Chương20: Phép lạ chốn văn phòng

Bóng người cao lớn mà mọi người vẫn thường nhắc đến

cuối cùng cũng xuất hiện. Bóng dáng ấy mới chỉ bức qua cửa phòng ngay lập tức

đã khiến mọi người ngừng thở, trong mắt ánh lên vẻ si mê lẫn ghen tị. Trời ơi,

đây là lần đầu tiên mọi người được nhìn thấy Tổng giám đốc ở khoảng cách gần

như vậy, âu phục màu xám bạc nổi bật trên sàn đá cẩm thạch trắng trong văn

phòng làm dáng người anh lại càng thêm cao lớn. Tổng giám đốc đứng đó với nét

mặt không chút biểu cảm, ánh mắt sắc, lạnh như băng, đôi lông mày dài hơi nhíu

lại. Có thể nhận ra lúc này Tổng giám đốc đang rất khó chịu. Nhưng sự kết hợp

hoàn hảo giữa các đường nét, ngũ quan, động tác mạnh mẽ, phong độ đủ khiến các

cô gái phải thét lên điên cuồng.

Trong

văn phòng không một tiếng động, dù chỉ là một tiếng thở.

Hoa Hồ

Điệp vừa dọn dẹp xong tài liệu, định thể hiện sự nhiệt tình với công việc,

không ngờ lại làm rơi tài liệu trong tay xuống đất, miệng mở lớn hớp không khí

đến không khép lại được.

Tên

khốn nạn nào đưa anh chàng bức ảnh vậy, chẳng giống một chút nào! Người thật

còn đẹp trai hơn trong ảnh nhiều!


Tề Hạo

đang cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Anh đã

đi tất cả các bộ phận nhưng vẫn chưa tìm được người có đôi mắt sáng như tối

qua. Đến lúc hy vọng tìm thấy Tế Nguyệt Thanh Thanh gần như không còn. Tề Hạo

chợt nghĩ không hiểu mình có mất lý trí không khi tự dưng lại muốn tìm một

người thật trong game?

Là bởi

vì trong game, cô đã khiến anh lần đầu biết đến cảm giác bị người khác đá?

Hay bởi

vì hôm qua cô đã rất dại dột, bỗng dưng xuất hiện bênh kẻ yếu, khiến anh lần

đầu tiên nếm mùi vị bị con gái mắng?

Hay tại

lần đầu tiên nhìn thấy cô, dưới ánh đèn nhà hàng, ánh mắt cô rạng ngời đủ để

bừng sáng cả một căn phòng?

Hay vì

lúc cô ấy chạy tới trước mặt mắng mỏ anh, khí thế vô cùng hừng hực?

Đến giờ

anh vẫn không thể lý giải vì sao mình muốn đi tìm cô, nhưng đến khi tìm không

thấy, cảm giác thất vọng khó hiểu bỗng trở thành nỗi bực tích tụ trong lòng.

Tất cả những điều đó tạo nên một Tổng giám đốc Tề vẻ mặt khó chịu, dáng vẻ lạnh

lùng mà chúng ta đang nhìn thấy.

Tề Hạo

đi đến đâu, mọi người đều kính cẩn cúi đầu chào, rồi nhanh chóng rời đi. Ngay cả

đến khi “phù thủy già” đích thân ra nghênh tiếp, Tề Hạo vẫn chỉ lạnh lùng gật

đầu.

“Hồ

Điệp, cậu đang làm cái gì thế?” Thấy Hoa Hồ Điệp cứ đứng nguyên một chỗ, không

phản ứng gì, “phù thủy già” không nhịn được quát khẽ. Hoa Hồ Điệp chết tiệt làm

xấu mặt cả phòng! Miệng Hoa Hồ Điệp vì tiếng quát của “phù thủy già” cuối cùng

cũng khép lại được.

“Tôi…

tôi đang sắp xếp lại tài liệu. Trưởng phòng vẫn thường dặn chúng tôi phải lưu

giữ gọn gàng những thứ quan trọng, như vậy những lúc cẩn thiết mới dễ tìm,

không bị lúng túng”. Hoa Hồ Điệp nghiêm túc gằn từng chữ, rất dõng dạc đáp lại.

Ý đồ

nịnh nọt “phù thủy già” trong lời nói ấy quá rõ ràng, ngay lập tức có hiệu quả.

Thái độ của “phù thủy già” thay đổi hắn, đang bất mãn bỗng trở nên hiền hòa

trong nháy mắt.

Ánh mắt

Tề Hạo bỏ qua “phù thủy già”, quét một vòng khắp phòng, không có, vẫn không có

người anh muốn tìm.

Đợi

chút!

Nhờ lợi

thế về chiều cao, Tề Hạo bỗng phát hiện ra một cái đầu đang cúi xuống đằng sau

đống tài liệu cao đến nửa người.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.