Chương 66

Hồ Phỉ thấy sư phụ buông

tay, vẫy đám mây lành lôi kéo ta nhảy lên trên.

Sư phụ lạnh lùng nhìn, ta

nhìn ánh mắt người có chút khiếp đảm, cũng liền tùy ý để cho Hồ Phỉ kéo lên đụn

mây, mặc kệ thế nào, vẫn nên rời khỏi trước mới ổn.

Đợi đến ngồi yên ở trên

đụn mây, Hồ Phỉ niệm khẩu quyết, kết quả làm đi làm lại hồi lâu cũng không thấy

động tĩnh, hắn tức giận quay đầu quát sư phụ: "Ngươi đã lớn đến vạn năm

tuổi, khi dễ vãn bối chúng ta vậy là đang tính toán gì, buông ra nhanh

chút."

Sư phụ căn bản không nhìn

hắn, chỉ không nói một lời nhìn ta, ánh mắt của người thâm trầm, như là có một

luồng gió lốc nổi lên ở bên trong.

"Miêu Miêu, nàng

muốn rời khỏi ta?"

Hồi lâu sau, người mới

nói ra vài chữ này. Tay phải người đặt trước ngực, ngón út hơi hơi cong lại, đó

là tư thế bấm tay niệm thần chú. Đám mây ta đang ngồi không thể di chuyển một

chút nào, tuy rằng tu vi sư phụ không bằng trước kia, nhưng so với đứa nhỏ như

Hồ Phỉ, vẫn cách biệt một trời như cũ.

"Miêu Miêu, đừng hờn

dỗi nữa." Người đi về phía ta, tay trái vươn ra muốn nắm lấy tay ta, ta

nghiêng người chuyển một bước, có chút cảnh giác nhìn người.

Tay người chạm đến khoảng

không, sau khi cứng ngắc ở không trung hồi lâu, vẫn như cũ dừng ở trên vai ta.

Người ấn bờ vai ta, vẫn

lặp lại câu đó: "Miêu Miêu, nàng muốn rời khỏi ta?"

Ta kinh ngạc nhìn người,

nơi bả vai bị ấn giống như bị một tòa núi lớn đè xuống, trong lòng ta đau khổ,

suy nghĩ trong đầu cũng hỗn loạn. Hồ Phỉ bên cạnh muốn đá người, kết quả ngón

tay sư phụ hơi hơi động, tư thế đá chân của hắn được duy trì dừng lại ngay tại

chỗ, ngay cả đôi mắt cũng không thể nhúc nhích, lời mắng lúc tức giận bỗng

nhiên cũng bị cắt đứt.

Làn gió trong lành nhẹ

thổi qua, mang theo từng cảm giác mát lạnh. Ta cảm thấy khóe mắt có hơi ươn

ướt, sau khi hít sâu thì đẩy tay người xuống, tiếp đó nhẹ giọng nói: "Nói

đi, sư phụ, ta còn phải làm gì."

Là thủ đoạn gì có thể đổi

Thủy Dạng thượng thần ra? Hoặc là có thể đổi linh hồn của nàng ấy ra? Mấy vị

thượng thần bọn họ biết được thần thuật bí thuật chú pháp viễn cổ đều là những

thứ mà ta không có cách nào lý giải, nhưng ta biết rõ ràng sư phụ tất có mưu

tính.

Ta ngủ vẻn vẹn một trăm

năm.

Lúc trước, lòng ta đã như

tro tàn. Tỉnh lại liền cảm thấy chuyện cũ trước kia giống một giấc mộng dài,

giống như một màng kịch trong thế gian, mà ta chỉ là diễn một đào kép mặt áo

vằn (đóng

vai hề) trong vở diễn đó, tuy rằng diễn

xướng cực kỳ ra sức, lại chỉ bị người ta cười chê. Tay của ta nắm chặt thành

nắm tay, thân mình cũng run nhè nhẹ.

"Sư phụ, người còn

muốn ta làm gì?" Ta ngẩng đầu nhìn người, quá khứ mà ta tận lực lãng quên

đột nhiên hiện lên trong đầu, câu nói của sư phụ lúc linh hồn bị lấy ra, càng

giống như một cái thiết chùy, đánh vào trong lòng ta.

