Chương 99: Trần Bắc Đàn (Phần 1)

Editor: Moonliz

Sau hơn mười tiếng bay, vượt qua nửa vòng trái đất, Nhan Tranh chẳng hề có chút mệt mỏi. Dù là chiếc váy cao cấp được thiết kế riêng trên người hay ánh mắt sáng rực, cô đều tràn đầy hứng khởi.

Kiểu hưng phấn này rất đặc biệt, không giống khi cô hoàn thành một việc quan trọng hay mua được món đồ yêu thích. Mà nó là cảm giác chuẩn bị săn được con mồi ngoài dự đoán, sắp được giày vò nó một phen, kèm theo chút tà khí đầy nguy hiểm.

Nhan Tranh mỉm cười chỉnh lại mái tóc, lười biếng tựa vào ghế sô pha đơn, hai chân thon dài vắt chéo, cảm nhận máy bay đang hạ độ cao.

Cô đã đến địa bàn của Trần Bắc Đàn — Hương Cảng.

Chiếc máy bay tư nhân "Chim ưng" nổi tiếng với tốc độ và sự mạnh mẽ hạ cánh an toàn xuống sân bay quốc tế Hương Cảng sau hai mươi phút nữa. Ba nữ tiếp viên phục vụ chuyến bay đứng ngay cửa khoang, cung kính chào đón và chúc cô có một chuyến đi vui vẻ.

"Chúc các cô cũng vui vẻ."

Giọng điệu Nhan Tranh nhẹ nhàng, sáng sủa. Còn chưa bước ra khỏi khoang, cô đã cảm nhận được ánh nắng rực rỡ của Hương Cảng — không hề thua kém cái nóng của California.

Cô đeo kính râm, vạt váy ngắn khẽ đong đưa, cánh tay khoác một chiếc túi da hiếm màu sắc rực rỡ, bản mini.

Túi của cô luôn là bản mini. Túi lớn khiến cô trông lùn đi, mà cô thì cực kỳ ghét điều đó. Bất cứ thứ gì làm cô trông thấp bé, cô đều không thích.

Nỗi đau lớn nhất trong đời cô chính là chiều cao.

Đi giày cao gót 10cm mới miễn cưỡng chạm mốc 1m70. Lại còn lớn lên ở nước ngoài, một cô gái châu Á nhỏ nhắn lọt thỏm giữa đám con gái da trắng cao ráo, đến tiết thể dục lúc nào cũng bị thiệt thòi. Nghĩ thôi đã thấy bực mình.

Cầu thang máy bay khá dốc, nhưng cô bước xuống đầy duyên dáng.

Cách đó vài mét, một chiếc Maybach màu bạc phiên bản kéo dài đang đợi sẵn, biển số cả Hồng Kông lẫn Ma Cao. Kính xe được che kín, không thể nhìn thấy bên trong.

Đôi mắt Nhan Tranh ẩn sau lớp kính râm, khẽ liếc nhìn chiếc xe, khóe môi cong lên.

Cuối cùng Trần Bắc Đàn cũng rơi vào tay cô rồi.

Cô không chỉnh chết anh thì không xứng với công sức lần này!

Cửa ghế phụ của Maybach mở ra, một người đàn ông trẻ tuổi mặc vest lịch lãm bước xuống. Nhìn sơ cũng đủ biết là dân tinh anh có mức lương cao.

"Cô Nhan, chào cô. Tôi là Henry, trợ lý của Chủ tịch Trần. Anh ấy cử tôi đến đón cô."

Nhan Tranh liếc mắt về ghế sau của Maybach: "Trần Bắc Đàn không đến?"

Henry hơi ngẩn người. Ngoài cô ba, chưa ai dám gọi thẳng tên sếp như vậy. Nhưng nghĩ lại thì cũng hợp lý, chẳng lẽ phu nhân tương lai lại không gọi thẳng tên chồng chưa cưới?

Anh ta lập tức mỉm cười chuyên nghiệp: "Chủ tịch Trần có một cuộc họp quan trọng vào sáng nay, thực sự không thể rời đi được. Nhưng nơi ở và bữa ăn của cô đều do chính Chủ tịch sắp xếp, đảm bảo cô sẽ hài lòng."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.