Chương53: Bới lông tìm vết

Hoa Hồ

Điệp tức giận. Vu khống! Vu khống trắng trợn!

"Không

phải! Giữa bọn tôi tuyệt đối không xảy ra chuyện gì hết! Hôm qua Hiểu

Nguyệt không vui nên tôi mới đến an ủi cô ấy. Tôi ngủ ở trên sàn, cậu

đừng có nói lung tung!" Hoa Hồ Điệp ra sức bào chữa, giọng nói

càng ngày càng lớn.

Sắc

mặt Tổng giám đốc Tề hình như rất tệ!

Tiểu

Mai cuối cùng cũng nhận ra sự bất thường, cô nàng quay đầu, nhìn theo

ánh mắt của Hoa Hồ Điệp… rồi sợ hãi rụt cổ, đi về chỗ ngồi của

mình. Đúng lúc này, người trong công ty cũng bắt đầu lục tục đến.

Tổng

giám đốc lần đầu tiên đi kiểm tra sớm, may mà không ai đến muộn!

Tề

Hạo nhìn khuôn mặt giả vờ vô tội, chăm chú làm việc của Kỷ Hiểu

Nguyệt, ánh mắt trở nên lạnh lẽo. Nhất là khi nhìn thấy mảnh giấy

nhỏ mờ ám trên mặt bàn của cô, ánh mắt anh càng thêm giá lạnh.

Vì sao

anh lại có cảm giác tức giận như khi đồ vật của mình bị người khác

dòm ngó nhỉ?

"Kỷ

Hiểu Nguyệt!" Giọng nói lạnh lùng khiến mọi người toát mồ hôi

thay Kỷ Hiểu Nguyệt.

"Có

ạ! Tổng giám đốc, chúc anh buổi sáng tốt lành!" Kỷ Hiểu Nguyệt

nở một nụ cười xu nịnh. Cô vốn rất ngoan, lại là một nhân viên tốt,

không đến muộn, không trốn việc.

"Đây

là công việc hôm qua cô phải hoàn thành đúng không?" Tề Hạo nhìn

lướt qua tập tài liệu đã được chỉnh sửa xong trên mặt bàn, tìm cách

"54. Bới lông tìm vết".

"Đây…

à… vâng ạ".

Sao cô

cứ có cảm giác bất an thế nhỉ? Như thể mây đen từ bốn phương tám

hướng hội tụ về đây vậy.

Thật

sự không ổn chút nào!

Hoa Hồ

Điệp bên cạnh lại tỏ vẻ đặc biệt khổ sở. Tổng giám đốc Tề từ đầu

đến cuối chưa hề liếc nhìn anh chàng một cái nào, hức hức!

"Nhưng

đêm qua hình như người ở lại làm việc không phải là cô". Ánh mắt

Tề Hạo cuối cùng cũng chuyển sang Hoa Hồ Điệp. Hoa Hồ Điệp đang tự

thương hại mình trong nháy mắt sống lại, ánh mắt rạng ngời. Nhưng

vừa nhìn thấy tia sáng sắc lạnh trong mắt Tề Hạo, anh chàng lập tức

rụt người lại.

Hoa Hồ

Điệp cứ mãi bị treo lơ lửng giữa niềm vui và nỗi buồn, cho đến khi

Tề Hạo nhắc đến tên anh chàng.

"Hồ

Điệp!" Giọng nói của Tề Hoạ rất lạnh lùng nhưng đối với Hoa Hồ

Điệp lại là một sự ngạc nhiên bất ngờ.

"Có

ạ!" Hoa Hồ Điệp phấn chấn tinh thần, lập tức đứng thẳng dậy.

"Tối

qua cậu đã ở đây". Tè Hạo khẳng định.

Hoa Hồ

Điệp thành thật trả lời: "Vâng!" Rồi tiếp tục đứng thẳng.

Đang khổ sở đột ngột quay lại với niềm vui nên trong đầu anh chàng

hoàn toàn trống rỗng, không ý thức được lực sát thương bọc đường

trong câu nói của Tề Hạo.

"Nói

vậy…" Tề Hạo quay sang nhìn Kỷ Hiểu Nguyệt. "Đó là việc

của cô, nhưng cô lại để người khác làm thay?"

"Hả?"

Hoa Hồ Điệp như người trong mộng giật mình tỉnh giấc. Tổng giám đốc

Tề vĩ đại đang nói gì vậy?

Kỷ

Hiểu Nguyệt thực muốn bp cht Hoa Hồ Điệp! Cái con người này, bớt

lời một chút cậu ta sẽ chết sao?

"Phù

thuỷ già" vừa đến văn phòng không ngờ đã kịp nghe thấy cuộc nói

chuyện này. Sắc mặt chị ta trở nên xám xịt, vội vàng chạy tới, nện

thình thịch đôi guốc đế dày bình bịch của thập niên tám mươi xuống

sàn "Kỷ

Hiểu Nguyệt! Cô thật không ra làm sao cả!"

"Tổng

giám đốc, chuyện này tôi nhất định sẽ xử lý cẩn thận!" Chị ta

quản lý nhân viên không nghiêm khiến Tổng giám đốc tức giận rồi!

"Phù thuỷ già" khép nép bước lên trước nói.

Kỷ

Hiểu Nguyệt khốn khổ đành giơ đầu chịu trận. "Phù thuỷ

già" lần này nhất định sẽ không để cô được sống yên ổn. Cô biết

mà, cứ đụng phải Tề Hoạ là cô gặp toàn vận xui xẻo thôi!

Mọi

người nín thở chờ đợi, trong lòng chắc chắn biết lần này Kỷ Hiểu

Nguyệt sẽ bị phạt thê thảm lắm! Ai bảo để Tổng giám đốc tóm được!

"Không

cần đâu". Giọng Tề Hạo nhẹ nhành hơn.

"Trên

tầng vừa có một nhân viên tạp vụ mới nghỉ, cô lên tầng 48 đăng ký

đi".

Hả?

Không đuổi việc à? Lên tầng 48 sao?

"Phù

thuỷ già" cùng tất cả mọi người há hốc miệng nói không nên

lời. Khoé miệng Kỷ Hiểu Nguyệt khẽ co giật, nhìn chằm chằm vào

gương mặt kiêu ngạo của Tề Hạo, cô rất… rất… rất muốn cắn chết anh

ta! Lấy việc công báo thù riêng, anh ta đang lấy việc công báo thù

riêng đây mà!

Tề

Hạo nhìn dáng vẻ ngạc nhiên đến tròn mắt há mồm của Kỷ Hiểu

Nguyệt, đột nhiên cảm thấy rất thoải mái.

"Hồ

Điệp, giúp cô ấy thu dọn đồ đạc, lên tầng, ngay lập tức, nhanh

lên!" Tề Hạo nói xong nhẹ nhàng quay người bỏ đi.

Hôm

nay, thời tiết rất đẹp!

Bỗng

một tiếng sấm ầm ầm vang lên ngoài cửa sổ, mọi người cũng cùng lúc

bừng tỉnh bước ra khỏi cơn mê.

Khoan

đã, làm tạp vụ? Vậy không phải là chân - sai - vặt sao?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.