Chương58: Người mới – Tùng Phong Hàn

Tế

Nguyệt Thanh Thanh vừa mới đánh xong một con Boss, rời khỏi phụ bản[1],

lập tức nhìn thấy một công tử áo trắng đang nhẹ nhàng đi đến.

[1]

Phụ bản là một trong những yếu tố quan trọng không thể thiếu trong

trò chơi. Những kinh nghiệm phong phú, những phẩm vật quý giá, kịch

bản và cách chơi đa dạng đều có trong hệ thống phụ bản của trò

chơi.

Người

này mặc áo trắng, tay cầm thanh Ngọc Tiêu phỉ thúy, được trang trí

bằng dải tua rua màu vàng nhạt, phía sau một làn linh khí lay động

theo từng chuyển động của cơ thể, cả người anh ta toát lên thân khí

như tiên giáng trần. Cái tên anh ta cũng thật thi vị: Tùng Phong Hàn.

Nghe mới quen thuộc làm sao!

“Lãnh

lãnh thất huyền thượng

Tĩnh

thính tùng phong hàn”[2]

[2]

Đây là hai câu thơ trong bài Thính đàn cầm của nhà thơ đời Đường Lưu

Trường Khanh. Nghĩa thơ là: Trên bảy dây đàn cầm lạnh lẽo, thoảng nghe

có tiếng gió lạnh trên hàng thông.

Một

cái tên đậm chất thơ!

Tế

Nguyệt Thanh Thanh không thể không chú ý, cô phát hiện trên thắt lưng

đối phương có gắn một chiếc vòng phỉ thúy Phượng Huyết Linh Lung,

món đồ này trước đây Tế Nguyệt Thanh Thanh đã từng nghe qua, nó có

thể gia tăng khả năng tấn công và phòng ngự lên 50%.

Chỉ

cần nhìn trang bị cũng biết đây chính là nhân vật phiên bản giới

hạn.

Không

ngờ nhân vật đặc biệt đầu tiên, thiên hạ đệ nhất mỹ nam lại bị cô

bắt gặp! Đúng là may mắn, vô cùng may mắn! Xin hỏi vị đại hiệp đây,

anh đã mua mất bao nhiêu đĩa CD vậy?

Tế

Nguyệt Thanh Thanh nhìn ngắm chán chê, đang định bỏ đi, nào ngờ đối

phương cất tiếng gọi “Tế

Nguyệt Thanh Thanh”.

Hả?

Tìm cô sao? Tế Nguyệt Thanh Thanh quay lại đánh giá kỹ đối phương lần

nữa.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Anh tìm tôi sao?”

Tùng

Phong Hàn: “Cuối cùng anh cũng tìm được em!”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “?”

Tùng

Phong Hàn: “Là anh, A Tước đây”.


Hôm

nay, tâm trạng Hoa Hồ Điệp lâng lâng bay bổng. Tổng giám đốc muốn gặp

anh chàng. Ôi trời ơi! Tề Hạo muốn gặp anh chàng, hạnh phúc quá đi

mất!

Hoa Hồ

Điệp mặc bộ quần áo màu hồng, sung sướng “trôi” vào phòng làm việc,

rồi trước ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, anh chàng lại “trôi”

xuống tầng với vẻ mặt đặc biệt si mê, cho đến khi đụng phải một

“chướng ngại vật”.

“Nói

mau, đệ nhất mĩ nam tử rốt cuộc là thế nào?” Kỷ Hiểu Nguyệt lạnh

lùng lườm anh chàng đang “lên cơn háo sắc” Hoa Hồ Điệp, trong lòng

thầm khinh thường thậm tệ.

Hoa Hồ

Điệp vội vàng chạy lại che miệng cô nàng, quay đầu nhìn quanh. Sau khi

chắc chắn không có ai để ý mới kéo Kỷ Hiểu Nguyệt ra góc cầu thang.

“Suỵt…

nhỏ tiếng thôi”. Tên Hoa Hồ Điệp này đúng là có tật giật mình.

