Chương 102

Khải Hoàng cõng Yến Nguyên trên lưng, Yến Vy

bám sát theo chân anh. Hai trong số ba người cố gắng tiến về phía trước, không

hề quay đầu lại một lần. - Chị đừng ngủ mà chị! Chị..

. chị…

Tiếng Yến Vy thúc giục Yến Nguyên chị đứt

quãng theo từng nhịp chạy, hốc mắt của cô cũng bắt đầu tích tụ nước. Khải Hoàng

lúc nãy bảo Yến Vy theo dõi thân nhiệt của Yến Nguyên, quả thật càng ngày càng

nóng. Yến Vy sợ, rất sợ những tình cảnh như thế này. Nếu Yến Nguyên qủa thật

xảy ra chuyện thì e là Yến Vy sẽ ân hận cả đời.

  • Cô ấy rất nóng! – Trán Khải

Hoàng ướt đẫm mồ hôi, chân không ngừng tiến về phía trước. Cánh tay Yến Nguyên

vòng qua cổ anh và phần bụng của cô tiếp xúc với lưng Khải Hoàng khiến anh cảm

nhận được nhiệt độ cơ thể Yến Nguyên. Làm sao có thể phát sốt nhanh tới như

vậy?

  • Ngốc! Chị… không… sao… -

Yến Nguyên nghiêng đầu nhìn Yến Vy, thều thào nói.

  • Không sao! Chị sẽ không

sao! – Yến Vy gật đầu như băm tỏi, cố gắng nói thật to cho Yến Nguyên nghe,

cũng giống như đang nhắc nhở chính mình.

Xung quanh lúc này chỉ có tiếng gió rít qua

từng tán cây cao su, thỉnh thoảng vang lên tiếng chim muông, hòa cùng nhịp thở

đứt quãng của Khải Hoàng và Yến Vy.

Brừng… Brừng… Brừng…

  • Có tiếng động cơ xe hơi!

–Sắc mặt Yến Vy trở nên khó coi sau khi âm thanh đó truyền vào tai, cô nói với

Khải Hoàng.

  • Em cũng nghe vậy là thật

rồi! Chắc là họ đuổi theo. – Chân Khải

Hoàng không ngừng đi nhanh về phía trước.

  • Chúng ta mau tìm chổ nấp

đi, nhanh lên! – Yến Vy nhìn thấy một bụi cây bọ xít um tùm, sau đó kéo kéo

Khải Hoàng.

  • Ừ! – Anh gật đầu với Yến Vy,

sau đó tiếng về phía sau bụi cây.

Khải Hoàng vòng Yến Nguyên ra trước, ôm cô

vào lòng rồi hụp đầu xuống thấp, Yến Vy thì ngồi xa anh một chút, một chỗ đủ

kín đáo nhưng có thể nhìn ra bên ngoài.

Tiếng xe càng ngày càng gần, sau đó là một

chiếc xe mười sáu chỗ màu xám tro không có biển số xuất hiện. Khải Hoàng và Yến

Vy gần như nín thở khi chiếc xe tiếng lại gần. Và rồi… nó đổ cách bụi cây gần 5m.

Cả hai trợn trừng mắt nhìn hai người bước xuống.

Là bà Hạnh Phương và Thái. Không ổn rồi, khoảng cách gần như thế, quá nguy

hiểm.

Thái bước xuống xe, nhìn một vòng xung quanh

rồi chống tay lên hông, quát

  • Chết tiệt! Chạy xa như thế.

Không ngờ bọn đó lớn mật như vậy.

  • Đừng nhiều lời nữa. Để bọn

nó trốn được thì mười tỉ cũng không còn. Mau chóng tìm được ba đứa nó, sau đó…

  • Bà Hạnh Phương nhăn mặt bỏ dửng câu nói, mắt vẫn nhìn xung quanh. Linh cảm

nói với bà ta ba người bọn họ vẫn còn gần đây.

Khải Hoàng và Yến Vy đưa mắt nhìn nhau, sau

đó cùng nhìn vào Yến Nguyên. Sắc mặt cô ửng hồng, chắc chắn cơn sốt này không

hề đơn giản.

