Chương92: Âm mưu của chàng sói

Kỷ Hiểu

Nguyệt cảm thấy nụ cười của Tề Hạo hôm nay cực kỳ quái dị. Việc đầu tiên tên

bn th ấy làm là gọi cô vào phòng, tiện thể ra lệnh bảo cô pha cho hắn một

tách cà phê.

Pha cà

phê?

Hình

như lâu lắm rồi anh ta không yêu cầu cô đi pha cà phê thì phải. Hôm nay rốt

cuộc định làm gì đây? Kỷ Hiểu Nguyệt như “chim sẻ sợ cành cong” cẩn thận bưng

cà phê vào văn phòng Tổng giám đốc.

Tề đại

bn th đang tựa lưng vào chiếc ghế da mềm mại, đầu gối lên chiếc nệm sau

ghế, ánh mặt trời buổi sớm dịu dàng chiếu lên khuôn mặt, mái tóc đen bóng càng

tăng thêm vẻ thanh lịch. Một tay anh chống đầu, tay kia khẽ day trán, lông mày

nhíu lại, đôi mắt khép chặt, không khó nhận ra anh đang rất mệt mỏi. Kỷ Hiểu

Nguyệt thoáng ngẩn người, tên bn th này cả lúc mệt mỏi cũng quyến rũ vậy

sao?! Đúng là đáng ghét!

Kỷ Hiểu

Nguyệt hậm hực xoay người định rời đi.

“Hiểu

Nguyệt!” Một giọng nói lôi cuốn vang lên phía sau cô.

Kỷ Hiểu

Nguyệt lập tức toàn thân cứng đờ theo phản xạ. Gã đàn ông này lại định làm gì

đây?

“Cho

tới giờ, chắc cô cũng đã khá quen thuộc với Chân Linh Thần Giới, không biết cô

có cái nhìn thế nào về việc này?” Tề Hạo đẩy một tập tài liệu đến trước mặt Kỷ

Hiểu Nguyệt.

Kỷ Hiểu

Nguyệt cầm tài liệu lên, vừa liếc qua đã lập tức hóa đá…

“Anh

muốn biến Chân Linh Thần Giới thành hiện thực?” Kỷ Hiểu Nguyệt cuối cùng cũng

có thể tỉnh táo lại.

Kế

hoạch cuối năm trước của Tề Hạo là mua lại khu đất trống ở ngoại ô để phát

triển du lịch, việc này Kỷ Hiểu Nguyệt biết. Nhưng cô không ngờ Tề Hạo lại muốn

biến những khung cảnh trong Chân Linh Thần Giới thành điểm du lịch. Việc… việc

này… việc này đúng là rất bất ngờ!

Tề Hạo

tặng cho Kỷ Hiểu Nguyệt một nụ cười điên đảo trái tim thiếu nữ, cầm tách cà phê

lên nhấp một ngụm. Tay nghề Kỷ Hiểu Nguyệt đúng là càng ngày càng giỏi!

Tiếp

tục xem xét bản kế hoạch, Kỷ Hiểu Nguyệt liền cảm thấy não bộ của mình hình như

bị quá tải… Theo bản kế hoạch, Tề Hạo muốn dùng du lịch để thúc đẩy việc phát

triển game và dùng game để quảng bá du lịch, còn có thể xây dựng “Vườn tình

nhân” hay “Khu kết bạn”…

Đúng là

… bn th!

Điều Kỷ

Hiểu Nguyệt không thể ngờ đến là Tề Hạo lại triển khai nhanh như vậy, hôm qua

anh đã hoàn thành việc mua lại khu đất và chính thức ký kết hợp đồng. Giờ chỉ

đợi qua năm mới là chính thức khởi công xây dựng. Năm sau Lãng Thăng sẽ chào

đón một bước tiến thịnh vượng mới.

Ôi, ánh

mặt trời tỏa sáng! Tương lai công ty thật rực rỡ!

Phía

sau bản kế hoạch còn kèm theo bản thiết kế, đúng là Chân Linh Thần Giới rồi!

Mắt Kỷ Hiểu Nguyệt ngập tràn những tia sáng lấp lánh.

“Trên

thực tế, dự án này đã được khởi công, cô có thích đến xem Chân Linh Thần Giới

của hiện thực không?”

“Có ạ!”

Nhìn

dáng vẻ hối hận muộn màng của cô hồ ly nhỏ sau khi nói mà không kịp suy nghĩ,

Tề Hạo cười như một chàng sói vừa tiến hành thành công âm mưu do mình vạch ra.