"Miêu Miêu, nàng rời

đi đi, Miêu Miêu, ta biết nàng là người lương thiện nhất ."

Đúng vậy. Ta quả thật rất

thiện lương, nghĩ đến đây ta nở nụ cười, cố nghênh ngang kiêu ngạo hất cằm lên

với sư phụ, "Nếu là người thành tâm thực lòng cầu xin ta, ta sẽ suy nghĩ

đôi chút."

Sắc mặt sư phụ biến đổi,

mày người hơi hơi nhíu lại, môi mỏng nhếch lên, nhìn dáng vẻ này của người,

nghĩ đến mấy lời muốn nói lại cảm thấy cực kỳ khó mở miệng.

Ta cảm thấy ta cũng đoán

được tám chín phần, đúng lúc này, tay người run nhè nhẹ kéo cổ tay ta lại,

"Cầu nàng..."

Ta đột nhiên ra tiếng

đánh gãy lời của người, "Sư phụ, người còn có lương tâm không?"

Người khóa chặt mày, vẻ

mặt hơi có chút khổ sở. Ta nghiêng mặt đi không nhìn người nữa, "Ta từng

đã thật thích người, từng muốn thành thân với người, ta nghĩ người cũng thích

ta ..." Nói tới đây, ta hơi hơi bị ngừng lại, "Cũng không đúng, kỳ

thực ta biết, người luôn luôn thích chỉ Thủy Dạng thượng thần, đối xử tốt với

ta, chẳng qua là xem ta thành Thủy Dạng thượng thần chuyển thế, nhưng cuối cùng

ta vẫn cho rằng, người vẫn sẽ thích ta một chút chứ. Sư phụ, có một chút nào không?"

"Miêu Miêu..."

Giọng nói của sư phụ tắc nghẹn.

Ta không nhìn người, phất

tay đánh gãy lời người, "Hãy nghe ta nói xong đã. Ta luôn luôn ôm một chút

ảo tưởng như vậy, mãi đến khi trong phút chốc linh hồn bị lấy ra kia, khi đó ta

rất đau đớn, nhưng mà đau nhất cũng là câu nói của người, người bảo ta rời

đi."

"Ngươi bảo ta rời

đi..." Ta thì thào lập lại một lần, sau đó quay đầu không hề chớp mắt nhìn

người, ta hít sâu, lạnh lùng nói: "Ta vốn cho rằng bản thân sẽ chết, không

nghĩ tới lại còn sống, tuy rằng đó không phải cơ thể của ta, nhưng ta còn sống,

đã còn sống, ta đã nghĩ bắt đầu lại một lần nữa, sống cho thật tốt. Nhưng Thủy

Dạng thượng thần bị phong ấn, cho nên, người đối xử tốt với ta như vậy, rốt

cuộc là muốn ta làm gì? Đi đến Tỏa Yêu Tháp đổi cho Thủy Dạng thượng thần ra?

Yêu ma kia lại biết phương pháp huyết tinh đổi hồn như vậy, có phải người cũng

muốn ở mở trận bên ngoài Tỏa Yêu Tháp, làm cho ta cùng Thủy Dạng thượng thần

trao đổi linh hồn?"

Ta càng nói càng nhanh,

cuối cùng nhưng lại biến thành tiếng gào thét, đợi đến khi thét xong, ta mới

chú ý tới sắc mặt sư phụ trắng xanh, đột nhiên người ôm ta vào trong lòng, tay

phải giữ lấy cằm ta, sau đó hung hăng hôn lên. Môi ta bị hàm răng của người

chạm vào, vừa tê dại vừa đau đớn.

"Miêu Miêu..."

Tay kia của người đặt ở sau đầu ta, trong cổ họng phát ra âm tiết mơ hồ. Ta chỉ

cảm thấy trong đầu như bị khuấy thành hồ tương, hoàn toàn không có cách nào suy

nghĩ.

"Miêu Miêu..."

Hắn lại mơ hồ nỉ non, ta theo bản năng ‘ừ’ một tiếng, kết quả đầu lưỡi của

người lọt qua hàm răng ta, thuận thế tiến vào trong miệng.

