Chương90: Thuận vợ thuận chồng, tát Biển Đông cũng cạn

Kỷ Hiểu

Nguyệt đang khoái chí chơi game...

Không

bận tâm đến chuyện bên ngoài, Tế Nguyệt Thanh Thanh một lòng một dạ tập trung

chơi game, hạnh phúc hưởng thụ thế giới riêng không bị ai quấy nhiễu với Phong

Diệp Vô Nhai. Hai người ngày càng phối hợp ăn ý, quan hệ cũng dần trở nên thân

mật hơn, nhờ vậy những lời đồn lúc trước cũng dần tự tan biến. Ngay cả những

bài viết trên diễn đàn lúc trước cũng đã âm thầm bị hack. Tế Nguyệt Thanh Thanh

không cần xác minh cũng biết đây là phong cách của ai đó vì thế cô càng thêm

sùng bái Đại Thần.

Thuận

vợ thuận chồng, tát Biển Đông cũng cạn!

Thiên

Sát Cô Tinh 845 thỉnh thoảng cũng có xuất hiện. Mỗi lần đăng nhập đều theo sau

Phong Diệp Vô Nhai và Tế Nguyệt Thanh Thanh làm chân sai vặt, ngồi không hưởng

kinh nghiệm. Tây Phương Ma Thần giờ lại rất hòa hợp với Thiên Sát Cô Tinh 845,

dù sao bọn họ cũng là huynh đệ đồng môn.

Thiên

Sát Cô Tinh 845: “Sao cậu cứ đi theo tôi vậy?”

Tây

Phương Ma Thần: “Tôi đang đi theo sư phụ mà”.

Thiên

Sát Cô Tinh 845: “Nếu không phải cậu là đàn ông

thì tôi đã cho rằng cậu có ý đồ với Phong Diệp Vô Nhai rồi”.

Tây

Phương Ma Thần: “Đó là trước đây thôi, giờ tôi

lại thấy có hứng thú với cậu kia, hay là chúng ta kết hôn đi!”

Thiên

Sát Cô Tinh 845: “... Kết hôn thì xin mời tìm

người khác phái nhé!”

Tây

Phương Ma Thần: “Tôi có thể tạo thêm một tài khoản nữ mà”.

Thiên

Sát Cô Tinh 845: “!@#$#!#$#”

Nhiếp

Phong không biết phải nói gì, ai oán than: Sao Tề Hạo lên mạng có thể tìm thấy

mỹ nữ còn anh chỉ tìm thấy nhân yêu?

Tề

Nguyệt Thanh Thanh cười phá lên, đi chung với Đại Thần đúng là rất vui!

Tề

Nguyệt Thanh Thanh đang vui vẻ tới quên trời quên đất thì Hoa Hồ Điệp từ trên

trời rơi xuống.

Nguyên

nhân là như thế này: Đại ca một bang hội nào đó đã chạy đến chỗ bọn họ phá rối,

lấy đi không ít người trong bang. Bang Không Tưởng vừa xây dựng được quy mô nhỏ

đã bị một đòn đả kích lớn, Măng Mọc Sau Mưa không muốn tâm huyết của mình thành

bọt biển nên định tham gia Tranh Phong Đại Chiến mỗi tháng để gia tăng danh

tiếng và điểm kinh nghiệm. Nhưng với thực lực của họ, muốn đấu với người của

các bang lớn khác thì đúng là không biết lượng sức, chỉ có thể chết mà thôi. Vì

thế Măng Mọc Sau Mưa chạy đến tìm Tế Nguyệt Thanh Thanh khóc lóc cầu xin giúp

đỡ.

Tranh

Phong Đại Chiến thật ra là một cuộc hỗn chiến nhân – thần – ma mỗi tháng, người

cầm cự được đến phút cuối sẽ nhận được phần thưởng rất lớn. Dù không cầm cự

được đến phút cuối thì mười người đứng đầu cũng sẽ trở nên nổi tiếng. Với cuộc

chiến danh lợi này, Tế Nguyệt Thanh Thanh và Phong Diệp Vô Nhai đều tỏ thái độ

xem thường, hơn nữa hai người họ vốn không thích gia nhập bang hội nên Măng Mọc

Sau Mưa có khóc lóc thế nào cũng vô dụng, cô nàng đành “tận dụng” ông xã mình.

