Chương 1
Anh hai tôi là ảnh đế trẻ tuổi nổi tiếng nhất cả nước.
Ngày đầu tiên tôi theo anh đi quay chương trình, một nữ khách mời cúi xuống véo má tôi, cười hỏi: “Tiểu Noãn Noãn, em thấy chị có đẹp không?”
Tôi nhìn phía sau lưng chị ấy một lúc rồi thành thật đáp: “Đẹp ạ. Nhưng chú đứng sau lưng chị còn đẹp hơn.”
Nụ cười trên mặt chị ta đông cứng.
Bởi vì sau lưng chị ấy không có ai cả.
Tổ chương trình cho rằng tôi chỉ là một đứa trẻ nói linh tinh. Khán giả trong phòng livestream cũng cười ầm lên, nói ảnh đế dẫn em gái tới quay show nên cố ý tạo hiệu ứng chương trình.
Cho đến đêm hôm đó, biệt thự cổ nơi đoàn phim ghi hình xảy ra chuyện.
Tiếng khóc vang lên lúc nửa đêm. Chiếc ghế gỗ trong phòng khách tự động kéo lê trên sàn. Camera quay được một bóng người đứng cuối hành lang, cổ trống rỗng, hai tay ôm một cái đầu không biết của ai.
Mọi người sợ đến phát điên.
Chỉ có tôi ôm hồ ly trắng, ngồi trên ghế ăn bánh hạt dẻ.
“Đừng sợ. Chú ấy chỉ muốn tìm đầu thôi.”
Từ hôm đó, cả nước biết tới một cô bé tên Tần Noãn Noãn.
Cũng từ hôm đó, những thứ đang trốn trong bóng tối bắt đầu nhìn thấy tôi.
1
Tôi tên là Tần Noãn Noãn, năm nay bốn tuổi rưỡi.
Ba ngày trước, tôi vừa được dòng chính Tần gia nhận về. Trước đó, tôi vốn là đứa bé vừa sinh ra đã bị người của nhánh phụ bắt cóc, ném vào Hắc Hổ Sơn cho cọp ăn. Nhưng cọp không ăn tôi. Một con bạch hổ đã cứu tôi, sau đó tôi được sư phụ nhặt về Huyền Vân Sơn nuôi lớn.
Sư phụ nói ông là lão tổ của Tần gia, đã sống hơn bốn trăm năm trong ngọn núi thời gian trôi chậm. Ông dạy tôi xem tướng, bói quẻ, vẽ phù, bắt quỷ, nhìn khí vận và nhân quả. Đến khi tôi bốn tuổi rưỡi, ông bói ra Tần gia có đại kiếp, nên giao cho tôi một phong thư, một miếng ngọc bội và ba lá phù giữ mạng, bảo tôi xuống núi cứu người.
Tôi vừa về nhà đã cứu ông cố khỏi thuật đổi thọ, vạch mặt quản sự Trần, Tần Minh Đức, Thẩm Uyển và bác sĩ Trình. Ông cố nói từ nay tôi là tiểu tổ tông của Tần gia, ai bắt nạt tôi thì cứ đánh. Sư phụ cũng nói vậy, nên tôi cảm thấy trong nhà này có rất nhiều người nói chuyện có lý.
Nhưng cứu được ông cố không có nghĩa là đại kiếp đã kết thúc.
Sư phụ nói, Tần gia có bảy cửa tử. Ông cố chỉ là cửa thứ nhất.
Tôi vẫn chưa biết cửa thứ hai ứng vào ai, cho đến tối hôm đó, tôi nhìn thấy trên vai anh hai có một sợi khí xám rất nhạt.
Anh hai tôi tên là Tần Tinh Dã, là ảnh đế nổi tiếng. Anh rất đẹp, tóc hơi dài, mắt cười cong cong, lúc nào cũng thích bế tôi đi khắp nhà khoe với người khác: “Nhìn đi, em gái tôi đấy. Ruột thịt, hàng thật giá thật, không phải diễn viên nhí.”
Anh ba ngồi trên sofa ôm máy tính bảng, nghe đến lần thứ mười hai thì không nhịn được nữa: “Anh hai, anh khoe thêm lần nữa là cả nhà biết anh chưa từng có em gái rồi đó.”
Anh hai ôm tôi chặt hơn, hừ một tiếng: “Mày không hiểu. Người không có fan em gái như mày thì biết gì?”
Tôi đang ăn kem trong lòng anh hai, nghe vậy liền ngẩng đầu hỏi: “Fan em gái là gì ạ?”
Anh hai nghiêm túc đáp: “Là kiểu em chỉ cần gọi anh hai một tiếng, anh có thể mua cho em mười cây kem.”
Tôi lập tức sáng mắt.
Ba đang xem tài liệu gần đó chậm rãi ngẩng đầu: “Tần Tinh Dã.”
Anh hai cứng người.