“Sợ

rồi hả? Nếu không thành thật khai báo, mình sẽ đi tìm Tổng giám đốc

vĩ đại trong lòng cậu để nói chuyện đấy. Đúng lúc dạo này mình

đang rất rãnh rỗi!” Kỷ Hiểu Nguyệt cười tươi như hoa, còn anh chàng

Hoa Hồ Điệp đang khóc thét trong lòng, cô nàng này rõ ràng đang uy

h**p mình mà.

“Mình

khai! Mình khai hết, được chưa?”

Thì

ra, An Húc Dương đã đến nhờ Hoa Hồ Điệp kiếm cách tìm Kỷ Hiểu

Nguyệt trong game. Nếu bắt đầu luyện cấp từ tân thủ, cùng với lịch

trình công việc bận rộn, không biết bao giờ An Húc Dương mới ra được

khỏi Tân Thủ Thôn. Hơn nữa, anh cũng chưa chơi game online bao giờ, động

tác rất gượng gạo, muốn học cũng không phải chuyện một sớm một

chiều.

Sau đó

Hoa Hồ Điệp buột miệng, trừ phi không cần qua Tân Thủ Thôn mà được

thăng cấp thẳng, nếu không e là An Húc Dương sẽ chẳng có cơ hội tiếp

cận Tế Nguyệt Thanh Thanh, thậm chí chưa tiếp cận đã chết rồi. Lộ

Tùng Kim Dạ Bạch là một bài học xương máu, tốt nhất không nên giẫm

lên vết xe đổ ấy.

An Húc

Dương nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng hỏi Hoa Hồ Điệp ba vấn đề.

Thứ

nhất: Anh chàng có muốn lập công trạng không?

Thứ

hai: Anh chàng có muốn tạo cơ hội tiếp cận Tề Hạo không?

Thứ

ba: Anh chàng có muốn trở thành một người không hề tầm thường trong

mắt Tề Hạo không?

Hoa Hồ

Điệp nghe xong nhanh chóng phát điên.

Dự án

Giáng sinh được Hoa Hồ Điệp điên cuồng lên kế hoạch, cuối cùng cũng

được đưa ra thị trường.

Kỷ

Hiểu Nguyệt nghĩ ngợi: “Anh ta không sợ bị đuổi giết sao?”

Từ

trước đến giờ không có ai dám khẳng định người “đẹp mã” sẽ không bị

đuổi đánh.

Hoa Hồ

Điệp tỏ ra đắc ý: “Yên tâm đi! Lần này chắc chắn không có ai dám

giết cậu ta đâu. Mình giới thiệu cậu ta gia nhập Ngạo Tuyết Thần

Vực, bang phái lớn nhất game Chân Linh Thần Giới, ba vị bang chủ ai

cũng nổi danh trên bảng xếp hạng. Tam bang chủ Lãnh Huyết Vô Kỵ là

bạn cũ của mình, cậu ta vừa nghe nói đây là nhân vật phiên bản giới

hạn thì lập tức đồng ý cho A Tước gia nhập bang phái, đã vậy còn

để cho Tùng Phong Hàn làm Đường chủ của một gia tộc nữa. Cậu thấy

sao, hãnh diện chứ? Yên tâm đi, bây giờ có người nâng đỡ, không ai dám

tìm Tùng Phong Hàn gây khó dễ nữa đâu!”

Hoa Hồ

Điệp vừa dứt lời đã thấy trong ánh mắt của Kỷ Hiểu Nguyệt có tia

sáng khác thường. Thôi xong, trúng kế rồi! Kỷ Hiểu Nguyệt đâu có lo

lắng cho An Húc Dương, chắc chắn cô nàng thích nhìn An Húc Dương bị

người ta đuổi giết.

Hoa Hồ

Điệp vội chuyển chủ đề.

“Này…

thật ra cậu cũng đừng nên trách A Tước, cậu ta cũng chỉ hết lòng vì

cậu thôi. Ý tưởng là do cậu ta nghĩ ra, nhưng để tìm được tấm thẻ

đặc biệt, cậu ta đã phải mua mười nghìn đĩa CD đấy! Cậu tính xem,

mười nghìn đĩa! Tấm lòng này trời cao có thể làm chứng. Ôi, thật

cảm đống biết bao! Cậu tha thứ cho cậu ta đi!”

