chẳng hạn như hạnh phúc, hay tình yêu.
Cô như một quả trái chín ép, quá sớm đã rơi khỏi cành, chua chát và cay đắng. Cô nhận thức rõ ràng rằng, không ai trên thế giới này sẽ yêu thích cô chỉ vì con người thật của cô. Vì cô là con gái nhà họ Trần, tất cả sự yêu thích đều pha trộn với lợi ích, sự nịnh bợ hoặc giả tạo.
Vì thế, cô trở thành người vô cùng thận trọng, cần rất nhiều thời gian để xác nhận một người có an toàn và thật lòng với cô hay không, dù là kết bạn hay yêu đương.
Nhưng ở bên Trang Thiếu Châu, lần đầu tiên Trần Vi Kỳ trải nghiệm niềm vui ngoài tầm kiểm soát, lần đầu tiên nhận ra số phận đôi khi thật phi lý.
Người đàn ông mà cô chỉ quen biết hơn năm tháng, cô lại chắc chắn rằng lời hứa của anh là thật. Cô đang đánh cược với số phận.
Trần Vi Kỳ nhìn chăm chú vào người đàn ông trước mặt, cảm thấy khóe mắt nóng lên, một giọt nước mắt không kiểm soát được lăn xuống. Ánh mặt trời chiếu rọi giọt nước mắt ấy, khiến nó lấp lánh như kim cương.
Trang Thiếu Châu nhẹ nhàng ôm Trần Vi Kỳ vào lòng. Cảm giác kỳ lạ ấy lại xuất hiện, như thể cô là một chú chó nhỏ có bụng mềm mại. Anh cúi xuống dỗ dành cô, đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt: "Biết trước em sẽ khóc, anh đã không nói rồi. Lỗi tại anh."
Trần San Nghi đang đứng dưới sân khấu, chắc chắn đã thấy anh làm chị cô bé khóc, sẽ trách anh không giữ lời hứa.
Nhóm phù rể và phù dâu ở bên dưới reo hò, khuyến khích họ hôn nhau thêm lần nữa.
Lê Thịnh Minh hiếm khi không hòa vào không khí sôi động. Cậu ấy luôn cảm tính hơn lý trí, nhìn thấy cảnh này cũng không kiềm được mà rơi nước mắt. Anh trai Trang Thiếu Diễn ân cần đưa cho cậu ấy một chiếc khăn tay.
Trần San Nghi khóc đến mức mắt hoa lên, ngả người vào người Dịch Quỳnh Linh, khiến cô bé bất lực nhưng cũng không thể không thương.
Lê Nhã Nhu là một người phụ nữ cứng rắn, ngay cả khi xem Titanic cũng không rơi nước mắt, hôm nay lại thấy mắt mình ướt đẫm. Trang Kỳ Đình đưa tay qua định ôm bà ấy, nhưng bị bà ấy trừng mắt nhìn lại.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