Ta Là

Một Con Rồng nhận lệnh của bà xã, anh chàng biến thành bươm bướm bay đến nhà Kỷ

Hiểu Nguyệt rồi ở lỳ đó không chịu đi. Mỗi lần Tế Nguyệt Thanh Thanh và Phong

Diệp Vô Nhai nói chuyện, Hoa Hồ Điệp lại biến thành ruồi bọ, ong ong ve ve xung

quanh Kỷ Hiểu Nguyệt khiến cô phát điên.

Kỷ Hiểu

Nguyệt tức giận quát: “Hoa Hồ Điệp! Không phải cậu thích cái tên đáng ghét kia

sao? Sao lại biến thành chó săn của Măng Mọc Sau Mưa vậy?”

Hoa Hồ

Điệp còn giận dữ hơn: “Không được gọi anh ấy là tên đáng ghét, anh ấy là thần

tượng của mình, là thần tượng đấy!”

Kỷ Hiểu

Nguyệt lại thét: “Một thần tượng đáng buồn nôn!”

Hoa Hồ

Điệp lập tức gào lên: “Kỷ Hiểu Nguyệt!”

Kỷ Hiểu

Nguyệt luôn cảm thấy mỗi lần nhắc đến Tề Hạo trong mắt Hoa Hồ Điệp lại hiện lên

vẻ ai oán bi thương, cô tốt bụng chuyển chủ đề “Đồ con

trai hay thay lòng đổi dạ!”

Ngón

tay Hoa Hồ Điệp giật giật, anh chàng rất muốn bóp cổ cô nàng trước mặt nhưng

lại thôi vì biết không có khả năng chiến thắng, anh chàng chỉ tay len trời thề

thốt “Ai nói

mình thay lòng đổi dạ? Tình cảm mình dành cho Tổng giám đốc Tề như mặt trăng

với mặt trời, vĩnh viễn không bao giờ thay đổi!”

Kỷ Hiểu

Nguyệt lườm Hoa Hồ Điệp, đồ ngu ngốc!

Măng

Mọc Sau Mưa trên mạng liên tục gọi Hoa Hồ Điệp làm anh chàng chợt nhớ ra mục

đích đến đây của mình, vội vàng quay lại chủ đề chính. Sức lỳ của anh chàng

đúng là rất lợi hại, không chỉ mặt dày, sức chịu đựng dẻo dai, mà còn đánh

không chạy, đuổi không đi, mắng không nghe. Sau cùng, để được yên tĩnh, Kỷ Hiểu

Nguyệt phải gật đầu, Hoa Hồ Điệp lập tức tung hô vang trời.

“Mình

đồng ý nhưng Đại Thần có đi hay không thì không liên quan đến mình nhé”. Kỷ

Hiểu Nguyệt chán nản bỏ lại một câu, Hoa Hồ Điệp cũng nhanh chóng dùng di động

chuyển lời này đến Măng Mọc Sau Mưa.

Một lát

sau, Măng Mọc Sau Mưa hô hào ầm ỹ trên kênh Thế Giới “Tế

Nguyệt, cậu thật vĩ đại! Có cậu thì Bang Không Tưởng lo gì không phát triển lớn

mạnh!”

Kỷ Hiểu

Nguyệt lập tức chặn kênh Thế Giới để tránh bị “oanh tạc”. Tế Nguyệt Thanh Thanh

cho rằng Phong Diệp Vô Nhai sẽ hỏi cô đã xảy ra chuyện gì, nào ngờ Phong Diệp

Vô Nhai rất bình tĩnh, thậm chí còn không buồn hỏi nguyên nhân. Cuối cùng, Tế

Nguyệt Thanh Thanh không kiềm chế được lên tiếng hỏi Đại Thần “Anh

không muốn biết đã xảy ra chuyện gì sao?”

Phong

Diệp Vô Nhai nhẹ nhàng đáp: “Bà xã quyết định là được rồi”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “...”

Câu trả

lời... “nóng” thật đấy!

Hoa Hồ

Điệp nghi ngờ nhìn hai gò má dần ửng đỏ của Kỷ Hiểu Nguyệt “Cậu

với Đại Thần phát triển đến giai đoạn này từ bao giờ vậy?”

