Chương69: Buổi sáng bất ngờ

Đột

nhiên chuông cửa kêu dồn dập, kéo cô tỉnh dậy từ trong giấc ngủ nặng nề.

“Ai

vậy?” Kỷ Hiểu Nguyệt mắt nhắm mắt mở trong trạng thái lâng lâng đi lại phía

cửa.

Kết

quả...

“Hiểu

Nguyệt!” Một vòng ôm ấm áp lập tức khiến Kỷ Hiểu Nguyệt tỉnh cả ngủ nhanh chóng

về với thực tại.

Phản

ứng đầu tiên của Kỷ Hiểu Nguyệt là giơ chân tung cước, tiện tay nghiêng người

dễ dàng quật ngã đối phương còn chưa kịp phòng bị kia xuống đất.

“Á...”

Cùng

với một tiếng kêu thất thanh, Kỷ Hiểu Nguyệt kinh ngạc trợn tròn mắt nhìn người

đàn ông đang ôm bụng gập người rn r“An Húc

Dương? Sao anh lại ở đây?”

Đang

nhiệt huyết hưng phấn lại bị đánh bầm dập, tả tơi, An Húc Dương ngước mắt lên

nhìn, rồi nhanh chóng nở nụ cười.

Kỷ Hiểu

Nguyệt mặc bồ đồ ngủ hình chú mèo Kitty thật đáng yêu!

Bị cười

mỉa mai, Kỷ Hiểu Nguyệt đóng “rầm” cửa lại, vừa tức giận vừa ngượng ngùng.

“Hiểu

Nguyệt”. An Húc Dương nhẹ nhàng gõ cửa. “Mở cửa cho anh được không? Để gặp được

em, một ngày một đêm anh không ăn, không uống, không ngủ rồi đấy. Vừa xuống máy

bay là anh chạy đến đây ngay, em nhẫn tâm để anh đứng bên ngoài thế này sao?”

“Hiểu

Nguyệt, anh xin lỗi, vừa rồi anh l* m*ng quá, nhưng anh có rất nhiều điều muốn

nói với em”. An Húc Dương đứng bên ngoài gõ cửa mãi không thôi.

Kỷ Hiểu

Nguyệt vừa vội vàng đánh răng rửa mặt vừa chán nản nhìn đồng hồ treo tường. Một

giờ rồi! Cô đã ngủ một mạch đến một giờ chiều! >_

Vội

vàng liếc nhìn máy tính, thật may, Phong Diệp Vô Nhai vẫn ngồi cạnh Tế Nguyệt

Thanh Thanh, hai người vẫn đang tu luyện. Đại Thần vẫn chưa dậy?

Tiếng

An Húc Dương ngoài cửa vẫn vọng vào không ngừng. Để tránh thu hút đám săn ảnh,

thay quần áo xong, Kỷ Hiểu Nguyệt vội vàng kéo An Húc Dương vào, nhìn ngó xung

quanh, chắc chắn không có ai cô mới yên tâm đóng cửa.

“Em yên

tâm, anh lén về nên không ai biết anh ở đây đâu!” An Húc Dương đứng sau Kỷ Hiểu

Nguyệt nở nụ cười tươi rói, căn phòng nhỏ bỗng trở nên tươi sáng lạ thường. Kỷ

Hiểu Nguyệt quay lại vặn vẹo “Anh

đang chụp ảnh ở nước ngoài. Sao đột nhiên lại quay về thế?”

“Vì anh

nhớ em!” An Húc Dương đúng là mỗi lời nói không khiến người khác kinh ngạc thì

chết không yên.

Kỷ Hiểu

Nguyệt cứng đờ, khóe môi khẽ giật, nói không nên lời.

...

Đừng

thẳng thắn vậy chứ!

An Húc

Dương mỉm cười, thoải mái quay người tiến đến chiếc ghế sô pha màu cam đỏ rồi

ngồi xuống.

“Em có

gì ăn không? Anh đói quá! Đồ ăn trên máy bay anh không ăn được”.

Sắc đỏ

cam của chiếc ghế sô pha kết hợp với nền trắng áo sơ mi của An Húc Dương tạo

nên cảm giác vô cùng dễ chịu.

Anh ta

đúng là rất tùy tiện!