Yến Vy vừa định nhích lại gần Khải Hoàng để

xem xét tình trạng của Yến Nguyên thì chân cô buốt lên một cái, sau đó vô tình nhìn

thấy một cái đuôi rắn biến mất vào trong bụi rậm gần đó.

Yến Vy ngồi phịch xuống đất, sau đó nhấc

chân trái lên liền nhìn thấy hai chấm nhỏ màu đỏ thẫm. Trong lòng Yến Vy chẳng

hề hốt hoảng, cô khẽ nhăn chân mày, sắc mặt trở nên trắng bệch, dùng tay siết

vào bắp chân mình, cách vết cắn một khoảng tầm 5cm.

Khải Hoàng cũng nhìn thấy dấu răng của rắn

trên chân Yến Vy, định nhích lại gần Yến Vy thì cô dùng một tay ra hiệu cho anh

dừng lại.

Yến Vy ngước mặt lên nhìn anh, trên trán cô

túa ra không ít mồ hôi. Yến Vy lại nhìn Yến Nguyên mê man trong lòng Khải

Hoàng, sau đó nhìn về phía rừng rậm rạp phía sau anh. Chỗ đó có bụi cây bọ

xít khác nối liền với bìa rừng, nếu Khải

Hoàng bế Yến Nguyên chạy theo lối đó thì bảo đảm không hề bị phát hiện. Ý của

Yến Vy chính là bảo Khải Hoàng mang Yến Nguyên đi, bỏ lại cô đối mặt với hai

người kia.

Khải

Hoàng nhìn theo tầm mắt của Yến Vy, rất nhanh hiểu ý cô nhưng anh lại

lắc đầu, ý nói nếu không có Yến Vy thì sẽ không đi. Hơn nữa Yến Nguyên sẽ không

đồng ý.

Yến Vy nhìn Khải Hoàng bác bỏ ý kiến của mình thì dùng tay chỉ

vào Yến Nguyên rồi lại chỉ vào vết cắn trên chân mình, lắc đầu. Yến Vy hiểu hơn

ai hết rằng mình không thể chạy với tình

trạng này. Con rắn lúc nãy chắc chắn là rắn độc, vết cắn đang trở nên nhứt

nhói, máu ở miệng vết cắn cũng trở thành màu đen. Cô không thể trở thành gánh

nặng được, hai người chạy thoát còn hơn là cả ba cùng bị bắt lại.

Khải Hoàng mím môi nhìn Yến Vy thì bắt gặp

một nụ cười yếu ớt nhưng chứa một lòng tin mạnh mẽ trong đó. Tim Khải Hoàng

thắt lại. Tại sao chứ? Cảm giác thương hại lúc nãy? Không phải, một thứ cảm

giác rất đặc biệt. Anh… không muốn mất Yến Vy.

Cách môi trắng bệch của Yến Vy mấp máy không

thành tiếng hai chữ “Chạy đi”, ánh mắt đầy lo lắng thì dán vào Yến Nguyên. Cô

nghiêng đầu, cố gắng nở một nụ cười càng sâu hơn với Khải Hoàng, trong lòng dấy

lên câu nói “ Mau mang chị chạy đi, càng xa càng tốt. Em tin anh sẽ bảo vệ được

chị! Nhanh lên”.

Khải Hoàng hít một hơi sâu, bế Yến Nguyên

lên rồi nhắm mắt xoay người lại, khéo léo đi vào rừng. Lồng ngực của anh như bị

người ta bóp chặt, rất khó thở. Yến Vy, em tin anh. Anh sẽ quay lại cứu em,

nhất định anh sẽ không bao giờ bỏ rơi em.

Dùng câu chữ thì dài dòng, nhưng tất cả diễn

ra vô cùng nhanh chóng. Mắt nhìn thấy bóng lưng Khải Hoàng đã an toàn biến mất

trong tầm mắt, Yến Vy nghiến răng xé một mảnh dài của tà váy, cột vào chân.

Nghe tiếng động lạ, bà Hạnh Phương và Thái

đang tìm kiếm ở bụi rậm ngược lại với hướng của bụi cây bọ xít liền quay người,

tiến về phía Yến Vy đang yếu ớt th* d*c. Khóe miệng cô cong lên, cười rất hài

lòng khi nghe tiếng bước chân của hai người kia. Chị, mẹ em nợ chị, em sẽ thay

bà ấy trả.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.