Chương61: Đây rõ ràng là một Âm mưu!

Lúc

Tế Nguyệt Thanh Thanh thấy tin này, cô cảm thấy xấu hổ vô cùng.

Đại

Thần à, việc này đã qua mấy ngày rồi, sao anh không chịu ngồi yên đi,

anh sợ thiên hạ chưa đủ loạn sao? Rốt cuộc anh muốn gì? Chẳng lẽ anh

không biết, một câu nói này của anh cũng đủ để khơi mào chiến tranh

thế giới một lần nữa sao?

Quả

nhiên, thế giới thật sự đã sôi sục lên vì một câu nói của Phong Diệp

Vô Nhai.

Vô số

người sau khi đọc được tin nhắn của Phong Diệp Vô Nhai đã không ngừng

hò hét ầm ỹ, hy vọng Phong Diệp Vô Nhai thu nhận mình làm đồ đệ.

Thậm chí còn có một cô gái tên là Lam Sắc Yêu Cơ chủ động muốn kết

hôn với Phong Diệp Vô Nhai.

một người dẫn đầu như vậy, lập tức xuất hiện rất nhiều người theo

sau phụ họa.

Những

người sớm đã muốn “theo” Phong Diệp Vô Nhai vội vàng nhảy bổ ra, vì

thế, vốn là thu nhận đồ đệ bỗng trở thành cuộc chiến tranh giành

kết hôn.

Trong

bối cảnh rối ren, Măng Mọc Sau Mưa lo sợ thiên hạ vẫn chưa đủ loạn, cô

nàng gửi lên một câu “Phong

Diệp chỉ lấy Tế Nguyệt thôi, mấy kẻ các người đừng có phí lời”.

Đột

nhiên, tất cả mũi giáo đều hướng về phía Tế Nguyệt Thanh Thanh “Giết

Tế Nguyệt đi, Phong Diệp là của chúng ta”. Người đầu sỏ vẫn là Lam

Sắc Yêu Cơ.

Sức

mạnh của Internet đúng là vô cùng mạnh mẽ, có người đã nhanh chóng

báo cáo vị trí cụ thể của Tế Nguyệt Thanh Thanh.

vậy, Kỷ Hiểu Nguyệt vừa từ nhà vệ sinh bước ra đã phát hiện cột

máu của mình bị giảm mạnh, một lần nữa kề cận với cái chết. Cách

đó không xa, rất nhiều người, yêu, ma, thần tay cầm thương, đao, búa lao

đến muốn giết cô.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh toát mồ hôi lạnh, cảnh này sao quen thuộc đến thế?!

Oan

uổng quá, thật sự cô không làm gì hết! Chẳng lẽ đi vệ sinh cũng là

có tội sao?

Tế

Nguyệt Thanh Thanh chạy như điên, nhưng dù cô chạy đến đâu cũng có một

đám con gái đuổi theo muốn giết cô.

Ai nói

cho tôi biết, lúc tôi không ngồi máy đã xảy ra chuyện gì được không?

(Măng

Mọc Sau Mưa thầm nghĩ: “Trăm ngàn lần đừng ai cho cô ấy biết việc này

là Đại Thần sai tôi làm!”)

Khi

cột máu đã sắp cạn kiệt, Tế Nguyệt Thanh Thanh đột nhiên nhận ra –Âm

mưu! Đây rõ ràng là một Âm mưu! Giống như trước đó, khi Phong Diệp Vô

Nhai ép cô làm người hầu cho anh ta! Trừ phi cô đồng ý, nếu không bất

kể cô đi đâu, làm gì cũng đều bị người ta đuổi giết. Tế Nguyệt Thanh

Thanh bất đắc dĩ ngẩng mặt lên trời hét lên: “Đại

Thần, cứu mạng!”

Thật

là bức ép dân lành!

Tế

Nguyệt Thanh Thanh vừa dứt lời, Đại Thần đã nhanh chóng xuất hiện.

Đừng

nói cho cô biết, Đại Thần vẫn theo sau nhóm “binh tôm lính tép” đang

đuổi giết cô để xem trò vui nhé!

Phong

Diệp Vô Nhai xuất hiện, anh không vội ra tay ngay mà thản nhiên gửi cho

cô yêu cầu “Một cái ôm”.

Cô còn

có thể lựa chọn sao???

