Chương72: Không ngờ Đại Thần lại lợi hại như vậy

Tế

Nguyệt Thanh Thanh tức giận đăng nhập trò chơi, đang chuẩn bị ôm cục tức trút

lên người Boss. Nào ngờ vừa lên mạng đã nhận được tin động trời - nửa tiếng

trước, tam đại Vực chủ của Ngạo Tuyết Thần Vực đã quyết đấu với Phong Diệp Vô

Nhai!

Thì ra,

từ hôm đó đến giờ Tùng Phong Hàn không lên được mạng là do tài khoản đã bị

hack.

Sáng

sớm hôm nay, lúc tam đại Vực chủ biết Đường chủ của mình bị người ta bắt nạt,

đương nhiên không thể ngoảnh mặt làm ngơ, nên quyết định đến tìm Phong Diệp Vô

Nhai nói chuyện. Nào ngờ Phong Diệp Vô Nhai không muốn giải thích, trực tiếp

chọn cách PK để nói chuyện. Kết quả là Phong Diệp Vô Nhai thắng cả ba vị Vực

chủ, kết thúc một màn quyết đấu đặc sắc hiếm có trong game.

Ba vị

Vực chủ của Ngạo Tuyết Thần Vực cùng xuất hiện đã đủ gây chấn động rồi, giờ lại

thêm cả Phong Diệp Vô Nhai nữa. Thế nên lực chấn động, sức ảnh hưởng, không cần

nói cũng biết lớn đến mức nào.

Việc

này không chỉ khiến thế giới dậy sóng mà còn thu hút không ít người chơi ở các

server khác tạo tài khoản phụ sang xem. Có người còn quay lại trận quyết đấu

rồi tung lên mạng. Hình thức ấy, khí thế ấy, thủ pháp ấy, tốc độ ấy, chậc...

chậc..., đúng là cực kỳ hiếm thấy. Thật là trận đấu tráng lệ nhất trong lịch sử

mà Tế Nguyệt Thanh Thanh từng xem.

Sao cô

lại bỏ qua giây phút quan trọng thế nhỉ? Vì việc này Tế Nguyệt Thanh Thanh càng

chắc chắn một điều - sau này tuyệt đối không được thức đêm đánh quái nữa!

Không

ngờ Đại Thần lại lợi hại như vậy! Ngay cả ba vị Vực chủ của Ngạo Tuyết Thần Vực

liên thủ cũng không phải đối thủ! Trong lòng Tế Nguyệt Thanh Thanh đột nhiên

dâng lên một niềm tự hào khôn xiết - anh ấy là ông xã của cô đấy!

Nhưng

tài khoản của Tùng Phong Hàn do Đại Thần hack thật sao?

Nghĩ kỹ

lại, trên đường đến miếu Nguyệt Lão, đúng là có một lúc Phong Diệp Vô Nhai

không ở đó. Anh nói có chút việc, không phải đi hack tài khoản của Tùng Phong

Hàn đấy chứ?

......000......€o€...... ╮(╯▽╰)╭ ......

Tế

Nguyệt Thanh Thanh nhanh chóng quyết định, sau này nhất định không được đắc tội

với Đại Thần!

(Măng

Mọc Sau Mưa nói leo: “Đồ ngốc, giờ mới biết à?”)


Nghe

Hoa Hồ Điệp nói, tài khoản của Tùng Phong Hàn đã tìm lại được, nhưng giờ anh ta

rất bận, không có thời gian lên mạng chơi game.

Ba ngày

tiếp theo, Kỷ Hiểu Nguyệt gần như biến mất trên mạng. Cô phải chuyển nhà. Nói

là phải chuyển nhà nhưng thực chất là bóc lột sức lao động của Hoa Hồ Điệp. Anh

chàng đáng thương lúc hoàn thành xong mọi việc, mệt quá nằm luôn xuống sàn gỗ

ngủ. Vì vậy... ngày hôm sau... hai người lại cùng nhau đi làm...

Cho

nên, những lời đồn đại... không cần đoán cũng biết.