Mười

nghìn chiếc đĩa CD… anh ta điên thật rồi!

(Hoa

Hồ Điệp thầm nghĩ: “Ngàn vạn lần đừng cho Hiểu Nguyệt biết tôi đã

“xâu xé” những tấm thẻ cào gia tăng kinh nghiệm của An Húc Dương!”)


An

Húc Dương rất bận rộn, việc này ai cũng biết, ngay cả buổi hòa nhạc

“Cặp đôi vàng” cùng Phong Tín Nhi vốn đã được lên kế hoạch từ trước

cũng bị hủy bỏ, trở thành buổi biểu diễn riêng của Phong Tín Nhi.

Ấy vậy mà anh vẫn có thời gian lên mạng.

Kỷ

Hiểu Nguyệt là người rất biết sắp xếp thời gian, hàng ngày trước

mười giờ bao giờ cũng hoàn thành hết mọi công việc được giao, sau đó

đàng hoàng lên mạng. Làm việc và chơi game, cô không hề bỏ lỡ một

cái nào. Còn An Húc Dương dù bận đến mấy cũng đúng mười giờ sáng

hàng ngày lên mạng tìm Tế Nguyệt Thanh Thanh.

Lần

đầu tiên, Tùng Phong Hàn xuất hiện trước mặt mọi người, anh đã khiến

tất cả lóa mắt. Nhân vật phiên bản giới hạn đúng là khác thường!

Măng Mọc Sau Mưa đã từng nhiều lần đề nghị anh gia nhập Bang Không

Tưởng nhưng Tùng Phong Hàn đều lịch sự từ chối. Theo như lời anh, gia

nhập bang phái nào không quan trọng, quan trọng là được ở cùng Tế

Nguyệt Thanh Thanh. Tế Nguyệt muốn anh làm gì, anh sẽ làm như vậy.

Ôi,

cảm động quá đi mất! Sau màn cảm động đó, Măng Mọc Sau Mưa vội chạy

đi tìm Tế Nguyệt Thanh Thanh, nhưng Tế Nguyệt Thanh Thanh khẳng khái cho

biết: Những vấn đề bang phái không liên quan đến cô. Măng Mọc Sau Mưa

nhận được câu trả lời này đành ủ rũ quay về.

Bánh

Trôi Tròn Tròn và Tiểu Đậu Tử thấy vậy liền an ủi Măng Mọc Sau Mưa

trong kênh Riêng Tư “Đừng

nóng vội, đừng nóng vội, vẫn còn cơ hội mà, đợi Phong Diệp Vô Nhai

quay về, bọn mình lại đi an ủi “linh hồn chịu tổn thương” Tùng Phong

Hàn, lúc đó việc thu phục mĩ nam dễ như trở bàn tay!”

Măng

Mọc Sau Mưa nghĩ ngợi hồi lâu. Cũng đúng! Vậy cứ nên yên tĩnh chờ

đợi cơ hội thì hơn!

Làm

người ai chẳng yêu, chẳng tiếc cái đẹp, thế nên thái độ của mọi

người đối với một nhân vật đặc biệt như Tùng Phong Hàn quả là bao

dung, quảng đại chưa từng thấy.

Người

mới ấy mà, kỹ thuật có kém một chút cũng không sao.

Người

mới ấy mà, đi đứng có kém một chút cũng không sao.

Người

mới ấy mà, bị chết trong nháy mắt cũng là chuyện bình thường.

Người

mới ấy mà, dĩ nhiên không vào được những phụ bản cấp độ cao rồi.

Cuối

cùng Tế Nguyệt Thanh Thanh không thể chịu nổi “Với

trình độ của Tùng Phong Hàn, anh ta chỉ có thể vào được phụ bản sơ

đẳng nhất thôi”.

Măng

Mọc Sau Mưa (vô cùng nghĩa hiệp): “Sao lại gọi

là “sơ đẳng” được? Tế Nguyệt, cậu đúng là không biết thương hoa tiếc

ngọc gì cả, phải nói là phụ bản bình thường”.

Nói

thế có khác gì nhau? Tế Nguyệt Thanh Thanh nhìn trời ai oán.

