Chương38: Tiểu hồ ly không chịu nổi khích tướng

Cái

gì mà “Thiên hạ đều đã biết cô là người của tôi”? Kỷ Hiểu Nguyệt

đau khổ rời mạng. Cô thề quyết không lên mạng, không chơi game nữa!

Nhưng…

tấm thẻ 10000 điểm ngày nào cũng lấp lánh trước mắt, đúng thật là…

không chịu nổi rồi!

Chết

thì chết vậy!

Tài

khoản Tế Nguyệt Thanh Thanh lại sáng, Phong Diệp Vô Nhai vẫn dáng vẻ

ngạo nghễ “Đến

Tử Thanh Sơn!”

Đại

Thần rất nhàn rỗi thì phải, lần nào cô đăng nhập cũng thấy hắn đang

đợi ở đó.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh đành miễn cưỡng chấp nhận số phận.

Từ

Thanh Sơn là nơi tụ tập của yêu ma, cũng là một ngọn núi ma quái.Tân

thủ Phàm giới không ai dám đến, còn nhóm tiểu tiên, tiểu thần của

Tiên giới dù đến cũng phải chuẩn bị tốt tâm lý để bất cứ lúc nào

cũng có thể chạy trốn.

Nhưng

đi theo Đại Thần đến Tử Thanh Sơn lại hoàn toàn khác.

Đại

Thần xuất chiêu không như bình thường, không đánh thì thôi, một khi đã

xuất chiêu, quái chết như ngả rạ. Hơn nữa, trước đó hai người đã có

kinh nghiệm đánh phối hợp nên giờ cực kỳ ăn ý với nhau. Trên đường

có không ít tiểu yêu, tiểu tiên muốn tổ đội nhưng đều bị Phong Diệp

Vô Nhai từ chối. Phong Diệp Vô Nhai mặc áp giáp vàng dẫn Tử Y Nữ

Hiệp tay cầm tiêu ngọc đánh đâu thắng đó, thế như chẻ tre, tiến như

vũ bão, cuối cùng cũng tới Quỷ Quái Cốc.

Số

lượng yêu quái ở đây đông nhất, sức tấn công cũng mạnh nhất. Hơn nữa

hệ thống còn quy định: Trước khi xuất cốc không thể thêm máu, không thể

vận công, nói cách khác, phải đánh liên tục đến khi ra khỏi cốc, nếu

không chỉ có con đường chết. Nếu nhiệm vụ thất bại sẽ được đưa ra

khỏi cốc, bắt đầu tu luyện lại. Vì vậy, trước khi tiến vào Quỷ

Quái Cốc, Tế Nguyệt Thanh Thanh bỗng thấy do dự.

Có nên

vào không? Nếu là trước đây, cô sẽ quyết chí lao vào, nhưng giờ nếu

bị giết thêm một lần nữa cô sẽ lập tức bị giáng xuống Phàm giới,

bắt đầu lại từ một tân thủ. Nếu Đại Thần vẫn ôm hận, để cô một

mình ở lại trong cốc, vậy không phải cô đã tiêu tiền vô ích sao!

Nếu

không vào…

“Không

dám vào sao? Không ngờ nữ hiệp Tế Nguyệt cũng có lúc sợ hãi!” Phong

Nguyệt Vô Nhai quay đầu lại hỏi.

“Có

gì mà không dám!” Tử Y Nữ Hiệp tay cầm Ngọc Tiêu

vọt lên phía trước.

Vào

rồi!

Trước

màn hình máy tính, Tề Hạo mỉm cười, cô hồ ly nhỏ không chịu nổi

một chiêu khích tướng! Rất tốt, việc còn lại chỉ là bắt hồ ly trong

chén thôi. Tề Hạo thản nhiên nhấp một ngụm cà phê, rồi di chuột.

Tử Y

Nữ Hiệp đi trước giết quái, Phong Diệp Vô Nhai theo sát phía sau. Nhưng

Tử Y Nữ Hiệp đi trước dần cảm thấy “quá sức”. Sao đánh mãi không

hết yêu quái thế này?

Tế

Nguyệt Thanh Thanh dốc hết toàn bộ năng lượng nhưng vẫn nhanh chóng bị

tụt lại phía sau, trong khi Phong Diệp Vô Nhai đã vọt tới cửa cốc.

Không

xong rồi! Không phải Đại Thần cố ý dẫn cô vào đây rồi để cô chết

trong tay đám yêu ma này chứ? Cô biết Phong Diệp Vô Nhai không tốt thế

đâu! Rõ ràng biết vậy mà cô vẫn cứ để mình mắc mưu? Cô đúng là

ngốc!

Tế

Nguyệt Thanh Thanh vừa ngây ra lập tức bị kẻ địch đánh trúng, còn xui

xẻo bị trúng độc, độ nhanh nhẹn giảm mạnh. Tất cả động tác đánh

quái giờ như cảnh quay chậm trong phim truyền hình, Kỷ Hiểu Nguyệt

cuống lên, cô hận không thể lấy cốc ném thẳng vào màn hình.

Đúng

lúc này, Phong Diệp Vô Nhai đã lao đến cửa cốc bỗng quay người trở

lại, tung mấy chiêu giải quyết hết đám yêu quái bên cạnh Tế Nguyệt

Thanh Thanh, đồng thời gửi một tin nhắn “Chọn

“Tiếp nhận” đi”.

Tiếp

nhận cái gì?

Tế

Nguyệt Thanh Thanh vừa than thở vì cột máu sắp cạn, lại kinh ngạc

nhận ra Đại Thần không muốn thừa dịp này báo thù!

Chẳng

còn thời gian mà suy nghĩ nhiều, cô ấn luôn phím “Tiếp nhận”. Cơ thể

Tế Nguyệt Thanh Thanh đột nhiên bay lên, rơi chính xác vào lòng Phong

Diệp Vô Nhai. Cột máu cũng không giảm nữa. An toàn rồi! Tế Nguyệt

Thanh Thanh thở phào nhẹ nhõm. Lúc này cô mới phát hiên ra, thì ra, cô

vừa tiếp nhận lời thỉnh cầu Phong Diệp Vô Nhai gửi đến: Một cái ôm.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.