Được

rồi! Kỷ Hiểu Nguyệt cũng chưa ăn gì! Mở tủ lạnh, cô lục lọi tìm kiếm những thứ

có thể ăn được.

Mì ăn

liền.

Bánh

bích quy.

Khoai

tây chiên.

...

Cuối

cùng, cô quyết định lấy thêm ra hai quả cà chua và hai quả trứng.

An Húc

Dương không biết đã tiến lại gần từ lúc nào, thấy Kỷ Hiểu Nguyệt “đào” mấy thứ

này ra từ tủ lạnh, lông mày anh càng lúc càng nhíu chặt “Bình

thường, em vẫn ăn mấy thứ này à?”

Kỷ Hiểu

Nguyệt nhún vai, sống một mình nên cô ăn uống rất tùy tiện. Hơn nữa hai ngày

nay mải chơi game, cô cũng không có thời gian nấu cơm, vì vậy...

An Húc

Dương nhanh chóng ném gói mì ăn liền vào trong tủ lạnh: “Đừng ăn cái này nữa,

em chơi game đi, anh ra ngoài một lát rồi về nhanh thôi”. An Húc Dương nói xong

liền đi ra ngoài.

“Này...”

Kỷ Hiểu

Nguyệt đang đỉnh hỏi anh muốn làm gì thì An Húc Dương đột ngột quay người, tươi

cười rạng rỡ: “Nhớ đấy, không được ăn mấy thứ linh tinh kia đâu, đợi anh về

nhé”.

Không

phải anh ta nói mới xuống máy bay sao? Phải rất mệt mỏi chứ, sao nét mặt cứ

rạng ngời vậy?

Nhìn

cánh cửa mở ra rồi khép lại, Kỷ Hiểu Nguyệt gãi đầu.

Anh

chàng An Húc Dương này sau khi bị mọi người đuổi giết trong game thì yên lặng

đến bất thường, giờ lại đột ngột xuất hiện ở đây, không hề nhắc đến chuyện

trong game, còn tỏ ra rất bí ẩn nữa. Rốt cuộc anh ta muốn làm gì vậy nhỉ?

Kỷ Hiểu

Nguyệt nhún vai, quyết định mặc kệ không quan tâm đến anh ta nữa.

An Húc

Dương vốn nổi tiếng kén ăn, hơn nữa còn có yêu cầu rất cao với đồ ăn. Từng có

người viết một bài phóng sự đặc biệt về thói quen ăn uống của anh, nhưng người

ta thuộc diện “vạn người mê” vẫn cứ là “vạn người mê”! Tin tức này không những

không ảnh hưởng đến hình tượng An Húc Dương, mà “kén ăn” bỗng dưng còn trở

thành từ đồng nghĩa với “thanh tao”, “cao quý”.

Vì thế,

những thứ trong tủ lạnh của cô dĩ nhiên không thể phù hợp với khẩu vị của An

đại thiếu gia rồi. Nhưng An Húc Dương lại nói đúng một việc, cô cứ chơi game

trước đã.

Kỷ Hiểu

Nguyệt ngồi trước máy tính. Trên màn hình, Tử Y Nữ Hiệp và Đại Thần đang sóng

vai ngồi bên hồ sen, xung quanh một làn sương mờ nhẹ nhàng bao phủ, chim hót,

hoa nở, đúng là tiên cảnh chốn nhân gian. Không khí nơi đây hoàn toàn cách biệt

với thế giới bên ngoài, cả thế giới dường như chỉ còn lại hai người, Phong Diệp

Vô Nhai và Tế Nguyệt Thanh Thanh.

Sau vài

phút nhìn đến độ say mê, Kỷ Hiểu Nguyệt mới nhẹ nhàng di chuột, Tử Y Nữ Hiệp

thướt tha đứng dậy. Hệ thống thông báo: “Tế Nguyệt

Thanh Thanh đã tu luyện xong, đạt được kỹ năng Dâm Vũ Phi Phi”.

Trên

diễn đàn đã sớm có bài giới thiệu chi tiết về các kỹ năng và trang bị mới nhất,

Tế Nguyệt Thanh Thanh nhớ kỹ năng Dâm Vũ Phi Phi là kỹ năng tấn công hệ thủy

phạm vi rộng và mạnh nhất, nên cô cực kỳ hài lòng. Hệ thống còn ngẫu nhiên tặng

cô một tấm áo choàng Bạch Hồ, có tính năng tự động tăng máu khi đang chiến đấu.