Tiểu

Đậu Tử: “Măng à, cậu không nên dùng “thương hoa

tiếc ngọc”, câu đấy miêu tả con gái thôi.”

Măng

Mọc Sau Mưa: “Tập trung đến ý nghĩa tinh thần đi!”

Bánh

Trôi Tròn Tròn: “…”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Mình không đi đâu, các cậu đi đi”.

Tùng

Phong Hàn: “Tế Nguyệt không đi, tôi cũng không đi”.

Măng

Mọc Sau Mưa: “Tế Nguyệt, cậu muốn độc chiếm mĩ

nam sao?”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh lại không biết nói gì.

Bánh

Trôi Tròn Tròn: “Tế Nguyệt và Đại Thần quen đánh phụ

bản Anh Hùng rồi, tất nhiên sẽ không để ý đến loại phụ bản bình

thường âu cũng dễ hiểu. Nhưng bọn mình không thể không hướng dẫn

người chơi mới, làm như vậy không có nghĩa khí chút nào. Hay thế này

đi, bọn mình PK một trận, ai thắng thì nghe người đó, thế nào?”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh không có hứng thú PK vì mấy việc như thế này, nhưng

không đợi cô trả lời, Măng Mọc Sau Mưa đã nhanh tay chọn hình thức PK,

là ba đánh một!

Tế

Nguyệt Thanh Thanh (nổi giận): “Có nhầm không đấy? Ba

cậu cùng đánh sao?”

Nếu

là trước đây, Tế Nguyệt Thanh Thanh đấu với cả ba không thành vấn đề.

Nhưng ba tháng vừa qua, Tế Nguyệt Thanh Thanh không thể lên mạng, trong

khi cấp độ của cả ba đã tăng lên vùn vụt, đứng trong hàng ngũ Tiên

cấp rồi. Nếu là một đấu một, thậm chí là một đấu hai, thì với

trình độ và thao tác của Tế Nguyệt Thanh Thanh còn có thể thắng

được, chứ ba đấu một thì… kết quả thật khó nói.

Tiểu

Đậu Tử: “Đúng vậy, bọn mình đứng

cùng một chiến tuyến, Tế Nguyệt, cậu đồng ý đi!”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh rơi vào im lặng, đúng là “hổ xuống đồng bằng bị

chó nhà bắt nạt”! Cô bỗng cảm thấy những tháng ngày đi chung với

Đại Thần mới tươi đẹp biết bao!

Phong

Diệp Vô Nhai, anh chết ở đâu rồi!

Trong

giây lát, Tế Nguyệt Thanh Thanh có suy nghĩ muốn tự sát.

Tùng

Phong Hàn: “Thôi đừng đánh nữa, để tôi

xem mấy bạn chơi cũng được!”

Măng

Mọc Sau Mưa: “Tiểu Thanh Thanh, cậu thấy chưa, Tiểu

Hàn Hàn người ta quan tâm cậu chưa kìa!”

Tiểu

Thanh Thanh và Tiểu Hàn Hàn…

Tế

Nguyệt Thanh Thanh nổi điên: “Mình đồng ý, được chưa?”

Đến

lúc đó các cậu đừng có mà hối hận đấy!

Còn

chưa PK nhưng kết quả đã rõ: không phải Tế Nguyệt Thanh Thanh chết

trận mà là bị Măng Mọc Sau Mưa làm cho tức chết.

Nhưng

Măng Mọc Sau Mưa nhanh chóng hiểu vì sao Tế Nguyệt Thanh Thanh thà chết

chứ không chịu vào phụ bản với Tùng Phong Hàn.

Người

mới ấy mà, kỹ thuật có kém một chút cũng không sao, nhưng đừng đánh

người trong nhà chứ!

Người

mới ấy mà, đi đứng có kém một chút cũng không sao, nhưng đừng đứng

chặn đường vào giây phút quan trọng chứ!

Người

mới ấy mà, bị chết trong nháy mắt cũng là chuyện bình thường, nhưng

nếu vừa hồi sinh lại chết ngay thì…

Thật

ra Tùng Phong Hàn đã rất cố gắng, nhưng muốn tiến bộ đều phải trả

giá đắt bằng máu.

