Chương66: Tên biến thái đó chính là ông xã em đấy!

Đêm

động phòng lại bỏ rơi người ta… Tội danh lớn thật đấy! Tế Nguyệt

Thanh Thanh cảm thấy thập phần xấu hổ. Sự thật đúng là như thế…

Nhưng có phải cô cố ý đâu, cô cũng là người bị hại mà! Nhớ tới

hành vi xấu xa của Tề Hạo, Kỷ Hiểu Nguyệt lại thấy tức giận, tên

đàn ông thô lỗ đó đúng là vận hạn của cô mà!

Tám

giờ, nick Phong Diệp Vô Nhai vẫn một màu xám xịt.

Ta Là

Một Con Rồng lặng lẽ nói với Tế Nguyệt Thanh Thanh:“Đừng

nói với ai là cậu quen mình nhé, mình sợ bị người ta giết lắm”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Vậy lúc cậu chỉ vì một

tấm hồng bao và ít thần dược gì đó mà ép mình lấy Phong Diệp Vô

Nhai, cậu có nghĩ đến việc Tùng Phong Hàn sẽ giết cậu không?”

Ta Là

Một Con Rồng tự biết mình đuối lý, vội vàng rời mạng.

Chín

giờ, nick Phong Diệp Vô Nhai vẫn tối đen. Tế Nguyệt Thanh Thanh đứng

trong tòa thành đưa mắt nhìn xa xăm, không dám bước ra ngoài.

Lúc

nãy, Kỷ Hiểu Nguyệt có dạo qua diễn đàn xem người khác mắng Tế

Nguyệt Thanh Thanh vô tình vô nghĩa thế nào, rồi vừa đợi Đại Thần

xuất hiện vừa xem tivi.

Trên

tivi đang chiếu bộ phim An Húc Dương được mời diễn ở nước ngoài. Đúng

là anh chàng đang rất được hâm mộ, đi đến đâu cũng được rất nhiều fan

chào đón. Lúc đứng trên sân khấu, An Húc Dương thường có thói quen

hất nhẹ mái tóc dài, mỉm cười với ống kính, dáng vẻ thân thiện

lại đẹp trai khiến không biết bao nhiêu nữ sinh mê mệt.

“Bài

hát này dành tặng cho người con gái tôi yêu nhất”. An Húc Dương trên ti

vi nói xong, tất cả khán thính giả đều ồ lên bất ngờ.

Vô số

thiếu nữ sau phát ngôn đó của anh mà tan nát cõi lòng. An Húc Dương

có bạn gái rồi sao?!!!

Kỷ

Hiểu Nguyệt cùng lúc lập tức bị sặc nước trái cây.

Giọng

hát tha thiết đầy lôi cuốn bắt đầu cất lên “…

Trong lòng anh, em luôn là người con gái đẹp nhất, mỗi nụ cười đều

khiến anh say mê. Từng thói quen xấu, vẻ đẹp của em, đến cái mím môi

mỗi khi em tức giận, la la ♪ ♪ ♪, trong lòng anh em luôn là đẹp nhất…”

Giai

điệu quen thuộc khiến Kỷ Hiểu Nguyệt giật mình nhớ lại thời gian

sáu năm về trước. Dưới ánh trăng, bên gốc liễu, một chàng trai đẹp

đẽ ôm đàn ghita hát. Giọng hát của anh như bầu trời thu, trong sáng

và tinh khôi. Tiếng hát ấy nhẹ nhàng theo làn gió bay đến trái tim

người nghe. Chính vào giây phút ấy, Kỷ Hiểu Nguyệt đã nhìn anh với

ánh mắt khác.

thoáng giật mình.

Nhưng

An Húc Dương của hiện tại đã không còn ôm đàn ghita nữa. Theo sau anh

là đám paparazzi chuyên săn lùng tin tức về cuộc sống riêng tư. Kỷ

Hiểu Nguyệt choàng tỉnh, tự nhủ nhất định phải tránh xa An Húc

Dương, cô không muốn trở thành “món ngon” của đám phóng viên ấy.

