Chương 31: Hai phần ba

Editor: Moonliz

Thì ra mặt bên kia của bể cá chính là phòng ngủ của anh.

Vì không bật đèn, nên tầm nhìn trở nên mờ mờ ảo ảo. Không gian tràn ngập ánh sáng xanh nhạt dịu dàng, phủ lên những đường nét rõ ràng của họ.

Trần Vi Kỳ cảm thấy như mình đang được đặt trên một lớp lông vũ mềm mại và ấm áp. Cảm giác lạnh phía trước nhưng nóng phía sau dần tan biến. Cô nhắm mắt lại, nghiêng đầu, vùi mặt vào gỗi, không muốn đối diện với ánh mắt phức tạp và kỳ lạ của anh.

Trang Thiếu Châu vẫn còn đầy hối hận. Anh tự trách mình đã quá vô ý, tự cho rằng cô đã sẵn sàng. Khi thấy cô mất tập trung, anh lại cố chấp, chỉ muốn chứng minh rằng anh sẽ không làm cô thất vọng, muốn cô nhớ kỹ khả năng của anh, nhớ từng khoảnh khắc sâu sắc. Anh muốn xóa sạch mọi cảm giác trước đây của cô.

Nhưng cuối cùng lại thành ra thế này.

Thật buồn cười.

Trang Thiếu Châu chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ có khoảnh khắc bối rối và lúng túng như vậy.

"Anh sẽ nhẹ nhàng, không làm em đau nữa đâu..."

Anh không cố ép cô quay lại đối mặt, chỉ nhẹ nhàng hôn lên tai cô. Giọng anh trầm thấp, mang theo lời hứa.

Nhưng Trần Vi Kỳ chẳng muốn nghe những lời này. Cô vùng vẫy, cố gắng tích góp sức lực rồi giơ tay lên tát anh. Không rõ cô đã đánh trúng đâu, có lẽ là ngực, nơi các thớ cơ cứng rắn bị móng tay dài cắt nhẹ qua, để lại những vết hằn.

Nước biển vẫn lăn tăn sóng nhẹ trong bể cá gần đó, đàn cá hề đang chơi đùa cùng hải quỳ. Một nhóm cá đuôi gai xanh và cá đuôi ngựa vằn thong thả bơi qua, những chiếc đuôi nhỏ đáng yêu đong đưa. Chúng không hề hay biết, đêm nay đã có một nữ chủ nhân mới. Trang Thiếu Châu nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng đặt lên môi, hôn từ ngón út đến ngón cái, rồi di chuyển đến lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi.

Tay Trần Vi Kỳ mềm nhũn, sức lực vừa nãy chỉ là chút ánh sáng cuối cùng trước khi kiệt sức. Cô bị anh vỗ về nhẹ nhàng đến mức toàn bộ sức mạnh đều rút cạn, bàn tay buông thõng xuống.

"Em không cần anh giả vờ giả vịt."

Cô nhằm mắt lại, những sợi tóc lòa xòa bên thái dương bị mồ hôi làm ướt, đầu ngón tay anh nghịch ngợm những lọn tóc đỏ như quả nhựa ruồi.

Nhưng cô vẫn không quên phản kháng bằng lời nói cứng cỏi.

Trang Thiếu Châu khẽ cười bất đắc dĩ, cúi xuống hôn nhẹ khóe môi cô.

Anh thực sự đã dịu dàng hơn rất nhiều, cố gắng kiềm chế từng cơ bắp trong cơ thể, thu lại tất cả bản năng hoang dã. Nhưng dù cố gắng kiềm chế đến đâu, cũng có những cảm giác vượt khỏi tầm kiểm soát của anh.

Cơ thể cường tráng và mạnh mẽ của anh đã sẵn sàng từ lâu, đứng đợi ở "cửa ga". Nhưng nơi này hẹp vô cùng, còn anh thì thô bạo, không biết tuân thủ quy tắc, như thể chỉ muốn phá vỡ cánh cổng ngay cả khi nó chưa mở.

Hơi thở của Trang Thiếu Châu dồn dập, sức mạnh trong anh kim nén như dòng nước sôi trào. Mồ hôi nóng rực không ngừng tuôn ra, cơ bắp sau lưng căng cứng. Anh ôm chặt Trần Vi Kỳ vào lòng, nhẹ nhàng hôn lên mắt cô, rồi mũi, sau đó là khóe môi. Anh gọi cô là "bảo bối."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.