Lần

này, lại tiến vào một phụ bản mới, Tế Nguyệt Thanh Thanh thận trọng

chọn một cửa thật đơn giản, Tùng Phong Hàn cũng cẩn thận đi theo

phía sau, cố gắng không để mình trở thành mục tiêu của kẻ địch.

Đáng tiếc, lúc đi lên thang trời, An Húc Dương ngáp một cái, Tùng

Phong Hàn tự nhiên lao thẳng xuống vách đá đen ngòm, chết ngay tại

chỗ.

[Tổ

Đội] Măng Mọc Sau Mưa (không thể tin vào mắt mình): “Anh

ta lại làm sao vậy?”

[Tổ

Đội] Bánh Trôi Tròn Tròn: “Nếu mình không nhìn

nhầm thì… anh ta ngã chết”.

[Tổ

Đội] Tiểu Đậu Tử: “Mình làm chứng, là anh ta tự sát

đấy”.

Phía

trước không có kẻ địch, đằng sau không ai đuổi theo, “Tùng đại hiệp”

lại tự ngã xuống vực chết, đúng là thần kỳ!

Trên

màn hình, Tùng Phong Hàn đã quay về thành hồi sinh.

Kỷ

Hiểu Nguyệt run rẩy nhìn cột kinh nghiệm tăng lên với tốc độ ốc sên

mấy ngày nay, không nói gì, ngẩng đầu nhìn trời cao oán thán.

Đến

khi Tùng Phong Hàn quay lại đội ngũ, bốn người bọn họ đã đánh xong

Boss đi ra. Không phải bọn họ làm việc hiệu quả, mà là sự thật phụ

bản này rất đơn giản, chỉ phù hợp với cấp độ của Tùng Phong Hàn

thôi.

[Tổ

Đội] Tiểu Đậu Tử: “Anh không sao chứ?”

Ý của

Tiểu Đậu Tử là, trong một tiếng đồng hồ mà Tùng Phong Hàn đã bị

chết đến ba lần, còn bị giáng một cấp. Thành tích của Tùng Phong

Hàn cũng rất đáng nể, trong hai ngày bị giáng xuống ba cấp… Chỉ

khác ở chỗ, lúc trước anh bị người ta giết, còn lần này là tự

sát, đã vậy cách tự sát còn rất – gì – đó!

[Riêng

Tư] Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Bên chỗ anh giờ là

hai giờ sáng phải không? Mau đi ngủ đi!”

Nếu

anh ta không nghe lời mà rời mạng, có lẽ Tế Nguyệt Thanh Thanh sẽ

nhất thời lỡ tay g**t ch*t Tùng Phong Hàn mất.

Câu

nói của Kỷ Hiểu Nguyệt khiến An Húc Dương cực kỳ kích động, chàng

tân thủ Tùng Phong Hàn không kịp chuyển đổi hình thức tán gẫu đã

gửi thẳng lên kênh Tổ Đội [Tổ

Đội] Tùng Phong Hàn: “Anh có thể hiểu là em đang quan tâm

anh không?”

[Tổ

Đội] Tiểu Đậu Tử: “..Có thể..”

[Tổ

Đội] Tùng Phong Hàn: “Xin lỗi, gửi nhầm kênh!”

[Tổ

Đội] Măng Mọc Sau Mưa: “>_

[Tổ

Đội] Bánh Trôi Tròn Tròn: “@_@ | | | | |…”

[Riêng

Tư] Tế Nguyệt Thanh Thanh: “…”

Cuối

cùng Tùng Phong Hàn cũng rời mạng.

[Tổ

Đội] Măng Mọc Sau Mưa: “Ôi trời ơi, may là anh ta không gia nhập bang

mình, nếu không bang phái sẽ bị hủy hoại trong chốc lát mất!”

[Tổ

Đội] Tiểu Đậu Tử: “Mình bắt đầu thấy nhớ Phong Diệp Vô Nhai”.

[Tổ

Đội] Bánh Trôi Tròn Tròn: “Mình cũng vậy!”

[Tổ

Đội] Tế Nguyệt Thanh Thanh: …

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.