Chương83: Cô… Cô tấn công đại thần

Trong

khi Tề Hạo quyết định chờ đợi thì An Húc Dương cảm thấy mình không thể chờ đợi

thêm được nữa.

Tết

Dương lịch được nghỉ một ngày, lại thêm hai ngày cuối tuần nên thành ra được

nghỉ ba ngày. Trước kỳ nghỉ một hôm, Hoa Hồ Điệp đến tìm Kỷ Hiểu Nguyệt, chuyến

đi này có hai mục đích Thứ

nhất: Đưa bánh quy.

Thứ

hai: Ăn theo.

Mấy

ngày nay, để nâng cấp game Chân Linh Thần Giới, Bộ phận Phát triển game ai cũng

thức đêm ăn cơm hộp, ăn nhiều đến mức Hoa Hồ Điệp sắp biến thành hộp cơm luôn!

Khó khăn lắm mới có một kỳ nghỉ, anh chàng quyết định phải ăn một bữa no nê,

sau đó ngủ một giấc thật đã mắt.

Nể tình

Hoa Hồ Điệp đã cống hiến hết mình cho game, Kỷ Hiểu Nguyệt tự mình xuống bếp

nấu một bữa tối ngon lành. Cơm no rượu say, hai người ngồi trên sô pha tiến

hành trận chiến tranh giành mấy cái bánh quy.

Kỷ Hiểu

Nguyệt: “Không phải cậu không ăn sao?”

Hoa Hồ

Điệp: “Ai nói thế?”

Kỷ Hiểu

Nguyệt: “Cậu mua bánh ở đâu vậy? Ăn khá ngon đấy!”

Hoa Hồ

Điệp: “Mua? Mua không được đâu, cái này có một không hai trên đời đấy!”

Kỷ Hiểu

Nguyệt: “Sao cơ?”

Hoa Hồ

Điệp: “An Húc Dương làm đấy!”

Kỷ Hiểu

Nguyệt: “...”

Hoa Hồ

Điệp cắn một miếng bánh rồi nói tiếp: “Hiểu Nguyệt này, cậu còn muốn bế quan

bao lâu nữa? Cứ tiếp tục thế này mình bị An Húc Dương làm phiền chết mất!”

Kỷ Hiểu

Nguyệt: “Anh ta làm phiền cậu gì vậy?”

Hoa Hồ

Điệp: “Cậu ta nói không thấy cậu thì nhìn mình cũng được! Mình giống cậu lắm

sao?”

Kỷ Hiểu

Nguyệt: “Anh ta bệnh rồi!”

Hoa Hồ

Điệp: “Bệnh không nhẹ đâu! Làm ơn đi, rốt cuộc cậu sao vậy? Nếu không, sao

không muốn gặp cậu ta?”

Kỷ Hiểu

Nguyệt: “Mình không hề nói là không muốn gặp anh ấy!”

Hoa Hồ

Điệp: “Vậy sao cậu lại tránh cậu ta đến cả hàng ngàn dặm, gọi điện thoại thì

cậu lạnh nhạt, tặng hoa thì cậu bỏ đi? Cậu có biết mấy ngày nay tên đó bị tương

tư trầm trọng không? Ngày nào cũng đứng dưới đường nhìn ánh đèn cửa sổ phòng

cậu, bảo cậu ta tới tìm cậu thì cậu ta nói sợ cậu không vui, bánh quy cũng phải

nhờ mình mang đến”.

Hoa Hồ

Điệp tiếp tục trách cứ khiến Kỷ Hiểu Nguyệt thấy hơi xấu hổ. Ngày nào An Húc

Dương cũng đứng ngoài nhìn ánh đèn cửa sổ phòng cô? Có sao? @@

Bánh

quy này cũng do An Húc Dương làm?

Kỷ Hiểu

Nguyệt nhìn chiếc bánh quy trong tay, sắc – hương - vị đều hoàn hảo, cũng giống

tất cả các tác phẩm khác của anh.

