Chương114: Đúng là một người đàn ông hoàn hảo!

Sự kiện

Kỷ Hiểu Nguyệt mất tích cuối cùng cũng có một đoạn kết, Tề Tiểu Bạch tức giận

nhìn chằm chằm hai người đàn ông ở lỳ nhà cô không chịu đi.

Được

rồi, Hoa Hồ Điệp không tính là đàn ông, anh chàng ngủ trên ghế sô pha nhà cô,

cô còn có thể chịu được, nhưng cô không thể chịu được ánh mắt An Húc Dương nhìn

Kỷ Hiểu Nguyệt!

Si tình

không sai, nhưng nếu anh ta tranh giành bạn gái với anh trai cô thì đó là cái

sai. Tề Tiểu Bạch vẽ một chữ X lên mặt An Húc Dương. Nhưng rất nhanh sau đó, Tề

Tiểu Bạch đã thay đổi cách nhìn. Bởi vì...

Kỷ Hiểu

Nguyệt nói: “A Tước, em nghĩ em đã thật sự yêu Đại Thần rồi”.

An Húc

Dương cúi đầu im lặng, mái tóc dài che đi thái độ trên mặt anh, nhưng lúc ngẩng

đầu lên, anh lại cười nói: “Đói bụng chưa? Anh nấu cơm cho mọi người nhé”.

Ly nước

trong tay Tề Tiểu Bạch đổ hết xuống đất, cuối cùng cô cũng hiểu An Húc Dương là

người đàn ông như thế nào. “Vạn người mê” thì ra là vậy, đôi mắt u buồn mới đảo

một vòng đã khiến người người hồn bay phách lạc. Tề Tiểu Bạch bị “điện giật”

như vậy đấy.

An Húc

Dương vừa chuẩn bị xong một bàn thức ăn thơm ngon, đầy màu sắc, Tề Tiểu Bạch

không kìm được lòng, cô thầm tung hô: “Đúng là một người đàn ông hoàn hảo!”

Ít nhất

những người đàn ông xuất hiện trong cuộc đời cô, không người nào biết nấu ăn

cả. Ví dụ ông anh trai thiên tài của cô chẳng hạn.

Bị mùi

thơm quyến rũ, Hoa Hồ Điệp tỉnh táo hẳn, anh chàng vừa ăn như hổ đói vừa than

thở “Ôi

trời ơi, tay nghề của A Tước tuyệt thật đấy! Bây giờ đàn ông biết nấu ăn ít

lắm! A Tước, cậu là thần tượng của mình!”

Kỷ Hiểu

Nguyệt gật đầu đồng ý: “Đúng vậy, nếu sau này có cô gái nào thích A Tước, cô ấy

nhất định sẽ rất hạnh phúc!”

Tề Tiểu

Bạch vừa ăn canh vừa phản bác: “Cũng không phải cậu chưa từng ăn... khụ khụ

khụ... Tổng giám đốc Tề... khụ khụ khụ...”

Cô nàng

bị sặc rồi.

Hả? Hả?

Hả? Kỷ Hiểu Nguyệt “ăn” Tổng giám đốc Tề rồi? Hoa Hồ Điệp sùng bái nhìn Kỷ Hiểu

Nguyệt, mặt An Húc Dương trong nháy mắt trở nên trắng bệch.

Kỷ Hiểu

Nguyệt cũng bị sặc, Tề Tiểu Bạch chết tiệt, có thể nói một lần cho hết câu được

không!

Tề Tiểu

Bạch rốt cuộc cũng từ từ nói tiếp “...

Tổng giám đốc Tề cũng từng nấu cháo cho cậu, Tổng giám đốc Tề lần đầu tiên

xuống bếp là vì cậu. An Húc Dương, anh xuống bếp bao nhiêu lần rồi? Lần thứ N

hay lần thứ N+1? Tính chất và ý nghĩa hoàn toàn khác nhau đó!”

Hoa Hồ

Điệp chỉ nghe thấy mấy lời quan trọng, anh chàng tiếp tục sùng bái “Hiểu

Nguyệt, cậu “ăn” lần đầu tiên của Tổng giám đốc Tề sao!”

Kỷ Hiểu

Nguyệt phun hết nước canh vừa uống ra ngoài!


Tề Tiểu

Bạch lúc nào cũng cảm thấy An Húc Dương là mối họa, vì thế cô nàng vội vàng

điều chỉnh kế hoạch tác chiến với Tề Hạo.

“Hiểu

Nguyệt, cậu mau lại đây xem này! Giá gốc một khoang trên du thuyền nổi tiếng

Costa Cruises là 11900 tệ, giờ giảm giá chỉ còn 3600 tệ, hời quá! Một chuyến du

lịch lãng mạn năm ngày bốn đêm, mình giành được một vé cho cậu rồi, cậu đi chơi

giải sầu đi, mình mời!” Tề Tiểu Bạch vỗ ngực, cô nàng âm thầm quyết định phải

đòi lại anh trai gấp đôi, không được, phải gấp ba lần số tiền này!

