Chương10: Thà đắc tội với tiểu nhân, đừng đắc tội với nữ nhân

Sau sự việc đó, hai hôm sau Kỷ Hiểu Nguyệt mới đăng

nhập, Phong Diệp Vô Nhai đã biến mất khỏi Phàm giới.

Thế

giới này thanh tịnh rồi!

Cô nhận

được tin nhắn của Bánh Trôi Tròn Tròn, Tiểu Đậu Tử và Măng Mọc Sau Mưa.

Măng

Mọc Sau Mưa: “Này, cậu với anh chàng Phong

Diệp Vô Nhai có chuyện gì thế, cũng chơi trò mất tích à?”

Tiểu

Đậu Tử: “Tế Nguyệt, Tế Nguyệt, cậu ở đâu

vậy, mau mau tới đánh quái!”

Bánh

Trôi Tròn Tròn: “Tế Nguyệt, có người nhìn thấy

cậu và Phong Diệp Vô Nhai đến Tam Thanh Sơn, tình hình chiến dấu thế nào rồi?”

Kỷ Hiểu

Nguyệt trả lời: “Hôm qua nhà mình bị mất mạng nên

không lên được”. Sau đó là vô số biểu tượng mặt khóc

nức nở.

Măng

Mọc Sau Mưa: “Vậy Phong Diệp Vô Nhai sao rồi?”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Mình không biết, bây giờ mình

mới lên mạng”.

Tiểu

Đậu Tử: “Vô Nhai đáng thương, anh ấy sẽ

không bị giáng xuống Ma giới chứ?”

Bánh

Trôi Tròn Tròn gửi lên vô số dấu chấm than cùng vẻ mặt sợ hãi.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Bọn mình mau đi tìm anh ta đi,

nhưng mà… mọi người phải cẩn thận đấy”.

Lúc

Phong Diệp Vô Nhai còn là tân thủ ở Phàm giới, tốc độ và lực tấn công của anh

mọi người đều đã thấy, giờ lại đày xuống Ma giới…

Tiểu

Đậu Tử: “Phong Diệp Vô Nhai bị đày xuống

Ma giới rồi, mọi người phải cẩn thận đấy!”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Hay là bọn mình giúp anh ta đi”.

Bánh

Trôi Tròn Tròn: “Giúp như thế nào?”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Nghe nói Ma giới rất khủng

khiếp, có mười tám tầng địa ngục, hơn nữa ngày nào cũng bị người khác đuổi giết

nữa”.

Măng

Mọc Sau Mưa rất hiểu ý: “Giết anh ta đi! Giết anh ta thì

mới giúp anh ta thoát khỏi Ma giới được”.

Tiểu

Đậu Tử: “Nhưng… mình nghĩ chúng ta nên rủ thêm

một vài người nữa”.

Bánh

Trôi Tròn Tròn: “Mình đi gọi người! Bọn mình tổ

đội đi tìm”.

Măng

Mọc Sau Mưa: “Tế Nguyệt, bọn mình cùng đi nhé”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Thôi, mình không đành lòng”.

Ta Là

Một Con Rồng đứng một bên thở dài. Gì gọi là giết người không thấy máu? Gì gọi

là mượn dao giết người? Gì gọi là diệt cỏ diệt tận gốc? Gì gọi là gừng càng già

càng cay? Kỷ Hiểu Nguyệt, cậu nham hiểm thật đấy! Nhưng những lời này có chết

anh chàng này không dám nói ra!

Sau khi

chắc chắn có một đoàn người đi tìm Phong Diệp Vô Nhai, kẻ đã bị biến thành yêu

quái để gây phiền toái, cô ung dung thoát khỏi trò chơi. Cô vốn là người tốt,

đời nào lại đi đổ thêm dầu vào lửa.

Ta Là

Một Con Rồng thầm kêu gào: “Đồ gian xảo!”

Trong

lòng càng thêm chắc chắn quan niệm truyền thống ông cha đã đúc kết lại: “10.

Thà đắc tội với tiểu nhân, đừng đắc tội với nữ nhân”.

“Tiếp

theo sẽ làm gì đây?” Ta Là Một Con Rồng hỏi.

Mục

tiêu vẫn chưa xuất hiện, Phong Diệp Vô Nhai đã biến mất. Thế mới biết những

ngày tháng có anh ta tươi đẹp biết bao.

“Cậu

nói xem?” Kỷ Hiểu Nguyệt liếc mắt nhìn anh chàng một cái.

“Không…

không phải chứ?” Vẻ mặt Hoa Hồ Điệp đầy tang thương,

Phong Diệp Vô Nhai đi rồi, bây giờ đến lượt anh chàng bị chèn ép.

Đồ đáng

ghét, một ngày không chèn ép nguời khác thì cậu ngủ không yên à? Nghe nói, hôm

ấy, Ta Là Một Con Rồng lại nhảy xuống vực.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.