Nơi Tề

Hạo dẫn Kỷ Hiểu Nguyệt đến chính là nơi Tổng giám đốc Tề đã anh dũng rơi xuống

nước.

“Là chỗ

này sao?” Kỷ Hiểu Nguyệt ngắm nhìn thảm cỏ xanh mướt trải dài đến vô tận.

Đúng là

rất đẹp dù vẫn chưa lột tả hết được vẻ đẹp của Chân Linh Thần Giới nhưng với

cảnh quan thiên nhiên sẵn có này, chỉ cần thêm ít bàn tay sắp đặt nữa là hoàn

hảo.

Nơi

này… vẫn có chút khiến Kỷ Hiểu Nguyệt cảm thấy sợ hãi. Tổng giám đốc Tế sẽ

không ra tay “báo thù rửa nhục”, “giết người diệt khẩu” ở đây chứ! Tổng giám

đốc Tế bn th có việc gì mà không dám làm?!

Trong

lòng Kỷ Hiểu Nguyệt thầm lo lắng, đúng lúc ấy Tề Hạo nhẹ nhàng chỉ về một hòn

đảo nhỏ xa xa “Không,

ở đằng kia!”

Kỷ Hiểu

Nguyệt định thần lại, lúc nhìn thấy nơi Tề Hạo đang chỉ, cô giật mình “Anh

mua luôn cả đảo kia sao?! Vậy chỗ này thì sao? Anh định làm gì ở đây?”

”Chỗ

này được tặng kèm. Còn dùng vào việc gì thì tạm thời tôi vẫn chưa nghĩ ra.

Tương lai sẽ tính tiếp”.

Kỷ Hiểu

Nguyệt không còn lời nào để nói. Ai bảo người ta có nhiều tiền!

Kỷ Hiểu

Nguyệt nhanh chóng nhận ra một điều, sao lần nào ở cùng Tề Hạo cô cũng bị sốc

vậy nhỉ?

“Lên

đảo tham quan một chút nào”. Tề Hạo lịch sự đi trước, không nhanh cũng không

chậm, đủ để Kỷ Hiểu Nguyệt có thể đuổi kịp. Một trước một sau, phối hợp vô cùng

ăn ý.

Hòn đảo

nhỏ vẫn giữ trong mình nét nguyên sơ. một vài nơi đang trong giai đoạn thi

công. Cả hai quyết định ngồi trên cáp treo giám sát nhìn xuống toàn cảnh đảo.

Cáp treo từ từ tiến về phía trước, Tề Hạo vừa chỉ vào bản đồ vừa giới thiệu sơ

qua với Kỷ Hiểu Nguyệt.

“Ở đây

sau này là Tam Thanh Sơn”.

“Đây là

Lưỡng Giới Hà”.

“Nơi

này thời gian tới sẽ xây dựng thành Tử Thanh Sơn, đằng sau núi sẽ trồng một

vùng hoa oải hương lớn, có lẽ sẽ rất đẹp”. Tề Hạo vừa nói vừa tinh ý liếc nhìn

phản ứng của Kỷ Hiểu Nguyệt.

“Hoa

oải hương?!” Kỷ Hiểu Nguyệt thật sự thích thú. Trước mắt Kỷ Hiểu Nguyệt hiện

lên hình ảnh cô và Phong Diệp Vô Nhai ngự kiếm bay qua đỉnh Tử Thanh Sơn. Một

rừng hoa oải hương thực nhất định sẽ đẹp hơn rất nhiều. Kỷ Hiểu Nguyệt đứng lên

say mê ngắm nhìn đồng cỏ phía dưới.

Mỗi nơi

Tề Hạo giới thiệu dường như đều có dấu chân của Tế Nguyệt Thanh Thanh và Phong

Diệp Vô Nhai. Kỷ Hiểu Nguyệt chợt nghĩ, không biết Đại Thần khi nhìn thấy nơi

đây sẽ có cảm nghĩ thế nào?

Như là

mơ vậy…

Tế Hạo

nhân lúc cô hồ ly nhỏ đang ngẩn ngơ liền tiến lại gần, một tay chống lên thành

cabin, tay kia chỉ về phía xa “Nhìn

xem, bên kia là cửa vào”.

Kỷ Hiểu

Nguyệt nheo mắt nhìn về phía mặt trời sáng chói.

