Chương 33: Nhận giấy chứng nhận
Editor: Moonliz
Trần Vi Kỳ khẽ nhếch môi, không nói nên lời. Cái gã đàn ông này, cô chịu mặc đồ của anh là đã nể mặt rồi, là vì nhìn trúng đồ của anh, không thèm chê bai anh. Thế mà anh lại chê ngược lại cô?
"Em mặc đồ của anh là giữ thể diện cho anh rồi đấy." Trần Vi Kỳ đặt chân xuống, xoay người đối diện với anh, chống hai tay lên bệ cửa sổ, nghiêm túc nhấn mạnh.
"Đúng vậy, đương nhiên là do em đã nể mặt anh rồi. Chỉ một chiếc áo sơ mi rẻ tiền như thế này không xứng với cô ba nhà họ Trần." Trang Thiếu Châu chỉ muốn mau chóng thuyết phục cô thay chiếc áo sơ mi này ra.
Cũng không biết cô kiếm chiếc sơ mi đen này từ đâu ra. Cổ áo kiểu vest rộng, mặc trên người cô lại thành cổ chữ V, cúi đầu một chút là đã lộ cảnh xuân. Chất liệu lụa cao cấp mềm mại, ôm sát đường cong đồng hồ cát của cô.
Áo đen nổi bật làn da trắng, dưới ánh đèn vàng ấm áp, cô như hóa thành một khối ngọc ấm, khiến người ta chỉ muốn lột sạch, nâng niu trong tay mà ngắm nhìn.
Phải thay ra, nếu không tối nay khỏi ngủ, sáng mai còn phải dậy sớm nữa. Bà Lê đã dặn đi dặn lại rằng giờ tốt là từ 8 giờ 38 đến 8 giờ 58, mọi thủ tục ở phòng đăng ký cũng đã được sắp xếp xong xuôi.
Trần Vi Kỳ nhìn anh lạnh lùng, dáng vẻ trơn tru của anh sau lần "gần gũi" càng thêm đáng ghét.
"Chiếc áo sơ mi này là mẫu giới hạn của Pevano năm kia, cả Hương Cảng chỉ có ba chiếc. Giá gốc chính hãng là ba mươi ba nghìn tám trăm. Mà chiếc áo này còn thêu thêm hoa văn thì giá của nó lại càng đắt hơn."
Trang Thiếu Châu bật cười, cúi người sát lại gần cô, ánh mắt như cuộn dây diều bị thu về, bất ngờ kéo gần khoảng cách.
"Tanya, áo sơ mi giá ba vạn cũng không xứng với em, nói gì đến ba mươi nghìn. Nghe lời, đừng mặc nó nữa được không? Mặc đồ ngủ của em đi, sẽ được ngủ thoải mái hơn."
Giọng nói trầm thấp đầy từ tính của anh khiến cô như bị ru ngủ, nhưng rồi cô tỉnh táo lại rất nhanh. Cô bật cười lạnh lẽo, đứng dậy rời đi.
Rõ ràng anh chẳng có ý tốt, chắc chắn là đã nhìn lén thấy mấy bộ váy ngủ gợi cảm của cô rồi, nên mới nôn nóng bắt cô thay ngay.
Trang Thiếu Châu bất lực lắc đầu, cũng không buồn dỗ cô nữa.
Cô giận thì giận đi, để cô đối xử lạnh nhạt với anh còn hơn, nếu cô dịu dàng hòa nhã quá, anh sợ mình lại mất kiểm soát, chẳng muốn làm mọi chuyện rắc rối thêm nữa.
Sau khi cô rời đi, Trang Thiếu Châu ngồi trên ghế sofa ngắm bể cá. Mãi mà không thấy cô quay lại, anh giơ tay xem đồng hồ, mới có mười phút trôi qua. Anh cười bản thân như một cậu thiếu niên mới lớn, vừa được nếm trải cô một lần đã không thể ngừng nhớ đến cô, đến mức mười phút cũng thấy dài đằng đẵng.
Để lấy lại nhịp sống bình thường, không bị Trần Vi Kỳ ảnh hưởng quá nhiều, anh đi xuống hầm rượu chọn một chai vang đỏ. Một chai Cabernet Sauvignon từ Silver Oak. Khi còn học ở Mỹ, anh thường uống loại rượu này. Nó đến từ vùng California nồng nhiệt và lãng mạn, mang hương vị khác biệt với Bordeaux của Pháp – tràn đầy sự nồng nàn của mùa xuân, nhưng sau khi thở rượu lại toát lên vẻ thanh tao, nhã nhặn.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
