Chương 50: Hoàng hôn trên đảo
Editor: Moonliz
Trên thế giới này đã xuất hiện một đóa hồng mang tên Vi Kỳ, với sắc xanh độc nhất vô nhị. Sẽ không còn ai sẵn lòng bỏ qua mọi chi phí và công sức, thử nghiệm hàng trăm lần chỉ để tạo ra một màu sắc ghi dấu đêm hôm đó của riêng họ.
Trang Thiếu Châu biết Trần Vi Kỳ lưu luyến đêm hôm ấy. Anh biết sắc xanh này chính là màu của bầu trời đêm hôm đó.
Bởi khi Trần Vi Kỳ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, anh cũng dõi theo ánh mắt cô, vừa ngắm nhìn phong cảnh trong mắt cô, vừa lặng lẽ ngắm cô.
"Là để ghi nhớ sắc đêm hôm ấy, em có thích không?" Trang Thiếu Châu khẽ áp lòng bàn tay lên má Trần Vi Kỳ.
Đêm hôm ấy. Thực ra không cần nói, cả hai đều nhớ rất rõ.
Đôi mắt sáng trong như ánh trăng của Trần Vi Kỳ lặng lẽ nhìn anh, khi nghe anh nhắc đến đêm hôm ấy, trái tim cô bỗng chốc như ngừng đập. Một cảm giác mất trọng lượng xâm chiếm toàn thân, giống như khoảnh khắc máy bay rời khỏi mặt đất lao vút lên bầu trời.
Cô cố giữ vẻ bình tĩnh, ngón tay siết chặt lấy đóa hồng. Sắc xanh thẫm của hoa tôn lên nước da sáng lạnh của cô, những đường mạch máu mờ nhạt bên dưới làn da dường như đang chảy rất nhanh, bởi nhịp tim cô đang đập rất nhanh.
Trần Vi Kỳ chưa từng nói với ai rằng sắc xanh ấy chính là màu của đêm hôm đó. Ánh mắt của Trang Thiếu Châu vẫn ung dung, dịu dàng, mang theo ý cười khi nhìn cô.
Anh thật đáng ghét. Cô không hiểu tại sao anh lúc nào cũng có thể nhìn thấu suy nghĩ của cô. Là vì anh bẩm sinh nhạy bén hơn người khác, vì anh từng học tâm lý học, hay vì giữa họ đã tồn tại một loại giao cảm nào đó khó lý giải?
Trần Vi Kỳ khẽ thở dài một hơi, bất đắc dĩ nhưng cũng chiều theo, nói: "Trang Thiếu Châu, em đã nói rồi, anh không được tự ý quan sát em."
Nghe giống như một lời cảnh cáo, nhưng lại mang hàm ý rằng nếu anh nhất quyết tiếp tục quan sát, cô cũng không có cách nào, đành để mặc anh.
"Anh không hề quan sát em, bảo bối." Trang Thiếu Châu thì thầm, cúi xuống đặt một nụ hôn dịu dàng lên dái tai cô. Đôi tai nhỏ nhắn hôm nay hiếm khi không đeo khuyên tai, trắng trẻo, ngoan ngoãn, khiến người ta chỉ muốn ngậm vào miệng.
"Vợ chồng chúng ta tâm đầu ý hợp."
Trần Vi Kỳ không thể chịu nổi việc anh nửa đêm chạy đến, mang hoa hồng, hôn cô rồi nói những lời ngọt ngào khiến tim cô loạn nhịp. Cô lập tức che tai lại, nhón chân như đang múa ba lê, xoay người thoát khỏi vòng tay anh. Bây giờ cô cũng đã học được cách thoát khỏi anh đầy khéo léo, miễn là anh không dùng đến sức mạnh.
Nhưng trong thế giới của sức mạnh tuyệt đối, mọi kỹ xảo đều vô dụng.
Trang Thiếu Châu ôm lấy không khí, bật cười khẽ: "Có vẻ anh vẫn phải dùng chút lực rồi."
Trần Vi Kỳ nhướng mày, giọng nói đầy khiêu khích: "Anh dùng lực mà khiến em khó chịu, thì đừng mong ôm được em."
Trang Thiếu Châu liếc nhìn cô, mỉm cười đầy hàm ý: "Anh dùng lực làm em khó chịu thật à?"
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