Thân

hình cao lớn của Tề Hạo vòng quanh người Kỷ Hiểu Nguyệt, từ xa nhìn lại như thể

anh đang ôm Kỷ Hiểu Nguyệt vào lòng. Cô hồ ly bé nhỏ kiễng chân nhìn về phía

xa, không để ý đằng sau mình còn có một con sói.

Nắng

chiều rực rỡ chiếu rọi phía sau lưng họ, Tế Hạo chỉ ngọn núi cách đó không xa

tiếp tục giới thiệu “Có hai

cách để lên đảo này, một là ngồi du thuyền dành riêng cho khách hàng của Chân

Linh Thần Giới, họ có thể ngắm cảnh núi non sông nước như chúng ta vừa thấy.

Cách khác là ngồi cáp treo từ ngọn núi bên kia qua đây, khi đó khách hàng có

thể thấy toàn bộ phía Đông Nam hòn đảo”.

Kỷ Hiểu

Nguyệt nhìn theo hướng tay Tề Hạo “Anh

không định mua đứt luôn cả ngọn núi chứ!” Có tiền cũng đừng tiêu hoang!

“Không,

chỉ cần xây trên đỉnh núi một vườn treo là được rồi, tạo không gian nghỉ ngơi

miễn phí cho mọi người”.

Tề đại

nhân đúng là có tầm nhìn xa!

Đầu

tiên một lần, vừa có điều kiện thuận lợi cho khách tham quan vừa tạo được danh

tiếng, lại có thể thu được nguồn lợi lớn. Thử tưởng tượng những người thích

ngắm cảnh sẽ vô cùng muốn được đến vườn hoa trên đỉnh núi, rồi phóng tầm mắt

nhìn ngắm quang cảnh ở phía xa…

Kỷ Hiểu

Nguyệt trong lòng không ngừng khâm phục Tề Hạo!

Sao

bỗng nhiên cô lại có cảm giác phong thái của Tề bn th… có nét giống Đại

Thần vậy nhỉ? Là ảo giác?

Kỷ Hiểu

Nguyệt liếc nhìn Tề Hạo, đúng lúc này anh cũng cúi đầu nhìn cô, thoáng nghi ngờ

vừa lóe lên trong tâm trí đột nhiên bay biến. Đôi mắt quyến rũ của Tề Hạo như

có ma lực.

Kỷ Hiểu

Nguyệt thất thần trong giây lát rồi vội vàng quay đầu nhìn sang hướng khác.

“Vậy…

vé vào cửa chắc sẽ rất đắt!”

Nóng

quá…

Tề Hạo

mím môi cười khẽ, cúi xuống nhìn cô hồ ly đang cố tình trốn tránh “Không,

khi điểm kinh nghiệm của người chơi đạt trên một trăm nghìn sẽ được một vé vào

cửa miễn phí. Sau đó mỗi lần tăng thêm một trăm nghìn điểm sẽ nhận được một vài

phần thưởng”.

Kỷ Hiểu

Nguyệt thích thú thốt lên “Thật

vậy sao? Hay quá!” Cô và Đại Thần đều có cơ hội nhận được vé vào cửa miễn phí

rồi!

“Kịch!”

Đôi tay Kỷ Hiểu Nguyệt đang vung lên vì thích thú còn chưa kịp hạ xuống, cáp

treo bỗng đột ngột dừng lại giữa không trung.

Không

phải lỗi của tôi, Kỷ Hiểu Nguyệt vô tội nhìn cáp treo. Tề Hạo bình tĩnh nhấc

điện thoại.

“Yên

tâm đi, mạch điện bên kia có chút vấn đề, chắc họ sẽ sửa xong nhanh thôi”. Sau

khi gác máy, Tề Hạo nhẹ nhàng an ủi Kỷ Hiểu Nguyệt.

Ở một

nơi khác, nhân viên phòng điều hành bối rối nhìn chiếc cabin trơ trọi lơ lửng

giữa không trung “Đầu

năm mới chuyện kỳ quái nào cũng có thể xảy ra, giờ lại còn có người muốn treo

mình giữa không trung phơi nắng. Đúng là thú vị!”.

“Cậu

không hiểu rồi, thế gọi là “lãng mạn” đấy!”

Cô bạn

hồ ly của chúng ta không ngờ tất cả đều nằm trong âm mưu của đại ca sói xám nên

nhanh chóng chìm vào u mê. Nếu bị nhốt trên cabin lâu thì phải làm chuyện gì đó

chứ.

Tề Hạo

đã có mưu tính từ trước “Chân

Linh Thần Giới vừa chính thức mở dịch vụ truy cập qua di động cho khách hàng, cô

đã dùng thử chưa?”

