Chương 38: Cà Vạt
Editor: Moonliz
Sau bữa tối, hai chị em dắt em bé ra sân golf đi dạo một vòng. Sau đó, San Nghi được gia sư đưa đi làm bài tập, có dì Khúc bảo mẫu theo sát chăm sóc.
Đồ đạc mà Trần Vi Kỳ chuyển đến đã được sắp xếp phần lớn, phần còn lại sẽ có người đến thu dọn vào ngày mai. Hộp đồ ngủ mà Mỹ Du tự tay đóng gói giờ đang được đặt trong phòng thay đồ, miệng hộp được dán kín chờ chủ nhân tự tay mở ra.
Đây là phòng thay đồ mà Trang Thiếu Châu thường dùng, rất rộng rãi, thậm chí còn lớn hơn một nửa so với phòng ngủ chính. Bố cục rõ ràng nhưng lại khá lãng phí không gian. Thực ra, từng góc trong căn biệt thự này đều toát lên sự xa hoa, đặc biệt là ở Hong Kong, nơi đất chật người đông, lối sống như thế này thật sự kiêu ngạo.
Các tủ quần áo dọc theo tường đều là dạng mở, không có cánh tủ, treo đầy những bộ vest được may đo theo phong cách đa dạng. Từ vải len cao cấp, nhung, cotton, lụa, kiểu dáng thường nhật nghiêng về phong cách công sở, đa phần là phong cách Anh hoặc Ý. Các bộ dành cho tiệc tối và hội họp thì phong phú hơn nữa. Ngoài ra còn có quần áo thể thao, chia thành nhiều loại theo hoạt động: chơi golf, tennis, chạy bộ, leo núi... Những chiếc đồng hồ đắt tiền không được cất trong két sắt mà được đặt trên tủ trưng bày gỗ óc chó ở trung tâm, từ vài triệu đến vài chục triệu đều nằm đó.
Trong không khí thoang thoảng mùi hương cam bergamot, dịu nhẹ, rất thích hợp cho một buổi tối trong núi, khiến tâm trí con người thư thái và sảng khoái.
Điều khiến Trần Vi Kỳ kinh ngạc nhất không phải những thứ này, mà là bộ sưu tập cà vạt của Trang Thiếu Châu. Anh có hẳn một bức tường dành riêng cho cà vạt. Tất cả đều được người giúp việc cuộn gọn và đặt ngay ngắn trong những ô tủ gỗ hình vuông. Từ chất liệu lụa, cotton, hoa văn in, trơn màu, kẻ sọc, hoa lá cho đến thêu tay, từ kiểu chính thức đến không chính thức, phong cách thanh lịch, sang trọng hay học viện, tất cả đều có đủ.
Trần Vi Kỳ âm thầm kinh ngạc, trong lòng có chút rung động khó diễn tả. Cô cắn môi, im lặng một lúc nhưng cuối cùng vẫn không cưỡng lại được, bước lên phía trước. Kiễng chân, cô dùng đầu ngón tay mịn màng rút ngẫu nhiên một chiếc cà vạt ra.
Trang Thiếu Châu đang tắm, sẽ không đến làm phiền cô.
Cô quấn chiếc cà vạt quanh cổ mình, tùy ý thắt một nút. Thắt không đẹp, cô lại tháo ra. Trong lúc rảnh rỗi, cô nhớ lại kiểu thắt cà vạt tinh xảo mà Trang Thiếu Châu từng làm, hình như gọi là... kiểu Eldredge nhỉ.
Trần Vi Kỳ lên mạng tìm cách thắt kiểu này, xem hướng dẫn vài lần. Đáng tiếc, khi bắt tay vào làm, cô thất bại ngay lập tức. Là một người phụ nữ rất thông minh, dù là học tập, kinh doanh, khiêu vũ hay chơi piano, cô đều cực kỳ có năng khiếu. Vậy mà trước kiểu thắt cà vạt phức tạp này, cô lại trở nên vụng về.
"Tanya, em đang làm gì thế?"
Chiếc cà vạt quấn trên cổ vẫn chưa tháo ra được, cô bị Trang Thiếu Châu bắt gặp đang lén lấy cà vạt của anh, Trần Vi Kỳ âm thầm than xui xẻo trong lòng. Không còn cách nào khác, cô đành quay người lại trong sự lúng túng, nhưng vừa quay đi đã phải đối mặt với một cảnh tượng còn bất ngờ hơn.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