Điều thú vị hơn nữa là khi khoác tấm áo này điểm thành thạo gia tăng, mỗi lần

tăng máu đồng thời tăng một lượng điểm kinh nghiệm bất kỳ, thật là một bảo vật

hiếm có.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh đang đắc ý chuẩn bị mặc áo choàng vào thì Phong Diệp Vô Nhai

cũng đứng dậy.

Phong

Diệp Vô Nhai: “Em lên rồi à?”

Sao

khéo vậy nhỉ? Tế Nguyệt Thanh Thanh thầm hỏi. Không phải anh ta... ngồi đợi bên

máy tính suốt đấy chứ?

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Anh vẫn ở trên mạng sao?”

Phong

Diệp Vô Nhai: “Ừ”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Anh đợi lâu chưa?”

Phong

Diệp Vô Nhai: “Không lâu lắm”.

Đúng là

anh đang đợi cô!

Khóe

môi Kỷ Hiểu Nguyệt khẽ cong lên, được, nể tình anh phối hợp với tôi rất tốt,

mối thù bức hôn tôi sẽ bỏ qua, không tính toán cùng anh nữa. Tế Nguyệt Thanh

Thanh vui vẻ hỏi: “Anh học được kỹ năng gì?”

Phong Diệp

Vô Nhai: “Di Hoa Tiếp Mộc”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “... Vậy còn trang bị?”

Phong

Diệp Vô Nhai: “Long Chiến Y”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh lập tức nổi điên.

Đánh

không lại người ta thì thôi bỏ qua, nhưng sao cả may mắn cũng không bằng người

ta vậy!

Di Hoa

Tiếp Mộc là kỹ năng bao người mơ ước. Lúc chiến đấu, có thể chuyển mọi thương

tổn kẻ địch dùng với mình sang một kẻ khác, một tuyệt - tuyệt - tuyệt kỹ không

cần ra tay cũng có thể đưa kẻ địch vào chỗ chết!

Còn

Long Chiến Y, phòng ngự tăng 100%, tấn công tăng 100%, nhanh nhẹn tăng 100%.

Còn gì tốt hơn nữa chứ?

Sao lần

nào may mắn của Đại Thần cũng khiến người ta phẫn nộ vậy?

Tế

Nguyệt Thanh Thanh đang tức giận thì nhận được thông báo từ hệ thống “Phong

Diệp Vô Nhai tặng bạn Long Chiến Y, bạn nhận hay từ chối?”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh gửi lên một dấu hỏi chấm.

Phong

Diệp Vô Nhai: “Em nhận đi”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Anh chắc là anh không cần chứ?

Đó là Long Chiến Y đấy, cả server chỉ có một cái thôi!”

Phong

Diệp Vô Nhai: “Em dùng là được rồi”.

Trong

lòng Tế Nguyệt Thanh Thanh: Cảm động quá, cảm động quá!

Phong

Diệp Vô Nhai: “Dù sao của em cũng là của anh

mà”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “...”

Thế mới

nói, cảm động gì đó chỉ là mây bay gió thoảng mà thôi! Nếu cô còn nói thêm câu

gì, cái tên không biết xấu hổ kia biết đâu lại nói:“Cả

bà xã cũng là của anh mà...”

Vì thế,

Tế Nguyệt Thanh Thanh nhanh chóng ấn “Tiếp nhận”. Dù sao... cô cũng không thiệt

thòi gì... >0

Mặc

Long Chiến Y vào, khoác thêm chiếc áo choàng Bạch Hồ, cả người Tử Y Nữ Hiệp lấp

lánh ánh sáng vàng nhạt, chiếc áo choàng trắng như tuyết trên vai càng khiến cô

thướt tha, đứng chung với Phong Diệp Vô Nhai toàn thân mặc áo giáp vàng đúng là

“cương nhu kết hợp”, cực kỳ xứng đôi. Tế Nguyệt Thanh Thanh đã từng nghi ngờ

không biết có phải Phong Diệp Vô Nhai vì nguyên nhân này mới “quên mình vì

người khác” không? Nhưng Long Chiến Y là vật phẩm quý hiếm, làm sao có thể vì

một nguyên nhân vô vị như vậy mà tặng cho cô được? Vì vậy Tế Nguyệt Thanh Thanh

nhanh chóng bp cht suy nghĩ đó từ trong trứng nước.

