Chương99: Có lẽ, em đã thích Phong Diệp Vô Nhai

An Húc

Dương vừa nghe Hoa Hồ Điệp khóc lóc ỉ ôi vừa lặng lẽ chăm chú quan

sát mọi biểu hiện của Kỷ Hiểu Nguyệt. Thật ra Kỷ Hiểu Nguyệt là

một người khá lơ là qua quýt, An Húc Dương chưa bao giờ thấy dáng vẻ

thiếu nữ thẹn thùng của cô, vậy mà hôm nay anh lại được thấy, nhưng

lại là khi cô tiếp chuyện với một nhân vật ảo trên màn hình.

Đột

nhiên anh nhớ Hoa Hồ Điệp đã từng nói: Kỷ Hiểu Nguyệt hình như yêu

qua mạng rồi.

Cô ấy

thật sự đã thích Phong Diệp Vô Nhai? Cô ấy thật sự muốn gặp Phong

Diệp Vô Nhai?

Ánh

mắt An Húc Dương sững lại, trái tim anh đồng thời quyết định phải

hành động kiên quyết, mạnh mẽ hơn.

“Này,

rốt cuộc cậu có nghe người ta nói chuyện không đấy hả?” Hoa Hồ Điệp

rất không hài lòng khi thấy An Húc Dương hoàn toàn không tập trung.

An Húc

Dương vỗ vai Hoa Đồ Điệp, thở dài “Chặng

đường theo đuổi một ai đó là chặng đường rất dài và gian khổ, cố

lên!”

Kỷ

Hiểu Nguyệt vừa vượt qua cơn sốc với lời đề nghị “gặp gỡ” của Đại

Thần nên không nghe ra được câu nói đa nghĩa của An Húc Dương. Cô quay

người lại hỏi Hoa Hồ Điệp “Tổng

giám đốc Tề của cậu đâu rồi? Không cần anh ta nữa à?”

Hoa Hồ

Điệp nổi đóa: “Ai nói vậy hả? Tổng giám đốc Tề là thần, anh ấy là

một vị thần trong lòng mình! Măng Mọc Sau Mưa là bà xã của mình,

mình nhất định phải theo đuổi được cô ấy!”

An Húc

Dương nghi ngờ hỏi: “Cậu biết cách theo đuổi không?”

Kỷ

Hiểu Nguyệt: “Chắc chắn là không biết rồi, nếu không thì tỏ tình

thử cho bọn mình nghe qua xem sao!”

Hoa Hồ

Điệp luống cuống đến mức đáng thương đáp: “Vì thế mình mới tìm các

cậu nhờ giúp đỡ. Mau dạy cho mình đi mà! Mình muốn có bà xã…”.

Trong

ba mươi sáu kế theo đuổi vị thần ái tình…

Hoa Hồ

Điệp “lĩnh ngộ” được “chiêu thức” lại vội vàng chạy về nhà, tiếp

tục theo đuổi bà xã.

Mãi

mới có thể “tống tiễn” anh chàng thất tình đi, An Húc Dương mới quay

sang Kỷ Hiểu Nguyệt nghiêm nghị cất lời.

“Anh

đến đây vì có một chuyện muốn nói với em”.

Kỷ

Hiểu Nguyệt giật mình khi thấy dáng vẻ nghiêm túc đó của An Húc

Dương, cô nghiêm chỉnh ngồi xuống, chăm chú lắng nghe.

“Tên

thật của anh là Bạch Sùng Tước”.

“…” Kỷ

Hiểu Nguyệt mím môi im lặng, việc này còn cần phải nói sao. Em biết

điều này từ nhiều năm trước rồi mà!

“Tổng

giám đốc Tập đoàn Bạch Thị, Bạch Thế Cơ là cha ruột của anh”.


Suốt

buổi tối, Kỷ Hiểu Nguyệt trằn trọc mãi mà không sao ngủ được. Bên

tai cô vẫn không ngừng vang lên hai câu của An Húc Dương “Anh

họ Bạch, Tổng giám đốc Tập đoàn Bạch Thị, Bạch Thế Cơ là cha ruột

của anh”.

“Anh

quyết định rời khỏi giới nghệ sĩ để quay về tiếp nhận công ty của

cha anh”.

Tin

này đúng là như sét đánh giữa trời quang!

Hóa ra

An Húc Dương là con riêng của Bạch Thế Cơ. Nhiều năm trước, một trận

hỏa hoạn đã hủy hoại toàn bộ khuôn mặt của Bạch Sùng Tước. Nhưng

đồng thời nó lại mang đến cho anh người cha ruột anh vẫn luôn mãi tìm

kiếm. Giờ nghĩ lại, ngày trước gia cảnh Bạch Sùng Tước cũng không hề

khá giả, làm gì có tiền để ra nước ngoài làm phẫu thuật chỉnh

hình, đã vậy sau khi về nước còn bỗng nhiên trở thành một người nổi

tiếng trong giới điện ảnh.