Mười

giờ, Phong Diệp Vô Nhai vẫn chưa đăng nhập. Tế Nguyệt Thanh Thanh bắt

đầu mất kiên nhẫn. Vì sao… không có Đại Thần thời gian trôi qua lâu

vậy?

Sợ bị

đám người đang bức xúc ngoài kia đánh hội đồng, Tế Nguyệt Thanh Thanh

không dám bước ra khỏi cửa. Cô cứ quanh quẩn trong nhà, sắp xếp đi

sắp xếp lại các loại hoa, dược thảo và đồ trang trí để giết thời

gian.

Mười

một giờ, Phong Diệp Vô Nhai vẫn không chịu đăng nhập.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh trong lòng không ngừng gào khóc: “Đại Thần, anh mau

ra đây đi! Nếu không, chưa bị người ta giết thì tôi đã chết vì buồn

chán rồi!”

Nhưng

mất kiên nhẫn không chỉ có mình Tế Nguyệt Thanh Thanh.

Chỉ

còn một tiếng nữa là mười hai giờ đêm, giờ nhiệm vụ bắt đầu, vậy

mà Phong Diệp Vô Nhai vẫn chưa thấy xuất hiện. Chắc chắn anh bị Tế

Nguyệt Thanh Thanh làm tổn thương rồi! Ôi, Phong Diệp Vô Nhai đáng

thương!

Măng

Mọc Sau Mưa, Tiểu Đậu Tử và Bánh Trôi Tròn Tròn liên tục từng người

ra sức mắng Tế Nguyệt Thanh Thanh. Nội dung là: Ông xã cậu tốt thế

nào, đúng là cổ phiếu chất lượng cao, vậy mà cậu lại bạc tình ra

sao, đã không biết quý trọng thì thôi, còn làm ra cái việc khiến cả

người và thần đều phẫn nộ.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh ngoan ngoãn nghiêm khắc tự kiểm điểm bản thân.

Đại

Thần, tôi sai rồi! Anh mau xuất hiện đi! Nếu không tôi sẽ trở thành

tội nhân thiên cổ mất!

Mười

hai giờ, cuối cùng tài khoản Phong Diệp Vô Nhai cũng sáng, Tế Nguyệt

Thanh Thanh vội vàng chạy đến “Ông

xã, cuối cùng anh cũng lên rồi!”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh vừa dứt lời, Đại Thần cũng phải giật mình.

Ông

xã… Cách gọi này xem ra cũng không tệ, Tề Hạo sau giây phút bất ngờ,

mỉm cười như một chàng hồ ly. Tế Nguyệt Thanh Thanh nhanh chóng rời

mạng, cô lại lần nữa nghiêm khắc tự kiểm điểm.

Chỉ

tại mấy người Măng Mọc Sau Mưa kia cả tối cứ luôn miệng “ông xã cậu”

thế này, “ông xã cậu” thế kia làm cô bị ảnh hưởng lúc nào không

biết.

Xấu

hổ quá đi mất!!!

Nhưng…

kết hôn trong game rồi gọi “ông xã” không phải cũng là chuyện rất bình

thường sao… cô đỏ mặt gì chứ!

Để

tránh rơi vào tội danh vứt bỏ “ông xã chất lượng cao”, cũng để chứng

minh lòng mình không có gì mờ ám, Tế Nguyệt Thanh Thanh khổ sở lên

mạng, nói hết những lời chưa kịp nói “Nếu

anh không lên, dù em không bị người ta giết, chắc cũng buồn mà chết

mất! Không phải em cố ý bỏ lại anh trong đêm động phòng đâu, tại em

bị một tên bn th quấy rối, không thể không out được!”

Phong

Diệp Vô Nhai ngồi trước màn hình máy tính mặt mày tối sầm lại.

Em có

biết không? Cái tên bn th đó, chính là ông xã em đấy!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.