Ra khỏi

Thanh Tuyền Cốc, họ lập tức thoát khỏi tình trạng cách ly, toàn bộ chức năng

trao đổi thông thường đều được khôi phục, kênh Bạn Bè của Tế Nguyệt Thanh Thanh

sắp bùng nổ đến nơi rồi.

Kỷ Hiểu

Nguyệt toát mồ hôi mở từng tin nhắn ra xem, trạng thái vô cùng tập trung, đến

mức An Húc Dương xách túi to túi nhỏ quay về cô cũng không hề hay biết.

Thật

không ngờ trong lúc cô ngủ, thế giới lại có nhiều biến đổi như vậy!

Đầu

tiên là Tiểu Đậu Tử kết hôn với Tam bang chủ của Ngạo Tuyết Thần Vực Lãnh Huyết

Vô Kỵ, theo tin nhắn để lại thì chắc là Lãnh Huyết Vô Kỵ cướp dâu.

Kế đó

là Nhị bang chủ của Ngạo Tuyết Thần Vực Đạp Huyết Vô Ngân kết hôn với Bánh Trôi

Tròn Tròn, cũng là cướp dâu. Không ngờ Đạp Huyết Vô Ngân hiếm khi lên mạng cũng

đã đến rồi!

Cuối

cùng, Măng Mọc Sau Mưa kết hôn với Ta Là Một Con Rồng, cũng là cướp dâu.

Cướp

dâu, cướp dâu, cướp dâu... rốt cuộc lúc cô ngủ đã xảy ra chuyện gì vậy?

Tế

Nguyệt Thanh Thanh quyết định đi tìm từng đương sự để điều tra rõ ràng.

Thì ra

nguyên nhân bắt đầu từ việc Tiểu Đậu Tử phải hoàn thành nhiệm vụ giết một cao

thủ. Đêm hôm đó, trời không trăng không sao, trên đỉnh núi hoang vu, Lãnh Huyết

Vô Kỵ đang ngồi hành công tu luyện một mình dưới một gốc cây ở dốc Lạc Hà. Tiểu

Đậu Tử thấy xung quanh không có ai, lợi dụng lúc đối phương cắm máy liền bước

tới đánh lén. Thành công, đoạt lấy trang bị của hắn ta rồi bỏ chạy. Thần không

biết, quỷ chẳng hay! Không chỉ hoàn thành được nhiệm vụ mà còn cướp được trang

bị hiếm có. (Trang bị trên người Lãnh Huyết Vô Kỵ dĩ nhiên hiếm có rồi! Dù

không dùng được cũng có thể bán lại với giá rất cao).

Nào ngờ

may mắn không hoàn toàn mỉm cười với Tiểu Đậu Tử, chiêu tất sát cuối cùng giết

được Lãnh Huyết Vô Kỵ nhưng cũng làm hao tổn toàn bộ lượng máu, khiến cô nàng

đi đời nhà ma theo.

Tiểu

Đậu Tử đoạn mệnh, chỉ có thể vừa đập đầu vào tường tiếc nuối vừa đợi hồi sinh.

Vất vả lắm mới hồi sinh lại được thì Lãnh Huyết Vô Kỵ đến, Tiểu Đậu Tử bị bắt

ngay tại trận. Cũng may Lãnh Huyết Vô Kỵ hồi sinh rồi nhưng vẫn cần thêm thời gian

để sắp đặt lại trang bị nên Tiểu Đậu Tử nhân cơ hội này chạy trốn được.

Nhưng

Lãnh Huyết Vô Kỵ là ai chứ? Là lão tam của Ngạo Tuyết Thần Vực đấy!

Mọi

người đều biết, lão đại Thiết Huyết Vô Tình và lão nhị Đạp Huyết Vô Ngân của

Ngạo Tuyết Thần Vực không thường xuyên lên mạng. Vậy nên mọi việc của Ngạo

Tuyết Thần Vực đều do lão tam phụ trách. Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào cô

nàng Tiểu Đậu Tử lại dám to gan đắc tội với Lãnh Huyết Vô Kỵ. Đúng là “tự tạo

nghiệp chướng”, không thể sống yên!