Dù từ

trước đến giờ Kỷ Hiểu Nguyệt luôn không có hứng thú gì với chuyện

nhà của các đại gia, như An Húc Dương đột nhiên trở thành công tử của

Tập đoàn Bạch Thị, tin này thật khiến cô không thể “tiêu hóa” ngay

được. Ngay cả việc An Húc Dương bỗng nhiên quyết định rời bỏ ánh đèn

sân khấu về tiếp quản chuyện kinh doanh của gia đình vì cô cũng thế.

Rồi

đến việc đột nhiên Đại Thần nói muốn gặp mặt, không biết vì sao cô

lại nghĩ đến khuôn mặt quyến rũ xấu xa, đôi môi mỉm cười đầy bí ẩn

của Tề Hạo.

Thật

đúng là “Họa vô đơn chí”!!

không ngủ được, Kỷ Hiểu Nguyệt quyết định dậy ra ngoài đi tản bộ.

Sau khi

nơi này trở thành bãi biển tình nhân, đêm nào cũng có rất nhiều cặp

đôi đến đây hẹn hò, bảo vệ của Vườn hoa thế Kỷ thỉnh thoảng cũng

qua đây tuần tra duy trì trị an.

Kỷ

Hiểu Nguyệt mặc áo khoác nhẹ, bước chầm chậm trên bãi cát. Kỷ Hiểu

Nguyệt mãi suy nghĩ nên không nhận thấy có một bóng người vẫn luôn

lặng lẽ theo sau cô, đến tận lúc bảo vệ tiến lại yêu cầu kiểm tra

chứng minh thư, Kỷ Hiểu Nguyệt mới giật mình quay đầu lại.

Thì ra

là An Húc Dương!

Anh ấy

vẫn chưa đi sao?

Bảo

vệ lịch sự xin lỗi An Húc Dương rồi rời đi.

“Anh

vẫn chưa về?”

“Về

rồi cũng không ngủ được, nên anh ở lại đây bảo vệ em”.

“Anh

thật sự muốn rời bỏ sân khấu?”

“Phải”.

“Vì

em?”

“Cũng

có thể nói là vì chính anh. Anh thật sự muốn ở cạnh em, nhưng anh

cũng biết, em không muốn cuộc sống của mình suốt ngày bị phóng viên

đeo bám. Rời khỏi nghề ca hát cũng chỉ là vấn đề thời gian”.

“Thật

ra anh không cần làm vậy. Lúc trước anh lựa chọn con đường này là vì

anh yêu thích nó, anh đừng vì em mà từ bỏ ước mơ của mình”.

“Em

chính là giấc mơ của anh”.

“…”

Không

gian bỗng nhiên trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ, thời gian cứ chậm

chạp trôi, mỗi người bọn họ cùng ôm một tâm tư riêng.

Rồi An

Húc Dương đột nhiên nắm chặt tay Kỷ Hiểu Nguyệt “Hiểu

Nguyệt, em hãy tin anh, anh nhất định sẽ cho em cuộc sống mà em mong

muốn, anh nhất định sẽ khiến em hạnh phúc. Đồng ý lấy anh, em nhé?”

Đôi

mắt An Húc Dương lấp lánh dưới ánh trăng, mái tóc dài chấm vai khẽ

tung bay theo từng làn gió càng làm tăng thêm nét quyến rũ nơi anh.

Kỷ

Hiểu Nguyệt từ từ rút tay ra, giọng nói rất nhẹ: “Em xin lỗi, em

không thể đồng ý với anh được!”

Lúc

trước cô vẫn luôn không ngừng thắc mắc là ai đã cứu cô ở buổi đại

nhạc hội hôm đó. Nhưng khi Đại Thần đột nhiên đưa ra yêu cầu gặp mặt,

Kỷ Hiểu Nguyệt mới phát hiện ra một điều, ai cứu cô không quan trọng,

quan trọng là cô đã coi người cứu cô hôm đó trở thành ai.

Kỷ

Hiểu Nguyệt lập tức nhìn rõ sự buồn bã, đau khổ trong mắt An Húc

Dương, nhưng cô cũng biết mình không thể tiếp tục trốn tránh được

nữa.

“A

Tước, em nghĩ, có lẽ em đã thích Phong Diệp Vô Nhai rồi. Em có lỗi

với anh, em đã xem anh là anh ấy, nhưng mà… em xin lỗi”.

Giọng

Kỷ Hiểu Nguyệt rất nhỏ, nhưng từng câu từng chữ như những nhát dao

đâm vào trái tim An Húc Dương, đau đớn tột cùng.

“Hiểu

Nguyệt, đó chỉ là trò chơi thôi mà…”

“Em sẽ

đi gặp Đại Thần. Dù anh ấy nghèo khổ hay giàu sang, là người hay là

quỷ, em cũng đã quyết định gặp mặt. Còn sau đó chuyện sẽ ra sao, em

cũng không muốn nghĩ quá nhiều. Nếu em không nói cho anh biết sự thật

thì thật không công bằng với anh. A Tước, em biết, anh vẫn là A Tước

của ngày xưa, nhưng chúng ta không thể quay lại được nữa rồi. Là do em

đã thay lòng đổi dạ, em thích Phong Diệp Vô Nhai, em xin lỗi”.

Kỷ

Hiểu Nguyệt muốn chạy trốn, cô không muốn thấy ánh mắt chứa đầy bi

thương của An Húc Dương.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.