Chương 36: Chuyển đến sống cùng nhau
Editor: Moonliz
Mảnh nhựa nhỏ được giơ lên trước mặt, nhưng Trần Vi Kỳ không chịu nhận, hai tay cô vẫn bám chặt vào vai Trang Thiếu Châu. Khuôn mặt ẩn trong bóng tối đã đỏ bừng, tựa như màu sắc sau khi uống chút rượu.
Trang Thiếu Châu khẽ cười, không cố ép cô nữa. Anh dùng răng cắn lấy một góc mảnh nhựa, tay đơn giản xé phần bao bì răng cưa. Âm thanh xé rách vang lên bên tai Trần Vi Kỳ, khiến cô cảm giác như chính mình vừa bị xé toạc.
Trong suốt quá trình, ánh mắt anh vẫn dán chặt vào cô. Cái nhìn ấy không phải không dịu dàng, nhưng sự chiếm hữu trong đó quá mãnh liệt, khiến vẻ dịu dàng như chỉ là lớp ngụy trang.
"Em làm đi."
Anh nhẹ nhàng mở tay cô, đặt mảnh nhỏ đó vào lòng bàn tay cô.
Lòng bàn tay Trần Vi Kỳ nóng rực, nay lại đột nhiên thêm một thứ lạ lẫm, càng nóng hơn. Cô trừng mắt nhìn anh, nhưng đến mức này rồi, một cảm giác mơ hồ nào đó cũng bắt đầu dâng lên trong cô, khơi gợi một thứ khát khao khó diễn tả.
Vừa rời khỏi chiến trường đầy mưu kế ở nhà họ Trần, cô lại bị Trang Thiếu Châu kéo vào một chiến trường khác. Nhưng nơi này không cần giả vờ, không cần mưu tính, không cần thủ đoạn. Chỉ có yêu cầu và trao đi một cách trực tiếp, không cần nghĩ ngợi gì cả. Cô chỉ cần đi theo cảm giác đó, hoặc đơn giản là đi theo anh.
Trần Vi Kỳ mím môi, ngón tay cầm lấy mảnh nhựa mỏng nhẹ như cánh ve. Đôi bàn tay đẹp đẽ đeo nhẫn trị giá ba trăm triệu giờ lại đang cầm thứ chỉ đáng giá vài trăm nghìn. Cảm giác ẩm ướt của nó khiến cô thấy lạ lẫm, đầu ngón tay như trơn trượt.
Trang Thiếu Châu không chịu nổi khi thấy cô nhìn thứ đó với vẻ nghiên cứu kỹ càng, thậm chí còn thử cho ngón tay vào và chọc chọc, như thể phát hiện ra một món đồ chơi thú vị.
"Trần Vi Kỳ..." Giọng anh khàn đặc, yết hầu di chuyển: "Nếu làm rách, thì đừng trách anh."
Trần Vi Kỳ lập tức rụt tay lại, giả vờ ho nhẹ. Hơi thở trong không gian kín này như bị ép chặt, khó mà thoát ra.
"Mau nào... bảo bối." Anh nhẫn nhịn, giục cô.
Trần Vi Kỳ khẽ hừ một tiếng, như tiếng thở phì nhẹ của một chú chó nhỏ. Tấm lụa mỏng che chắn nơi nhạy cảm nhất của cô như bị đá ném vào hồ nước nóng. Cảm giác bức bối khiến cô không chịu nổi, liền dứt khoát kéo mạnh xuống.
Thứ bị giam cầm bấy lâu lập tức bật ra, như một khẩu súng mạnh mẽ đã nạp đạn sẵn, nhắm thẳng vào mặt cô.
Dù ánh sáng yếu ớt trong bóng tối khiến cô không nhìn rõ chi tiết, nhưng đường nét cơ bản vẫn hoàn toàn hiện lên trước mắt.
Trần Vi Kỳ cắn môi, cố gắng trùm mảnh nhựa mỏng như cánh ve lên. Lần đầu không trùm đúng, bị lệch, tuột xuống. Lần thứ hai mới ổn định.
Thật quá sức tưởng tượng.
Trong đầu cô, chỉ có một ý nghĩ: "Thật sự giống như nòng súng vừa khai hỏa, nóng bỏng, cũng giống như một cây tre to thẳng đứng, tràn đầy sức sống mạnh mẽ."
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