“Giai...

giai đoạn gì... gì hả?” Kỷ Hiểu Nguyệt có tật giật mình quát lên.

Hoa Hồ

Điệp nghiêm túc quan sát biểu hiện của Kỷ Hiểu Nguyệt “Chính

là giai đoạn, nhắc đến Đại Thần là đỏ mặt ấy”.

Kỷ Hiểu

Nguyệt: ”...”

Hoa Hồ

Điệp vô cùng nghiêm túc ngồi xuống trước mặt Kỷ Hiểu Nguyệt “Hiểu

Nguyệt, không phải cậu... thích Đại Thần đấy chứ?”

Anh chàng

và Kỷ Hiểu Nguyệt là bạn học với nhau từ thời trung học nên Hoa Hồ Điệp luôn

cho rằng mình hiểu rất rõ Hiểu Nguyệt. Những chuyện yêu đương trên mạng nếu xảy

ra với người khác thì anh chàng còn tin, nhưng nếu xảy ra với Kỷ Hiểu Nguyệt

thì đúng là không thể tưởng tượng nổi. Nhưng nhìn đôi mắt Kỷ Hiểu Nguyệt mỗi

khi nhìn thấy Đại Thần đều dịu dàng như nước hồ thu, anh chàng tin rằng: Hai

người này không có gì mới là lạ!

Ánh mắt

Kỷ Hiểu Nguyệt quét sang Hoa Hồ Điệp lạnh buốt “Cậu có

muốn mình dẫn Đại Thần đến san bằng Bang Không Tưởng của cậu không?”

Hoa Hồ

Điệp lập tức bay về nhà chơi game với bà xã.

Kỷ Hiểu

Nguyệt nhìn Đại Thần đứng trong gió, dáng vẻ ung dung, không gò bó lại toát lên

vẻ hoàn toàn thoát tục. Tất cả dường như đều quy phục dưới chân anh.

Kỷ Hiểu

Nguyệt rất vui khi nhớ lại những thời điểm nguy hiểm nhất cô từng trải qua, anh

đã luôn đứng cạnh bên cô, không rời nửa bước!

Nghĩ

đến đây, Kỷ Hiểu Nguyệt lại nhớ lần trước, trong cơn mê man cô đã có ảo giác

Phong Diệp Vô Nhai thật sự xuất hiện bên cạnh mình, hơn nữa hình như còn có...

những màn hạn chế độ tuổi nữa...

Cô...

thích Phong Diệp Vô Nhai?

Đây có

được xem là yêu qua mạng?

Kỷ Hiểu

Nguyệt chợt thấy lạnh người. Không… không phải chứ!

Đúng

lúc này, Măng Mọc Sau Mưa mời Phong Diệp Vô Nhai và Tế Nguyệt Thanh Thanh cùng

tham gia Tranh Phong Đại Chiến.

Tại đấu

trường Tranh Phong Đại Chiến, các đại môn phái không ngừng phô trương sức mạnh,

không khí tràn ngập mùi vị của mưa máu gió tanh. Có không ít bang phái nhân số

lên đến hơn nghìn người, nhìn lại bang của Măng Mọc Sau Mưa mới có hơn chục

mạng... Tế Nguyệt Thanh Thanh muốn hối hận đã không còn kịp. Nếu cô đơn thương

độc mã, thua cũng không sao, nhưng giờ lại còn liên lụy đến Đại Thần. Tế Nguyệt

Thanh Thanh lén liếc sang phía Đại Thần, Phong Diệp Vô Nhai vẫn vô cùng bình

tĩnh.

Nhìn

cảnh hỗn chiến trước mặt, Măng Mọc Sau Mưa lần đầu cảm thấy bừng bừng phấn

chấn, cô nàng vung trường kiếm định dẫn người xông lên, nào ngờ Đại Thần thản

nhiên nói: “Đợi một chút”.

[Riêng

tư] Măng Mọc Sau Mưa: “Đợi gì vậy?”

[Riêng

tư] Phong Diệp Vô Nhai: “Đợi bọn họ chết bớt đi đã”.

[Riêng

tư] Măng Mọc Sau Mưa: “...”

Đúng là

Đại Thần có khác! Loạn thế xuất anh hùng!