Hoa Hồ

Điệp: “Mình thật sự không hiểu sao giờ cậu ta vẫn còn làm bánh quy? Nếu là

mình, có đánh chết mình cũng không làm”.

Kỷ Hiểu

Nguyệt nghe ra ý nghĩa khác trong lời nói ấy: “Cậu có ý gì?”

Hoa Hồ

Điệp: “Lúc trước vì làm bánh quy tặng cậu nên nhà cậu ta mới bị cháy đó!”

Kỷ Hiểu

Nguyệt im lặng, đột nhiên cô nhớ lại lần cuối cùng cô gặp Bạch Sùng Tước, anh

còn rất nghiêm túc nói ngày mai sẽ cho cô nếm thử bánh quy do chính tay anh

làm…

Kỷ Hiểu

Nguyệt nhớ, cô từng đứng trước một cửa hàng bánh ngọt rồi mơ ước trong ngày

sinh nhật mình sẽ được nếm thử những loại bánh quy ở đây. Lúc ấy Bạch Sùng Tước

đột nhiên xuất hiện bên cạnh cô như một tiên ông rồi phán một cậu khiến người

ta giật mình “Nhất

định sẽ thành hiện thực!”

Lúc ấy

anh còn khiến cả đám con gái không mang tiền đang mơ mộng linh tinh chạy tán

loạn.

Hoa Hồ

Điệp đi rồi, Kỷ Hiểu Nguyệt ngồi suy nghĩ rất lâu, sau cùng cô quyết định gọi

điện thoại cho An Húc Dương.

“Hiểu

Nguyệt, là em sao? May quá, cuối cùng em cũng chủ động gọi cho anh”.

“Cảm ơn

anh”.

Kỷ Hiểu

Nguyệt không biết nên nói gì ngoài hai chữ cảm ơn.

“Cảm ơn

anh?... Em nói đến bánh quy phải không? Ăn có ngon không?”

“Em

đang nói đến bánh quy, nhưng mà…không phải bánh quy lần này, là… bánh quy của

sáu năm về trước…?”

An Húc

Dương im lặng một lát rồi nói “…Là

Hoa Hồ Điệp nói phải không? Cậu ta lắm mồm quá!”

“Thật

ra anh nên nói cho em biết sớm hơn”.

“Lúc

trước là anh đã làm em thất vọng. Nghe Hoa Hồ Điệp nói mấy ngày nay em không

vui, anh xin lỗi, anh biết nếu nói ra em sẽ không trách anh nhưng anh không

muốn làm em thêm gánh nặng. Hiểu Nguyệt, anh không muốn em ở bên anh vì lòng

biết ơn, nên anh không muốn cho em biết”.

“…”

“Hơn

nữa mọi việc đều đã qua rồi. Em xem, không phải giờ anh rất tốt sao? Nếu không

ra nước ngoài phẫu thuật cấy da, có lẽ anh đã không có ngày hôm nay, việc duy

nhất anh thấy tiếc đó là đã khiến em thất vọng”.

“…”

“Đúng

rồi Hiểu Nguyệt, giờ em có lên mạng không?”

“Lên

mạng?”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh đăng nhập, Tùng Phong Hàn quả nhiên đã ở trên đó từ lúc nào.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Lâu rồi không thấy anh”.

Tùng

Phong Hàn: “Em lên rồi! Bọn mình đến Tam

Thanh Sơn đi!”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Làm gì vậy?”

Với cấp

độ và thao tác của Tùng Phong Hàn, đến Tam Thanh Sơn khác nào tự tìm đến cái

chết?

Tùng

Phong Hàn: “Em sẽ biết nhanh thôi”.

Tam

Thanh Sơn đối với Phàm nhân mà nói là một thử thách không hề nhỏ, Tế Nguyệt

Thanh Thanh bất ngờ phát hiện cấp độ của Tùng Phong Hàn không thay đổi nhưng

thao tác của anh lại thành thạo hơn trước rất nhiều.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Anh tập luyện đấy à?”