Kỷ Hiểu

Nguyệt lắc đầu, điện thoại “cục gạch” của cô làm sao mà lên mạng được chứ. Tề

Hạo liền nhanh nhẹn rút điện thoại của mình ra “Thử đi

rồi cho tôi vài ý kiến”.

Nói đến

game Kỷ Hiểu Nguyệt thay đổi thái độ ngay, không ngờ ở đây cũng có thể lên

mạng! Vui vẻ nhận lấy di động, cô chuẩn bị đăng nhập. Nhưng chờ chút! Kỷ Hiểu

Nguyệt bất ngờ cảnh giác, không phải bên cạnh mình còn có một con sói sao? Vì

thế cô chuyển sang chế độ đăng ký mới.

Đăng ký

một tài khoản mới, cô lại chân ướt chân ráo vào trò chơi. Từ bảng xếp hạng có

thể thấy tên Phong Diệp Vô Nhai trên bảng tên Thần. Đáng tiếc giờ anh không

online.

Đây là

lần đầu tiên Kỷ Hiểu Nguyệt dùng di động truy cập game. Cảm giác dùng tài khoản

mới gặp bạn bè cũ thật khác lạ. Dù không thích bằng chơi trên máy tính nhưng

vẫn có thể làm một số nhiệm vụ đơn giản, vì thế, trong lúc vô thức, đầu hai

người chụm lại gần nhau. Mùi hương thoang thoảng trên người Kỷ Hiểu Nguyệt

phảng phất quanh chóp mũi Tề Hạo.

Kỷ Hiểu

Nguyệt nghĩ, bây giờ Đại Thần đang làm gì nhỉ?

Tề Hạo

nghĩ, bà xã à, em có biết anh đang đợi em không?

Hoàng

hôn dần buông xuống, nhuộm ánh lam hồng dịu dàng lên mặt biển. Khung cảnh thật

là thơ mộng. Lúc xuống khỏi cáp treo trời đã chuyển sang chạng vạng, bụng hai

người không ngừng kêu réo ầm ỹ. Cả hai quyết nhanh chóng định cùng nhau đi ăn…

_

Từ đầu

đến cuối Tề Hạo rất nghiêm túc không có bất kì hành vi nào trái với khuôn phép,

thái độ cũng vô cùng lịch sự nhã nhặn. Vì thế… không khí của bữa tối cũng không

đến mức tệ lắm. Lúc Kỷ Hiểu Nguyệt về đến nhà đồng hồ cũng đã điểm chín giờ

tối.

Mệt

mỏi! Kỷ Hiểu Nguyệt nén mình lên giường, vươn người muốn ngủ. Hôm qua cô bị An

Húc Dương làm phiền đến tận khuya, hôm nay lại…

Đợi

chút, An Húc Dương! Kỷ Hiểu Nguyệt bật dậy.

Sáng

nay lúc xuống xe, An Húc Dương đã hẹn cùng cô đi ăn trưa, không ngờ cô lại ra

ngoài với Tề Hạo cả ngày. Kỷ Hiểu Nguyệt vội vàng lấy di động trong túi ra, lúc

ấy mới phát hiện di động đã hết pin, tự động tắt nguồn từ lúc nào.

Nguy

rồi! Làm sao bây giờ? Không biết giờ An Húc Dương đang ở đâu? Với tính cách của

anh ta… chắc sẽ không ngốc mà đứng trước tòa nhà Lăng Thăng đợi cô chứ? Kỷ Hiểu

Nguyệt đắn đo, cuối cùng cô chạy vội ra ngoài.

Trên

con đường lớn ngoài tòa nhà Lăng Thăng, xe cộ nườm nượp, đèn đường, đèn xe lấp

lóa. Dưới ánh đèn đường, chiếc BMW màu bạc của An Húc Dương cô đơn đậu ngoài

sảnh, nó đã ở đó suốt một ngày.

Qua gương,

An Húc Dương thấy Kỷ Hiểu Nguyệt đang hớt hải chạy đến, anh đẩy cửa xe bước

xuống.

“An Húc

Dương…” Kỷ Hiểu Nguyệt dừng lại cách anh một mét, không phải anh vẫn đợi ở đây

từ trưa đến giờ chứ.

“Nếu em

không đến chắc anh không còn sức xuống xe đón em mất”. An Húc Dương gượng cười,

nói với Kỷ Hiểu Nguyệt.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.