Nhưng

Kỷ Hiểu Nguyệt bỏ tất cả ngoài tai. Tề Hạo cũng chẳng buồn quan tâm. Trong tay

anh đã có những thông tin vô cùng chi tiết và rõ ràng về Hoa Hồ Điệp. Anh chàng

này không có chút sức lực uy h**p nào với anh.

Kỷ Hiểu

Nguyệt vừa giải quyết xong mọi việc thì chuyến du lịch ba ngày tới Vịnh Bích

hải cũng sắp bắt đầu.

Trong

phòng riêng...

Nhiếp

Phong cười gian xảo “Không

phải cậu định “thịt” tiểu khắc tinh ở Vịnh Bích Hải đấy chứ?”

Tề Hạo

nhíu mày, im lặng. Anh cũng luôn suy nghĩ về vấn đề này.

Cô ấy

đá anh rồi bỏ chạy. Anh giận.

Cô ấy

gọi anh một tiếng “Ông xã”. Anh hạnh phúc.

Cô ấy

rời mạng. Anh hụt hẫng.

Cô ấy

lên mạng. Anh vui mừng.

Cô ấy

vừa gọi anh là “Tên bn th”, vừa gọi anh là “Ông xã”. Anh thực không biết

phải làm thế nào? Từ trước đến nay, chưa có người nào khiến anh trải qua nhiều

cung bậc cảm xúc đến vậy.

Lúc

trước, đơn giản anh chỉ muốn trêu đùa cô, thấy vẻ mặt tức giận của cô, anh cảm

thấy vui vẻ, sảng khoái. Nhưng dần dần, anh phát hiện ra rằng, không chỉ lúc

tức giận mà ngay cả khi ngủ cô cũng rất đáng yêu. Thậm chí những lúc vui hay

nhẫn nhịn chịu đựng, những khoảnh khắc, diễn biến tình cảm của cô đều biến

thành những tinh linh nhỏ bé, len lỏi trong tâm trí anh.

Từ ngày

gặp cô, những cô gái khác với anh đều trở nên nhàm chán, vô vị. Ngay cả Phong

Tín Nhi xinh đẹp, quyến rũ lại trong sáng, thuần khiết chủ động hiến thân, anh

cũng không để tâm. Anh chỉ khát khao mùi thơm mê người trên cơ thể cô.

Đây

đúng là một vấn đề, còn là vấn đề rất nghiêm trọng.

Hơn

nữa, trong thế giới ảo Tế Nguyệt Thanh Thanh cuối cùng cũng đã thừa nhận thân

phận “ông xã” của Phong Diệp Vô Nhai, lại rất nghe lời. Nhưng ở thế giới thực,

cô tỏ rõ thái độ e ngại, xa lánh anh.

Liệu

anh có nên chữa trị căn bệnh “tâm thần phân biệt” cho “bà xã” của mình trước

không?

Bộ óc

đáng giá ngàn vàng của Tề Hạo vì vấn đề này mà nhiễu loạn bấy lâu nay.

Nhiếp

Phong tính đầu ngón tay đếm ngày, sắp hết thời hạn một tháng rồi, không thể để

Tề Hạo thuận lợi “vượt vũ môn” như vậy được. Anh nhất định phải thực hiện kế

hoạch phá hoại. Nhân lúc Tề Hạo không để ý, anh lén lút chạy đến bên Kỷ Hiểu

Nguyệt “Cô

biết vì sao Tổng giám đốc chọn Vịnh Bích Hải không? Vì nơi đó có rất nhiều cô

gái đẹp. Tổng giám đốc Tề thích nhất là những cô gái xinh đẹp lại yêu kiều. Nếu

có cơ hội, cô kiếm cho cậu ta mấy cô, có khi cậu ta sẽ bỏ qua chuyện cũ cho cô

đấy”.

Nhìn nụ

cười gian giảo của Nhiếp Phong, Kỷ Hiểu Nguyệt rất muốn nói “Trợ lý

Nhiếp à! Anh có biết dù đã khoác lên người bộ lông của Cừu Vui Vẻ, nhưng trông

anh cũng không hề giống một con cừu không?”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.