Mẹ bưng sữa ấm đi tới, mỉm cười nói: “Noãn Noãn hôm nay đã ăn ba cây kem rồi. Không được ăn nữa.”
Tôi nhìn cây kem trong tay, cố gắng giải thích: “Là hai cây rưỡi ạ. Nửa cây bị Tiểu Hồ ăn mất.”
Hồ ly trắng nằm trên thảm lập tức ngẩng đầu, đôi mắt xanh đầy vẻ không thể tin nổi. Rõ ràng nó không ngờ tôi lại bán đứng nó nhanh như vậy.
Anh hai bật cười, ôm tôi lắc nhẹ: “Em gái à, em đáng yêu quá.”
Tôi nhìn sợi khí xám trên vai anh, cười không nổi.
Sợi khí ấy giống một sợi tóc ướt dính trên áo anh, từ cổ kéo xuống tận tim. Không nặng như tử khí trên người ông cố, nhưng rất lạnh. Tôi từng thấy loại khí này trên những người bị quỷ theo.
Tôi đặt kem xuống, đưa tay chạm vào vai anh hai.
Anh hai cúi đầu: “Sao vậy?”
Tôi nghiêm túc nói: “Anh hai, gần đây anh đừng đi tới chỗ có nhà cũ.”
Nụ cười của anh hai hơi khựng lại.
Anh ba lập tức ngẩng đầu khỏi máy tính bảng: “Nhà cũ?”
Anh hai ho nhẹ: “Trùng hợp vậy sao? Anh vừa nhận một show thực tế mới. Tổ chương trình chọn địa điểm quay đầu tiên là một biệt thự cổ bỏ hoang ở ngoại ô.”
Tôi chớp mắt.
Trong phòng khách lập tức yên tĩnh.
Ba đặt tài liệu xuống, mẹ cũng ngừng tay. Ông cố đang uống trà bên cửa sổ chậm rãi quay đầu nhìn anh hai.
Anh hai bị nhìn đến da đầu tê dại, lập tức giơ tay: “Con có thể không đi. Không có gì quan trọng bằng mạng.”
Anh ba nhíu mày thao tác trên máy tính bảng, rất nhanh đã mở ra ảnh chụp biệt thự cổ kia. Biệt thự nằm giữa một khu rừng, dây leo phủ kín tường ngoài, cửa sổ tầng hai vỡ một nửa, mái nhà xám đen như bị khói hun nhiều năm.
Tôi nhìn bức ảnh.
Trên mái biệt thự có một người đàn ông không đầu đang ngồi.
Ông ta mặc bộ đồ cũ màu xanh xám, hai tay đặt trên đầu gối, cổ trống rỗng. Dù không có đầu, tôi vẫn cảm thấy ông ta đang nhìn thẳng vào anh hai qua tấm ảnh.
Tôi chỉ vào mái nhà.
“Anh hai, chú ấy đang đợi anh.”
Anh hai: “…”
Anh hai chậm rãi đặt tôi xuống sofa, sắc mặt trắng hơn cả tường.
“Anh hủy hợp đồng ngay bây giờ.”
Nhưng anh vừa lấy điện thoại ra, màn hình bỗng tự sáng lên.
Một tin nhắn không có người gửi hiện ra.
“Đừng hủy.”
“Nếu không, cái đầu tiếp theo là của cậu.”
2
Tin nhắn xuất hiện trên màn hình điện thoại anh hai khoảng ba giây rồi biến mất.
Anh hai cứng đờ tại chỗ.
Anh ba nhanh tay chụp lại màn hình bằng điện thoại của mình, nhưng khi mở ảnh ra, trên màn hình chỉ còn một vùng đen kịt. Không có chữ, không có ánh sáng, giống như vừa chụp phải một cái hố.
Anh ba nhíu mày: “Không phải tin nhắn thông thường. Điện thoại không có lịch sử nhận, hệ thống cũng không ghi lại bất kỳ thông báo nào.”
Anh hai nuốt nước bọt: “Ý mày là quỷ biết dùng điện thoại?”
Tôi suy nghĩ rồi nói: “Không phải quỷ dùng điện thoại. Là điện thoại bị khí âm mượn đường.”
Anh hai nhìn tôi bằng ánh mắt sắp khóc: “Em gái à, em nói thế anh cũng không thấy dễ chịu hơn đâu.”
Ba đứng dậy đi tới, cầm điện thoại anh hai kiểm tra một lượt. Sắc mặt ông rất lạnh, nhưng giọng nói vẫn bình tĩnh: “Show này không đi nữa. Phí bồi thường hợp đồng Tần gia trả.”
Tôi lắc đầu.
Mọi người đều nhìn tôi.
Tôi chỉ vào ảnh biệt thự trên máy tính bảng của anh ba. Người đàn ông không đầu trên mái nhà vẫn ngồi đó, nhưng tư thế đã thay đổi. Ông ta cúi người xuống, một bàn tay chống lên mái ngói, giống như đang chuẩn bị bò ra khỏi bức ảnh.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