“Cậu đi

cướp ngân hàng đấy à?” Sao đột nhiên lại có nhiều tiền vậy?

“Ai bảo

cậu là cô bạn tốt nhất của mình!” Tề Tiểu Bạch vỗ vai Kỷ Hiểu Nguyệt nghĩa khí.

“Nếu cậu thấy bất an, cứ xem như đây là tiền mình mừng đám cưới cậu là được

rồi”.

“Mình

không hề nói là mình sẽ lấy tên bn th kia”.

“Mình

chỉ nói là cậu kết hôn, cũng không nói cậu sẽ lấy anh ta, là cậu tự kéo anh ta

vào đấy nhé, không liên quan đến mình”.

“...”.

Sao lại nghĩ đến anh ta? Sao lại nghĩ đến anh ta chứ?

Tề Tiều

Bạch khuyên bạn: “Đi đây đi đó giải khuây đi, có lẽ cậu sẽ suy nghĩ thông suốt

hơn đấy”.

Thấy

Hiểu Nguyệt còn do dự, Tề Tiểu Bạch quyết định dùng đòn mạnh hơn “Hơn

nữa, An Húc Dương cũng đã đến đây rồi, cậu cảm thấy Tổng giám đốc Tề vẫn còn ở

xa sao?”

Kỷ Hiểu

Nguyệt: “...”


Tề Tiểu

Bạch nhanh chóng nhận ra quyết sách của mình thật kịp thời và cần thiết, bởi vì

chẳng mấy chốc An Húc Dương lại tìm tới.

Lần

này, Tề Tiểu Bạch rất lịch sự mời An Húc Dương vào phòng.

“Hiểu

Nguyệt đâu?” An Húc Dương nhìn xung quanh hỏi.

“Nếu

anh hỏi tôi thì coi như anh tìm đúng người rồi đấy, trên thế giới này chỉ có

tôi biết cô ấy ở đâu”. Tề Tiểu Bạch tỏ ra thông thái.

An Húc

Dương nắm chặt tay lại: “Cô ấy đang ở đâu?”

Tề Tiểu

Bạch đảo mắt, cười tươi nói: “Muốn biết sao? Tôi đói rồi”.

An Húc

Dương tức giận bỏ đi, nhưng chỉ một lát sau, anh quay lại gõ cửa: “Hiểu Nguyệt

ở đâu?”

Tề Tiểu

Bạch chỉ vào bếp: “Tôi đói rồi”.

Vì thế,

An Húc Dương bắt đầu cuộc sống trong nhà bếp đầy rẫy những “tra tấn” của Tề

Tiểu Bạch.

Nhìn An

Húc Dương quấn tạp dề bận rộn trong bếp, Tề Tiểu Bạch thở dài, có câu nói gì

nhỉ, “phân tốt không nên để chảy sang ruộng nhà người khác!” Anh chàng “Vạn

người mê”, mình muốn anh ấy!

“Tề

Tiểu Bạch, cô vào đây gây rối phải không?” Giọng An Húc Dương tức giận.

“An Húc

Dương, anh là “chó cắn Lã Động Tân”[1] đấy à!

Người ta có lòng đến giúp anh mà!” Tề Tiểu Bạch ấm ức.

[1]

Câu này đầy đủ là “Chó cắn Lã Động Tân, không biết lòng người tốt”.

Động Tân là một trong bát tiên của Đạo gia. Trên đường đi Lư Sơn học đạo, Lã

Động Tân vô tình bị lôi vào chuyện trừ yêu cứu tiểu thư của nhà Vương viên

ngoại. Con yêu này chính là Hạo Thiên Khuyển của Nhị Lang Thần. Bảo vật dùng để

bắt yêu là một bức họa đồ, hễ dụ được nó nhảy vào họa đồ thì cuộn lại, có thể

khiến nó xương cốt thành tro. Lã Động Tân được giao nhiệm vụ giữ cửa, canh

chừng bức họa đồ. Khi dẫn dụ được Hạo Thiên Khuyển nhảy vào bức họa, Lã Động

Tân vội cuộn lại, nhưng nửa chừng lại nghĩ tới chủ của nó là Nhị Lang Thần nên

lưỡng lự thả bức họa đồ xuống. Hạo Thiên Khuyển thoát ra, quay sang cắn Lã Động

Tân rồi chạy mất. Lã Động Tân vừa bị cắn vừa làm lỡ việc trừ yêu, đành phải ở

lại nhà Vương viên ngoại canh chừng Hạo Thiên Khuyển. Sau nhờ Hằng Nga tiên tử

đưa tin, mời Nhị Lang Thần xuống mới thu phục được nó.

Người

đời sau dùng tích “Chó cắn Lã Động Tân” để chỉ bản thân vô duyên vô cớ gặp phải

những chuyện không như ý, làm ơn mắc oán.

“Sao cô

lại thái rau thành cái hình dạng quỷ quái này vậy?”

“Đây là

lần đầu tiên người ta thái rau mà!”

“Cô ra

ngoài đi!”

“Không

ra!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.