Chương51: Lại giẫm chân lên giới hạn

Măng

Mọc Sau Mưa (cẩn thận, nhẹ nhàng hỏi Phong Diệp Vô Nhai): “Đại

Thần, chúng ta nên làm gì bây giờ?”

Hai

chữ “Chúng ta” của Măng Mọc Sau Mưa khiến Tề Hạo cảm thấy cực kỳ

thoải mái.

Trên

đầu Phong Diệp Vô Nhai hiện lên một câu rất thản nhiên:“Nếu

sư mẫu của các cậu không đồng ý thì thôi vậy”.

Gì mà

“thôi vậy”? Phong Diệp Vô Nhai khó khăn lắm mới đồng ý thu nhận đồ

đệ, làm sao có thể cứ vậy mà thôi được.

Măng

Mọc Sau Mưa, Bánh Trôi Tròn Tròn và Tiểu Đậu Tử lén lút, bí mật

thương lượng với nhau, rồi cùng rời khỏi Kỳ Lân Cốc. Phải xử lý cái

tên Lộ Tùng Kim Dạ Bách kia thôi, để hắn ta vĩnh viễn không ra khỏi

được Tân Thủ Thôn, tránh làm vướng bận nơi này!

Nhìn

ba người họ phi như bay đến Tân Thủ Thôn, Tề Hạo nở nụ cười tà ác.

Trên

kênh Thế Giới mọi người vẫn đang sôi sục bàn luận.

người ủng hộ Lộ Tùng Kim Dạ Bạch cướp cô dâu, có người lại ủng hộ

Phong Diệp Vô Nhai giết tình địch và có cả người khuyên Tế Nguyệt

Thanh Thanh nên cân nhắc. Nhưng đại đa số đều ủng hộ Phong Diệp Vô Nhai.

Ai bảo người ta lợi hại chứ! Không thể trêu chọc được!

Tế

Nguyệt Thanh Thanh vẫn tiếp tục im lặng.

Kỷ

Hiểu Nguyệt không ngờ năm đó Bạch Sùng Tước biến mất là do bị bỏng,

lại càng không ngờ anh phải phẫu thuật chỉnh hình. Thật ra Bạch Sùng

Tước của ngày ấy đã là một hot boy của trường, không hề thua kém An

Húc Dương bây giờ. Nếu phải phẫu thuật ghép da... vậy năm đó anh bị

thương nặng lắm sao?

Đúng

lúc này, Lộ Tùng Kim Dạ Bạch đột ngột im lặng.

An Húc

Dương nhìn thấy hệ thống liên tục thông báo “Măng

Mọc Sau Mưa sử dụng đại hình Ma Phục Tán với bạn, bạn không thể nói

chuyện trong năm giờ”.

“Tiểu

Đậu Tử sử dụng đại hình Ma Phục Tán với bạn, bạn không thể nói

chuyện trong năm giờ”.

“Bánh

Trôi Tròn Tròn sử dụng đại hình Ma Phục Tán với bạn, bạn không thể

nói chuyện trong năm giờ”.

“Phong

Diệp Vô Nhai sử dụng đại hình Ma Phục Tán với bạn, bạn không thể

nói chuyện trong mười giờ”.

An Húc

Dương chỉ có thể trơ mắt ngồi nhìn Lộ Tùng Kim Dạ Bạch vừa hồi sinh

lại bị người khác g**t ch*t trên màn hình, tử vong liên tục...

Măng

Mọc Sau Mưa (vừa chém người vừa nói chuyện): "Tế

Nguyệt, vất vả lắm bọn mình mới đợi được Phong Diệp đồng ý thu

nhận đồ đệ, cơ hội ngàn năm có một! Cậu mau giúp bọn mình đi!"

Tiểu

Đậu Tử: “Đúng vậy Tế Nguyệt, coi như

cậu giúp bọn mình, lấy Phong Diệp đi, người ta rất tốt mà!”

Bánh

Trôi Tròn Tròn: “Tế Nguyệt, cậu mà không

đồng ý lấy Phong Diệp thì đúng là không biết nghĩ! Phân tốt không nên

để chảy sang ruộng nhà người khác!”

Kỷ

Hiểu Nguyệt trong lòng có chút rối loạn, không còn tâm trạng để làm

nhiệm vụ, chỉ đáp gọn một câu: “Nói sau đi!” rồi

rời mạng.

Măng

Mọc Sau Mưa: “Có vẻ cái tên Bạch gì đó

ảnh hưởng rất lớn tới Tế Nguyệt”.

Tiểu

Đậu Tử: “Không phải Tế Nguyệt thích

hắn ta đấy chứ?”

Bánh

Trôi Tròn Tròn: “Có cần phải tiếp tục giết

nữa không?”

Măng

Mọc Sau Mưa: “Giết! Vì sư phụ!”

Tuyệt

đối không thể để cái tên Lộ Tùng Kim Dạ Bạch rời khỏi Tân Thủ Thôn!

Tuyệt đối không thể để hắn ta trở thành chướng ngại vật cản trở

Phong Diệp Vô Nhai!

Nhìn

thấy hình ảnh Tế Nguyệt Thanh Thanh mờ đi, sắc mặt Tề Hạo bất

thường u ám. Dù động cơ không được trong sáng lắm... và anh cũng không

thật sự muốn kết hôn, anh chỉ biết, nếu làm vậy cô sẽ rất tức

giận, mà sự tức giận của cô lại là niềm vui của anh. Nhưng rốt cuộc

sau cùng cô lại từ chối anh vì một người đàn ông khác. Thật đáng

ghét!

Giỏi

lắm! Kỷ Hiểu Nguyệt!! Cô dám giẫm chân lên giới hạn của tôi cơ đấy!

Nhiếp

Phong lặng lẽ rút lui. Anh không nhìn thấy gì hết, tuyệt đối không

nhìn thấy gì hết!

Anh

chưa từng thấy Tổng giám đốc Tề đẹp trai, phong lưu, ai gặp cũng yêu

mà cầu hôn lại thất bại bao giờ, đã vậy lại còn bị

đá "trước toàn thế giới"! Anh thật sự không nhìn thấy

gì hết, cả thế giới có thể làm chứng!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.