Thôi

được, không thể không thừa nhận game này rất bn th, lại còn có

kiểu ôm nhau khi đang chiến đấu nữa chứ, nhưng yêu cầu động tác phải

thật nhanh. Dù kỹ năng chơi game của Kỷ Hiểu Nguyệt đã đạt đến trình

độ “xuất quỷ nhập thần”, nhưng lúc Tế Nguyệt Thanh Thanh nhảy vào

lòng Phong Diệp Vô Nhai, cô nàng cũng đã gần hấp hối.

Kỷ

Hiểu Nguyệt vẻ mặt đau thương: Sao lần nào “dính đến” Đại Thần cũng

đều có kết quả thế này?

Trong

văn phòng Tổng giám đốc, Tề Hạo mỉm cười, vừa nhìn màn hình game

vừa theo dõi màn hình giám sát trực tiếp, khuôn mặt đau khổ của Kỷ

Hiểu Nguyệt đúng là càng nhìn càng thấy đáng yêu!

Trên

màn hình, Tử Y Nữ Hiệp yếu đuối dựa vào lồng ngực rắn rỏi của

Phong Diệp Vô Nhai, một bức tranh vừa mạnh mẽ lại dịu dàng!

Nhiều

trái tim cùng lúc tan vỡ…

Phong

Diệp Vô Nhai: “Em đồng ý lấy anh chứ?”

Phong

Diệp Vô Nhai cầu hôn trước sự chứng kiến của tất cả mọi người kìa!

Chụp hình thôi!

Lập

tức có người đăng bức ảnh chụp trực tiếp cảnh cầu hôn lên diễn đàn,

thực hiện bài đưa tin theo tình hình thực tế.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “>_

Kỷ

Hiểu Nguyệt rất muốn ném chuột vào màn hình.

Cô dám

nói không sao? Cô chắc chắn 100% là nếu cô nói một chữ “Không”, Phong

Diệp Vô Nhai nhất định sẽ ném cô cho những người kia thoải mái chém

giết.

Đôi

khi, im lặng cũng là cam chịu. Phong Diệp Vô Nhai không bỏ qua cơ hội

này, ngẩng đầu cao giọng tuyên bố “Hôn

lễ sắp cử hành, tặng mỗi người hai tấm hồng bao”.

Tất cả

mọi người có mặt cùng tỉnh ngộ. Mẹ kiếp! Thì ra các cô đều đang bị

lợi dụng à!

Đám

người xắn tay áo, tức giận định lao vào tấn công nhưng nghĩ đến hai

tấm hồng bao… lại vội vàng đi đến miếu Nguyệt Lão.

“Chờ

chút, ta không đồng ý!” Tùng Phong Hàn vừa lên

mạng đột nhiên lao đến, tà áo trắng bay bay, phảng phất có nét giống

tiên nhân giáng trần.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh bỗng cảm thấy tối sầm mặt mày, “Tùng đại hiệp”

à, anh có biết anh đang làm cái gì không?

Oa,

cướp dâu kìa!

Mọi

người lại được một phen xôn xao.

Nhưng

vừa thấy người đến cướp dâu, tất cả lại im lặng.

Tùng

Phong Hàn à, cậu chắc là cậu muốn cướp vợ của Phong Diệp Vô Nhai

chứ? Cậu chắc chắn đấy chứ?

Làm ơn

để ý một chút, cướp dâu cũng phải có thực lực đấy!

Có lẽ

do nghĩ đến một kết quả không thể tránh khỏi, hoặc do hai tấm hồng

bao làm cho lóa mắt, ai đó đã khởi xướng tung một luồng điện xanh

ngắt đánh thẳng vào Tùng Phong Hàn. Bạch Sam Hiệp Khách ngã phịch

xuống đất nhưng vẫn chưa chết. Liền ngay sau đó, hàng loạt những tia

chớp lấp loáng từ khắp nơi không hẹn mà cùng lao đến, đánh vào Tùng

Phong Hàn, Tùng Phong Hàn nhanh chóng anh dũng hi sinh.

Đây là

lần đầu tiên ngoài những lần làm nhiệm vụ, có nhiều người “nhất

trí đồng lòng” cùng hành động đến vậy, Tùng Phong Hàn phút chốc

tạo nên một truyền thuyết mới!

Vì hai

tấm hồng bao, dòng người kéo đến miếu Nguyệt Lão khi bước qua xác

Tùng Phong Hàn đều không quên chém thêm một dao. Tùng Phong Hàn đau đớn

liên tục tử vong…

Măng

Mọc Sau Mưa lặng lẽ nói với Tiểu Đậu Tử: “Về

sau trăm ngàn lần đừng nên đắc tội với Đại Thần”.

Tiểu

Đậu Tử trịnh trọng nói: “Mình sớm đã biết điều đó

rồi”.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.