Chương 27: Nói là làm

Editor: Moonliz

"Chúc anh hai và chị dâu trăm năm hạnh phúc!"

Người giỏi khuấy động không khí nhất là Lê Thịnh Minh, dẫn đầu bắn pháo hoa trong tay. "Bụp" một tiếng, ánh vàng tuyết bạc rực rỡ tung bay, tiếp theo là từng phát pháo hoa nổ vang liên tục, rực sáng quanh cặp đôi mới. Trong sân, đội múa lân cũng bắt đầu di chuyển, hòa cùng tiếng kèn trống tưng bừng, không khí náo nhiệt không gì sánh bằng. Đây mới là khoảnh khắc rực rỡ nhất.

Nhiếp ảnh gia luôn cố tìm góc chụp giữa đám đông và tình cờ bắt được cảnh này — dưới cơn mưa kim tuyến, cặp đôi mới đính hôn nhìn nhau, mười ngón tay đan chặt như một nút thắt đồng tâm.

Bộ ảnh này mang đậm chất điện ảnh đến mức nhiều năm sau vẫn thường được các tài khoản mạng lôi ra tổng hợp, và trở thành mẫu chụp ảnh yêu thích mà nhiều cặp đôi đưa cho nhiếp ảnh gia của họ.

............

Nhà họ Trần tổ chức tiệc trưa tại khách sạn Peninsula. Sau khi hoàn thành lễ hỏi, người nhà họ Trang lần lượt lên xe đến khách sạn, trong khi một số người nhà họ Trần ở lại để dọn dẹp.

Trần Vi Kỳ giữ dáng vẻ đoan trang, chụp ảnh cùng mấy chị em plastic. Vì lúc đầu quá đông người nên họ không có cơ hội đứng cùng nhau, sau đó cô còn chu đáo sắp xếp xe cộ cho họ trước khi được các thợ trang điểm và tạo mẫu vây quanh đưa về phòng để thay đổi tạo hình.

Mới làm lễ hỏi thôi mà đã mệt thế này rồi, đến ngày cưới với hàng trăm, hàng ngàn khách mời, chỉ sợ cô sẽ còn mệt hơn.

Vừa vào phòng, Trần Vi Kỳ đã vội chỉ tay vào vương miện trên đầu: "Mau... mau... gỡ nó ra, cổ tôi sắp gãy rồi...!"

Các chuyên gia trang điểm bật cười không ngớt, vừa cẩn thận gỡ vương miện ra vừa đùa: "Tất nhiên để ba ký trên đầu thì nó phải nặng rồi, nhưng tình yêu của chồng cô còn nặng hơn đấy!"

Trần Vi Kỳ dở khóc dở cười. Vương miện và trâm cài lần lượt được tháo xuống, khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Nhà tạo mẫu hỏi cô muốn làm kiểu tóc gì tiếp theo, cô bảo tháo hết búi tóc ra và tết một kiểu đơn giản hoặc xõa vai là được. Búi tóc lâu khiến da đầu cô đau nhức, nhất là giờ cô đã nối tóc dài lại, cần dùng thêm nhiều kẹp nhỏ để cố định.

"Cô Trần nối tóc dài rồi thì để kiểu nào cũng đẹp." Nhà tạo mẫu lo vô tình nói phật ý vị tiểu thư danh giá này, bổ sung thêm: "Dĩ nhiên, tóc ngắn cũng có nét đẹp riêng. Phụ nữ mà, phải thay đổi phong cách thường xuyên chứ."

Có người hợp với tóc ngắn, có người hợp với tóc dài. Nhưng không còn nghi ngờ gì, mái tóc dài uốn xoăn đến eo mới là phù hợp với khí chất của Trần Vi Kỳ nhất. Nó tỏa ra vẻ lạnh lùng kiêu sa, từng được vô số người ngưỡng mộ và ca ngợi.

Trần Vi Kỳ cười nhạt. Cô biết mình hợp với kiểu nào. Việc cắt tóc ngày trước chỉ là hành động bộc phát trong cơn xúc động. Bây giờ, cô sẽ không làm điều ngốc nghếch như thế nữa.

Chiếc sườn xám hơn năm trăm vạn đã hoàn thành sứ mệnh, được người giúp việc cẩn thận cất vào phòng thay đồ của cô. Bộ váy mặc cho bữa tiệc trưa là một chiếc váy đuôi cá màu đỏ, chất liệu mềm mại ôm sát, thiết kế tối giản nhưng không mất phần sang trọng. Nó không quá phô trương nhưng cũng đủ trang trọng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.