Tùng

Phong Hàn: “Không thể lần nào lên mạng cũng

làm phiền em nên anh tạo riêng một tài khoản phụ để luyện tập, trình độ của anh

bây giờ đi đánh quái không khó khăn gì rồi chứ?”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Cũng khá hứa hẹn đấy!”

Sau đó,

Tế Nguyệt Thanh Thanh dẫn Tùng Phong Hàn vào phụ bản đánh quái, thao tác của

Tùng Phong Hàn đúng là khá hơn rất nhiều, xem ra đã không ít thời gian luyện

tập!

Kỷ Hiểu

Nguyệt biết, An Húc Dương vì cô nên mới làm vậy.

Không

biết lấy gì báo đáp, cô chỉ có thể tặng trang bị. Nhưng hầu hết trang bị của cô

đều do Đại Thần tặng. Giờ tặng lại có vẻ không hay lắm. Vì vậy Tế Nguyệt Thanh

Thanh quyết định dẫn Tùng Phong Hàn đi tìm đánh những yêu quái thường rơi trang

bị tốt. Phong Diệp Vô Nhai xong việc quay về đúng lúc nhìn thấy Tế Nguyệt Thanh

Thanh đang dẫn Tùng Phong Hàn đánh quái thăng cấp.

Không

ngờ buổi tối anh không lên mạng một chút bà xã đã đi ngoại tình rồi.

Đột

nhiên máu ghen tuông bùng lên, một ánh chớp màu vàng lóe lên Phong Diệp Vô Nhai

thẳng tay chém xuống, Tùng Phong Hàn bỏ mạng tại chỗ.

Tế Nguyệt

Thanh Thanh: “Sao anh lại giết anh ấy?”

Phong

Diệp Vô Nhai: “Lỡ tay thôi”.

Thật ra

anh có thể tấn công từ xa không cần xuất hiện, nhưng anh xúc động quá rồi. An

Húc Dương dám thay đổi chiến thuật tranh giành phụ nữ với anh, anh ta đáng

chết!

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “…”

Tùng

Phong Hàn: “Không sao, một ngày nào đó, anh

sẽ cướp em về”.

Tùng

Phong Hàn vừa mới hồi sinh lại tiếp tục bỏ mạng.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh nghĩ đến những chiếc bánh quy của An Húc Dương, cô phi thân

đến trước mặt Tùng Phong Hàn “Em

không cho phép anh giết anh ấy, anh ấy là bạn em!”

Phong

Diệp Vô Nhai: “Tranh giành bà xã với anh là tự

tìm cái chết!”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Anh ấy chỉ đùa thôi”.

Tùng

Phong Hàn muốn thắng Phong Diệp Vô Nhai, ngày ấy còn xa lắm. Ngay cả Vực chủ

Ngạo Tuyết Thần Vực còn phải tu luyện thêm một năm nữa mới hy vọng tái chiến.

Tùng Phong Hàn cứ đợi đi!

Tùng

Phong Hàn: “Anh không nói đùa!”

Một tia

sáng nữa lóe lên, Tế Nguyệt Thanh Thanh bất lực trợn tròn mắt, anh chàng này

đúng là đang muốn chết mà!

Nhưng

cô không thể đứng nhìn Tùng Phong Hàn bị giết liên tục như vậy được, Tế Nguyệt

Thanh Thanh cố gắng đứng ra hòa giải. Đáng tiếc không có tác dụng!

Nhìn

Tùng Phong Hàn sắp bị giáng cấp, cô muốn cản Đại Thần nhưng không kịp, tình thế

cấp bách, cô đành vung Ngọc Tiêu về phía Đại Thần…

Cột máu

của Đại Thần giảm mạnh, cả thế giới chìm trong tĩnh lặng.

Phong

Diệp Vô Nhai im lặng, Tùng Phong Hàn ngây người, Tế Nguyệt Thanh Thanh bối rối.

Cô… cô…

cô tấn công Đại Thần. Do tình thế bức ép nhưng… vẫn được coi là mưu sát chồng…

Bây giờ phải làm sao?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.