Ta trừng lớn mắt nhìn

người, thân thể cứng ngắc thành một đầu gỗ. Lúc này ta đã không cách nào có thể

suy nghĩ, cũng đánh mất năng lực hành động, chỉ có thể cảm nhận được, tim mình

đang ‘bùm bùm’ kinh hoàng, như là muốn bật ra khỏi cổ họng.

Hồi lâu sau, người mới

buông ta ra, ta còn chưa nhả ra một hơi, đã bị người ôm, đầu ấn vào cổ người.

"Miêu Miêu, cầu xin

nàng..." Người dồn dập tiếng hít thở dừng ở trong lỗ tai ta, ta vươn hai

tay đẩy người ra, trong lòng chỉ cảm thấy có chút ghê tởm, thế nhưng còn dùng

sắc dụ sao? Vừa rồi ta thế nhưng bị người làm cho u mê.

"Cầu xin

nàng..."

"Đừng rời khỏi

ta."

Sư phụ nói cho hết lời,

ta sững sờ ở nơi đó, hai tay còn vẫn duy trì tư thế đẩy người.

Hồi lâu sau, ta mới run

run rẩy rẩy mở miệng, hơn nữa vừa nói, liền thiếu chút nữa cắn đầu lưỡi,

"Người, người, người có ý gì?"

Sư phụ buông ta ra,

"Miêu Miêu, chúng ta thành thân, có được không?"

Ta lảo đảo lui về phía

sau nửa bước, nét mặt cảnh giác quan sát người, "Rốt cuộc người muốn làm

gì?"

Sư phụ cười chua chát,

"Miêu Miêu, nàng không tin tưởng ta như vậy sao?"

Ta theo bản năng gật gật

đầu, di chuyền một chút về bên cạnh Hồ Phỉ đang bị định giữ, sau đó ta liền

nhìn thấy sư phụ đột nhiên cười to, người ngửa đầu nhìn trời, sau đó cười điên

cuồng không ngừng, chẳng qua một lúc sau tiếng cười kia đứt quãng, vỡ vụn thành

âm thanh kỳ lạ.

Sau một lúc lâu người mới

bình tĩnh lại, "Miêu Miêu, nàng sẽ không bao giờ tin ta nữa ?"

Ta cực kỳ do dự, tuy rằng

thoạt nhìn người vô cùng đau khổ, mà bây giờ tâm trí ta kiên định, quyết sẽ

không bị dễ dàng bị lay động, chỉ là, rốt cuộc muốn tin hay không?

"Ta... Ta bất quá

chỉ là một cây lúa nước sống ba trăm năm, sao lại được lão phượng hoàng mấy vạn

năm coi trọng." Ta nhẹ giọng nói, sau đó thoáng nhìn qua Hồ Phỉ,

"Người, người có thể cởi bỏ cấm chế cho hắn không, mặt hắn đều đỏ lên

rồi."

Ta vẫn chưa thấy rõ sư

phụ có động tác gì, lại phát hiện Hồ Phỉ đột nhiên có thể động đậy rồi, hắn

nhào tới phía ta, giọng nói vội vàng, "Miêu Miêu, nàng không sao

chứ!"

Ta lắc lắc đầu, bây giờ

ngoại trừ môi có chút tê dại, trong lòng có một chút rung động, cũng là không

có chuyện gì khác.

"Đi!" Hồ Phỉ

thúc giục đụn mây bay lên, mà trong lòng ta cảm thấy là lạ, như là bị cái gì

lắp đầy, khiến cho ta thở hồn hển, giữa không trung, ta quay đầu nhìn thoáng

qua, sư phụ xoay người đứng ở nơi đó, lúc trước ta tựa hồ nghe đến một hai

tiếng ho khan, mà hiện tại, ta nhìn thấy người ho ra một ngụm máu tươi.

Ta không cần nghĩ ngợi,

nhảy xuống đụn mây, "Sư phụ người làm sao vậy?"

Người ngẩng đầu nhìn ta

một cái, khóe miệng cong lên một nụ cười đạm, sau đó cả người mới ngã xuống

đất.

...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.