Chương 9

“Thư ký Vương, giúp tôi gọi điện thoại kêu tài xế

chuẩn bị xe”. Buông nút gọi hộp thoại ra, Vân Trạm một lần nữa đem thân

thể dựa vào lưng ghế, yên lặng nghỉ ngơi một lát, mới kéo xe lăn ở một

bên qua, cố hết sức dời thân ngồi lên.

Tiếp theo, chuyển động xe lăn đến cạnh cửa, kéo ra cánh cửa nặng nề, thư ký vừa lúc đặt ống nghe điện thoại xuống.

“Tổng giám đốc!” Thư ký Vương từ bàn đứng dậy, đi đến trước mặt Vân Trạm.

“Hội nghị buổi chiều, do phó tổng giám đốc Trần chủ trì. Sáng sớm ngày mai,

cô đem bản theo dõi hội nghị đến cho tôi”. Vân Trạm đơn giản giao phó.

“Vâng….. tổng giám đốc, ngài muốn đi ra ngoài sao?” Chần chờ một lúc, thư ký

Trần xưa nay vốn luôn chỉ chú tâm đến công việc được giao của mình, hỏi

thêm một câu.

“Ừ”. Chân lại kéo đến một trận co rút đau đớn, Vân Trạm đưa tay đè lại, sắc mặt không đổi trả lời.

“Nhưng…….”

“Làm sao vậy?” Vân Trạm nghiêng đầu. Thái độ của thư ký hôm nay có chút kỳ lạ.

“Vừa rồi….. dưới lầu gọi điện thoại tới, nói có một vị tiểu thư muốn gặp

ngài,……. Cô ấy nói rằng cô ấy mang họ Dung”. Nói xong, thư ký Vương dùng khóe mắt khẽ quan sát phản ứng của Vân Trạm.

Họ Dung vốn không

có nhiều, cô đã làm việc tại công ty này sáu năm, duy nhất có quan hệ

với Vân Trạm, chỉ có thể là người đã mất tích suốt hai năm qua- Dung

Nhược. Vừa rồi nhận được điện thoại của tiếp tân, cô quả thật bị kinh

hãi, không nghĩ tới, Dung Nhược mà mọi người vốn cho rằng khó sống sót,

sau hai năm trời biết mất, lại một lần nữa xuất hiện. Vì thế, biết rõ là không nên, nhưng cô vẫn không kìm được mà quan sát vẻ mặt của Vân Trạm.

Lời nói của thư ký, khiến cho Vân Trạm vốn đang bởi vì cơn đau mà tay chân co lại, ánh mắt lúc này lại lướt qua một tia sáng.

……..Dung Nhược, chủ động đến tìm anh.

Mặc dù biết cô đã mất trí nhớ, tuy rằng đại khái có thể đoán được mục đích

cô tới nơi này, nhưng một tia vui sướng vẫn nhẹ nhàng nảy lên trong trái tim sớm đã mang thói quen hờ hững.

“Thư ký Vương”, chuyển động

xe lăn, quay đầu, Vân Trạm một bên trở lại văn phòng, một bên phân phó “Cô xuống lầu một chuyến, mời cô ấy lên”.

“Vâng”, phản ứng bình

tĩnh của Vân Trạm khiến cô có chút kinh ngạc, chẳng lẽ, tổng giám đốc đã sớm biết Dung Nhược trở về? Không có thời gian nghĩ nhiều, khi cánh cửa văn phòng lại một lần nữa khép lại, cô cũng nhanh chóng vào thang máy

chuyên dụng đi xuống lầu.

Dung Nhược đi theo phía sau thư ký,

bước ra thang máy, đi đến trước cánh cửa khắc trạm vân hoa mà cô đã quen thuộc từ lâu, một chút ý cười nhẹ nhàng hiện lên trên gương mặt cô.

Cô đương nhiên cũng không thể bỏ qua biểu tình kinh dị của mọi người khi

cô vừa bước vào đại sảnh của Vân Thị ——– dường như, tất cả mọi người đều nghĩ rằng, một con người đã biến mất hai năm, hẳn là đã sớm ly khai

trần thế.

Mà sự thật, cũng hẳn đã là như vậy..

Nếu lúc trước không đúng lúc gặp được một con thuyền đánh cá nhỏ, chỉ sợ cô đã sớm an táng nơi biển rộng.

Vậy còn, Vân Trạm? Vì sao anh lại kiên trì tìm cô suốt hai năm? Đến tột

cùng là điều gì khiến anh tin tưởng, cô từ vách núi rơi xuống lòng biển

rộng, còn có thể sống sót?

Nghĩ đến anh, khi thư ký vừa mở cửa, Dung Nhược ngay lập tức thu về tia mỉm cười ít ỏi, khôi phục sự bình tĩnh gần như xa lạ.