[Riêng

tư] Phong Diệp Vô Nhai giải thích: “Nhân số chúng

ta quá ít, lực tấn công không mạnh, giờ mà tấn công chỉ có thất bại, cứ ”giữ

xác” trước đã. Phải nhớ thấy tình thế có lợi mới xuất kích, tối đa sau ba lần

phải thay đổi vị trí”.

”Giữ

xác” là đi tìm những người đã chết nhưng chưa kịp hồi sinh, đợi họ sống lại lập

tức giết thêm lần nữa để họ liên tục bỏ mạng. Như vậy không những kiếm được

điểm mà còn không sợ bị phản công. Phong Diệp Vô Nhai bảo mọi người cố gắng tấn

công một lần rồi đổi vị trí cũng là có nguyên nhân. Một mặt có thể tránh gây

thù chuốc oán, mặt khác, nếu người chơi biết mình bị giữ xác, nhất định sẽ gọi

cứu viện, nên phải rút lui trước khi cứu viện đến.

Măng Mọc

Sau Mưa đột nhiên hiểu ra, trong đầu chợt hiện lên tám chữ lớn: Không được dùng

sức, chỉ được dùng chí.

Đại

Thần đúng là Đại Thần! Sao mình không nghĩ ra nhỉ?

Rất

nhanh sau đó, Măng Mọc Sau Mưa vung trường kiếm lên, dẫn theo một đám lâu la đi

chém xác.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh khó hiểu chạy đến hỏi: “Mấy cậu làm gì

vậy?”

[Riêng

tư] Măng Mọc Sau Mưa: “Giữ xác.”

[Riêng

tư] Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Chiêu này nham hiểm quá”.

[Riêng

tư] Măng Mọc Sau Mưa: “Đại Thần nhà cậu dạy đấy”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh im lặng ngẫm nghĩ, đột nhiên cô hiểu ra dụng ý của Đại Thần.

[Riêng

tư] Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Vẫn là Đại Thần thông minh!”

Măng

Mọc Sau Mưa nghẹn lời, nhưng nghĩ đến việc Tế Nguyệt Thanh Thanh đang đến giúp

đỡ nên chỉ có thể trút giận lên đám thi thể. Ở một góc đấu trường, có một người

đang điên cuồng chém mấy cái xác chưa kịp hồi sinh.

Mấy chị

em trong bang lên hỏi nhau: “Bang chủ hơi phấn khích thì

phải?”

Một

thành viên nhận xét: “Dù sao chúng ta cũng đã mời được

Phong Diệp Vô Nhai đến, anh ta không ra tay nhưng chịu đứng bên mình đã là nể

mặt lắm rồi. Vì thế hành vi bất thường của bang chủ cũng là điều dễ hiểu.”

Ta Là

Một Con Rồng không nhịn được bèn đứng ra bênh vực bà xã “Kỷ

Hiểu Nguyệt, cậu bắt nạt bà xã của mình!”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Rõ ràng mình đang giúp cô ấy

mà!”

Nói

chuyện phải trái với người không ý thức được mình đã phạm phải lỗi gì hật là

phí nước bọt. Ta Là Một Con Rồng và Măng Mọc Sau Mưa lại cùng nhau chém xác.

Toàn bộ

bang chúng đều nhận ra: Ông xã của bang chủ đúng là rất yêu thương vợ!

Thành

viên Bang Không Tưởng dưới sự chỉ huy của Măng Mọc Sau Mưa chỉ đánh ở ven chiến

trường, chuyên đi săn tìm thi thể. Cứ đánh xong một trận họ lại đổi chỗ một

lần, gặp đối thủ không quá mạnh hầu như có thể tự mình đối phó được. Vì thế Đại

Thần và phu nhân dành phần lớn thời gian đứng xem cuộc chiến, chỉ những lúc

thấy đám người bọn họ không địch lại được mới ra tay giúp đỡ.

Trong

cảnh mưa máu gió tanh, Phong Diệp Vô Nhai và Tế Nguyệt Thanh Thanh nhàn nhã lơ

lửng bay phía trên đấu trường xem trận chiến.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Đại Thần, anh xem đó có phải

nhân vật hệ thống mới cập nhật không?”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh chỉ vào một cô gái áo xanh đeo mạng che mặt đang tấn công.

Từ chiêu thức đến trang phục đều rất đẹp, thú nuôi của cô ta là một con bướm

đầy màu sắc.