Hai

ngày nay Lãnh Huyết Vô Kỵ đang tìm người kết hôn để làm nhiệm vụ phu thê, bỗng

dưng nhớ tới cô nàng oan gia Tiểu Đậu Tử, vậy là anh chàng quyết định... cướp

dâu. Theo cách nói của Lãnh Huyết Vô Kỵ thì đây là “Lấy mạng đền mạng”! Vậy là

Tiểu Đậu Tử bị Lãnh Huyết Vô Kỵ ôm đi. Vì là cướp dâu nên Tiểu Đậu Tử không có

cơ hội từ chối.

Còn

việc Đạp Huyết Vô Ngân cưới Bánh Trôi Tròn Tròn cũng chỉ là chuyện ngoài ý

muốn. Vô tình Bánh Trôi Tròn Tròn có nói: “Cái tên của

lão nhị đúng là dễ khiến người ta có những liên tưởng không lành mạnh”.

Đúng

lúc ấy người “dễ khiến người ta có những liên tưởng không lành mạnh” đang đứng

ngay sau lưng cô. Đạp Huyết Vô Ngân cướp dâu xong còn nói “Sau

này ngày nào cô cũng có thể liên tưởng rồi đấy”.

Rồi

mạnh mẽ ôm Bánh Trôi Tròn Tròn bỏ đi.

Măng

Mọc Sau Mưa có vẻ thông minh nhanh nhẹn hơn. Ngay khi hai cô bạn tốt cùng bị

cướp đi, để tránh mình cũng bị một kẻ nào đó xông ra cướp làm vợ, cô nàng lập

tức đi tìm Ta Là Một Con Rồng, bắt anh chàng lấy. Nhưng Ta Là Một Con Rồng là

ai chứ, dĩ nhiên không đồng ý. Sau đó hai người PK, Măng Mọc Sau Mưa dùng trang

bị mới nhất vừa nhận được sau khi làm nhiệm vụ sư đồ với Phong Diệp Vô Nhai

chiếm thế thượng phong, nhanh chóng hạ gục Ta Là Một Con Rồng, cướp dâu thành

công!

Ta Là

Một Con Rồng khóc thầm: “Mình đã trêu đùa gì ai chứ!”Cả đời

này không ngóc đầu lên nữa rồi.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh đồng cảm: “Kìm nén đau thương đi bạn tôi

ơi”.

Người

ta đã thành vợ thành chồng rồi, cô còn cách gì nữa. Nếu có cách, cô đã giải

quyết người bên cạnh cô trước tiên. Nhưng như bây giờ cũng tốt, chẳng phải

trong một đêm tất cả đều đã kết hôn hết rồi sao? Tế Nguyệt Thanh Thanh thấy rất

công bằng.

Măng

Mọc Sau Mưa: “Làm sao bây giờ? Tiểu Đậu Tử và

Bánh Trôi Tròn Tròn đều bị cướp đi rồi, Bang Không Tưởng của mình bị mất hai

đại tướng rồi!”

Nhân số

vốn đã không nhiều, giờ lại càng thiếu thốn trầm trọng!

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Việc trong bang phái trước giờ

mình không tham dự. Nhưng mà... hai cậu ấy là đại tướng của Bang Không Tưởng,

lại là bà xã của Vực chủ Ngạo Tuyết Thần Vực, tính ra cậu được lời lắm đấy”.

Măng

Mọc Sau Mưa nghĩ ngợi, có lý!

Ta Là

Một Con Rồng được gợi ý, gấp rút chạy đi tìm Lãnh Huyết Vô Kỵ.

Ta Là

Một Con Rồng: “Vô Kỵ huynh, anh thu nhận tôi

đi, để tôi làm chức gì nho nhỏ cũng được!”

Măng

Mọc Sau Mưa: “Một Con Rồng! Anh quay lại đây

cho tôi!”

Ta Là

Một Con Rồng: “Cứu mạng với, mưu sát chồng kìa!”

...

Tế

Nguyệt Thanh Thanh cười ngất. Xem ra hôm qua cô đến Thanh Tuyền Cốc là hoàn

toàn đúng, tránh được một phen hỗn chiến!

Phong

Diệp Vô Nhai vẫn yên lặng đứng cạnh Tế Nguyệt Thanh Thanh, cùng cô xem trò vui

náo nhiệt.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.