“Vân tiên sinh”. Sau khi bước vào, Dung Nhược lễ phép chào hỏi với người

đang nhìn ra cửa sổ, cũng không ngoài ý muốn liếc về biểu tình nghi hoặc của thư ký.

“Cô đi ra ngoài trước”. Vân Trạm nhìn thư ký nói,

nhưng ngay cả anh cũng không phát hiện, ánh mắt của mình bởi vì lối xưng hô hình thức kia mà dần trở nên ảm đạm.

Cho đến khi bên trong

chỉ còn hai người bọn họ, Dung Nhược đứng nguyên tại chỗ, lên tiếng “Tôi hy vọng lần gặp gỡ mạo muội này sẽ không quấy rầy công việc của

anh”

“…..Không có”. Mặc dù biết Dung Nhược sớm không còn nhớ rõ

anh, cũng tự nhắc nhở mình phải chấp nhận sự thật này, nhưng giây phút

nghe được những lời nói khách sáo bật ra từ đôi môi xinh đẹp kia, lòng

Vân Trạm vẫn trầm xuống. Anh cũng phải công nhận thì ra bản thân mình

cũng có lúc yếu ớt như vậy, khi anh phục hồi tinh thần, những ngón tay

bám trên xe lăn đã dùng sức nắm chặt.

“Vậy thì, Vân tiên sinh, lần này tôi …..”

“Ngồi trước đi”. Cụp hàng mi xuống, Vân Trạm cắt ngang lời Dung Nhược, đồng thời chuyển động xe lăn.

“…..Cám ơn”

Ngồi xuống ghế sa lon bằng da thật, Dung Nhược lặng lẽ nhìn Vân Trạm trên xe lăn đang tiến về phía cô. Trên gương mặt hoàn mỹ là sự bình tĩnh không

chê vào đâu được, nhưng cũng chỉ có cô biết, loại xe màu bạc trước mặt

này khi trở thành công cụ dựa vào của Vân Trạm, khó coi tới cỡ nào. Loại cảm giác lo lắng này cũng giống như lần trước hoàn toàn bao phủ lấy cô, đồng thời, cô lại âm thầm may mắn vì giờ phút này đã che dấu một cách

hoàn mỹ.

Vân Trạm dừng xe lăn lại bên cạnh sô pha, ánh mắt lạc

về phía khoảng không trước mặt. Hiện tại, anh và cô gần nhau như vậy,

gần đến nỗi anh có thể ngửi được mùi hương thơm mát mà ngày xưa cô hay

mang theo, nhưng không còn được nghe cô gọi tên anh mỗi khi anh gần kề.

Nay, anh chỉ còn là”Vân tiên sinh”…..

Cơn đau co rút trên đùi ngày càng dữ dội, anh đưa tay đăt lên tấm chăn mỏng, dùng sức nắm chặt, nhưng không hề để lộ ra.

“Em tới, là muốn hỏi anh những chuyện trước kia, đúng không”. Anh nhìn thẳng vào Dung Nhược.

“Đúng”. Nhanh chóng gật đầu, Dung Nhược tiếp lời: “Tôi nhớ lần trước anh đã

nói, có cơ hội sẽ nói cho tôi biết lúc đó thật sự đã xảy ra chuyện gì”.

Nói xong, cô nghiêm túc nhìn Vân Trạm.

Tuy rằng, cô đang giả vờ

mất trí nhớ, cố ý muốn khách sáo xa lạ với Vân Trạm, giả vờ như rất nghi hoặc đối với toàn bộ sự việc trước kia, giả vờ như thật sự rất vội vàng muốn biết rõ chân tướng, nhưng hiện tại, biểu tình của cô lại không hề

mang tính giả vờ ——- cô thật sự muốn biết, Vân Trạm sẽ miêu tả như thế

nào với một kẻ”mất trí nhớ” như cô về ngày đó.

Tuy rằng miệng vết thương bị xé ra, thực sự rất đau đớn. Nhưng cô muốn dựa vào lần này để chính thức đưa ra quyết định sau cùng.

Nếu Vân Trạm yêu cô, nếu cô có thể nhìn thấy tình yêu từ những lời thuật

lại của anh, có thể nhìn thấy cảm tình thông qua đôi mắt anh, vậy thì,

cho dù chỉ có một chút ít, cô cũng sẽ khuyên nhủ chính mình từ bỏ việc

trả thù vô nghĩa. Dù sao anh cũng đã từng yêu cô, cho dù không sâu đậm

tới mức có thể khiến anh từ bỏ Vân Hân mà chọn cô, cô vẫn chấp nhận mà

ra đi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.