Phong

Diệp Vô Nhai: “Đây là nhân vật mới ra mắt sau

lễ Giáng sinh, có kỹ năng ẩn thân”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “@.@ Em thích nhân vật này! Bọn

mình lập tài khoản mới chơi đi!”

Phong

Diệp Vô Nhai: “Nếu chỉ vì kỹ năng ẩn thân ấy

thì không cần đâu”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: ”?”

Phong

Diệp Vô Nhai: “Có một loài cây tên là Ẩn Thân

Thảo, sau khi dùng có thể ẩn thân, không cần đổi nhân vật đâu”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “@_@”

Phong

Diệp Vô Nhai: “Lát nữa anh sẽ dẫn em đi tìm”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Hay quá!”

Phong

Diệp Vô Nhai: “Em vừa gọi anh là gì thế?”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Đại Thần”.

Phong

Diệp Vô Nhai: “Em nên gọi anh là ông xã”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “...”

Măng

Mọc Sau Mưa không nói nên lời, cô nàng nhìn hai người sống xa vời thực tế trong

đầu thầm hỏi: Họ có thể nói chuyện yêu đương ở cái nơi thấm đẫm máu tanh này

sao? Đến gần tham gia thì sợ đắc tội với Đại Thần, Măng Mọc Sau Mưa chỉ có thể

lờ đi, dẫn đám lâu la tiếp tục chém xác.

Vì mỗi

lần đánh xong một trận lại đổi địa điểm nên cơ bản họ không gặp phải đối thủ

quá mạnh. Tuy có gặp cả bang phái Ngạo Tuyết Thần Vực nhưng họ cũng biết tìm

cách tránh đi ngay. Cuối cùng Bang Không Tưởng cũng ”lách” được vào mười bang

mạnh nhất. Bang Không tưởng không đánh trận nào lớn nên đạt vị trí thấp nhất

bảng, nhưng có thể lọt vào được top mười cũng đủ khiến mấy cô nàng Măng Mọc Sau

Mưa ăn mừng nhảy múa.

Phong

Diệp Vô Nhai: “Đi thôi”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh lập tức hiểu ý Đại Thần: trợ chiến thì được, không nên tham

chiến. Vừa giúp Măng Mọc Sau Mưa vừa tỏ rõ thái độ của mình.

Đại

Thần thật thông minh!

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Bây giờ chúng ta đi đâu?”

Phong

Diệp Vô Nhai: “Đi tìm Ẩn Thân Thảo”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Hay quá!”

Phong

Nguyệt Vô Nhai ôm Tế Nguyệt Thanh Thanh rời khỏi đội ngũ sau khi Bang Không

Tưởng lọt vào mười bang mạnh nhất. Họ quyết định bỏ đấu trường đầy gió tanh mưa

máu lại phía sau, bay về phía chân trời xanh thẳm.

Kết

quả, dù Bang Không Tưởng không dành được vị trí thứ nhất nhưng độ nổi tiếng đã

bay rất xa. Đến hai nhân vật có tiếng Phong Diệp Vô Nhai và Tế Nguyệt Thanh

Thanh vốn hành động rất tùy ý, tuy không gia nhập Bang Không Tưởng nhưng cũng

thể hiện rõ thái độ của mình trong việc đứng ra trợ giúp. Vì thế tiếng tăm Bang

Không Tưởng càng thêm lẫy lừng, Măng Mọc Sau Mưa nhanh chóng bận tối tăm mặt

mũi.

Hiệu

ứng “hàng hiệu” đúng là rất có tác dụng!

Phong

Diệp Vô Nhai dẫn Tế Nguyệt Thanh Thanh ngao du sơn thủy, gần đây họ không mải

làm nhiệm vụ mà có xu hướng thích du sơn ngoạn thủy hơn. Thỉnh thoảng trên

đường đi ngắm cảnh sẽ tiện tay ngắt một cành Ẩn Thân Thảo.

Không

biết Phong Diệp Vô Nhai đã cởi bộ giáp vàng từ bao giờ, thay vào đó là một bộ

giáp đen, đao trắng. Trong sự gò bó toát lên nét điên cuồng, trong sự đơn giản

toát lên vẻ hoang dã.

Kỳ lạ

thật, Đại Thần mặc gì cũng đẹp!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.