Chương 58

Đi dạo nửa ngày ở Đông

Hải long cung, lúc trở về thái tử phi được Mặc Tương đỡ xuống, một tay nàng ấy

vỗ về bụng mình, vừa quay đầu nhìn về hướng Mặc Tương đang vội vàng rời khỏi.

"Phu quân rất thích

đứa con này." Mặt nàng ấy tươi cười, tuy rằng thân người phì to rất nhiều,

nhưng ta cảm thấy có một dáng vẻ thùy mị khác.

Ta là một cây lúa, chẳng

phải sinh ra như vậy, lần này có chút tò mò, cho nên hơi ngồi xổm xuống, lỗ tai

dán lên bụng nàng ấy.

Thân mình thái tử phi

cứng đờ, có vẻ có chút khẩn trương.

Ta cảm giác được cái bụng

của nàng ấy hơi hơi gồ lên, lập tức rất kích động, "Động đậy này, ta cũng

rất thích trẻ con." Ta ngẩng đầu nhìn thái tử phi, "Thật thần kỳ

nha."

Vẻ mặt nàng ấy dịu dàng,

"Tên nó vẫn còn chưa có đặt." Sau khi nói xong, nàng ấy dừng lại một

chút, "Trước kia làm chuyện hồ đồ, khẩn cầu thượng thần tha thứ."

Thái tử phi cúi thấp người hành lễ với ta, ta vội vã đỡ lấy nàng ấy.

So sánh với nương tử của

Trục Nguyệt thái tử trên thiên cung, nàng ấy lương thiện hơn nhiều. Huống

chi...

Trong đầu vụt thoáng qua

một bóng người hồng y, ta lắc đầu nói, "Nếu không phải nàng đưa ta lên

thiên cung, ta vẫn còn ở đáy biển giả trang làm tảo nha..."

Sắc mặt của thái tử phi

xấu hổ, ta khoát tay, tỏ vẻ bản thân thật sự không trách nàng ấy. Ta lục tới

lục lui trên người cũng không thể tìm ra bảo vậy gì có thể tặng cho sinh mệnh

mới trong bụng của nàng ấy, có chút ngượng ngùng, sau khi nói cáo từ, ta không

ở lại nữa, đi theo binh tôm dẫn đường ra khỏi Đông Hải.

Lúc lên khỏi mặt nước, ta

liền nhìn thấy một người đứng trên đá ngầm bên bờ biển.

Hôm nay sư phụ mặc là một

thân thanh sam, lần đầu tiên ta nhìn thấy người mặc màu sắc ảm đạm như vậy. Tóc

của người rối loạn hơn so với bình thường, búi tóc buông lỏng, tùy ý dùng một

cây trâm gỗ cố định. Lúc này mặt trời chói chang nhô lên cao, trên biển chỉ có

chút gió, tóc người khẽ lay động theo ngọn gió, che khuất một ít đường nét trên

gương mặt người. Chỉ là dung mạo của người rất đẹp, nửa ẩn nửa hiện, càng làm

cho người ta không thể di chuyển được tầm mắt.

Ta đi về phía người,

người quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy ta.

Ta đến trước mặt người,

kính cẩn hành lễ."Sư phụ!"

"Miêu Miêu."

Chắc là sư phụ có chút giật mình vì ta chủ động chào hỏi người, người vươn tay

ra, ta không biết người muốn làm gì, chỉ bay nhẹ về phía trước một trượng, cố ý

rời khỏi.

Mặc kệ người muốn làm gì,

ta cũng không muốn biết.

Ức định ba ngày cũng chỉ

còn lại một ngày, ta suy nghĩ, liền đi đến nhân gian tìm một quán rượu để mua

rượu. Về phần tiền mua rượu kia, mặc dù ta không có ngân lượng, lại có thể cho

chủ quán kia vài năm dương thọ, mặc dù người trong thiên giới không thể tùy ý

ảnh hưởng đến vận số của người phàm, nhưng thứ nhất ta muốn chết, thứ hai bất

quá là một chút duyên số, cũng không tính là chuyện gì lớn.

Ta muốn ba bình nữ nhi

hồng.

Rượu thế gian kém hơn

nhiều so với thiên giới, uống vào miệng cay cay, còn hơi chua sót. Trong quán

rượu có người kể chuyện, kể về một cái cô nương cứu một nam nhân đang trọng

thương, ngày đêm chăm sóc, lòng nảy sinh tình cảm. Bởi vì có việc bất đắc dĩ

phải rời đi, nào ngờ nam tử kia nhận nhầm người cứu mạng mình, mà yêu người

khác. Đương nhiên, cuối cùng hiểu lầm giải trừ, người có tình sẽ thành quyến

thuộc, nữ tử bị yêu nhầm, không có được tình yêu thuộc về nàng ấy, cuối cùng

lại chết đi. Câu chuyện này vừa kể xong, không có ai nhớ đến nàng ấy.

Ta cảm thấy nàng ấy và ta

rất giống nhau.

Kỳ thực những chuyện đó

vốn không có liên quan gì đến chúng ta, đáng tiếc thế sự vô thường, thân bất do

kỷ. Chúng ta không biết gì mà bị kéo vào, chỉ dẫn đến tổn thương tình cảm.

Ta uống nhiều lắm, say

bất tỉnh nhân sự, lúc tỉnh lại quan sát bốn phía, phát hiện ta thế nhưng ở

Nguyên Hoàng cung.

Ta nhếch miệng nở nụ

cười, bởi vì uống nhiều lắm, bây giờ đầu choáng váng căng căng, cổ họng cũng

cực kỳ khó chịu. Ta từ trên giường đứng lên, nhìn thấy bên cạnh bàn có một chén

cháo trắng, bởi vì bát cháo kia bị một cọng lông chim mềm mại vây quanh, lúc

này còn bốc lên hơi nóng. Ta lúc ta nâng bát cháo lên, còn cảm thấy bát có chút

nóng lên.

Ta nghĩ sư phụ tất nhiên

có lòng áy náy với ta. Kỳ thực mặc dù người không yêu cầu, ta cũng sẽ cứu Thủy

Dạng thượng thần, chẳng qua tâm trạng có lẽ sẽ có chút khác đi.

Nhưng mà bây giờ nghĩ đến

chuyện đó cũng không có gì ý nghĩa. Sau khi ta ăn xong bát cháo, nhìn thấy bên

cạnh bàn còn có mấy lọ mứt hoa quả, lần này không có tâm trạng ăn, ta nhìn một

vòng quanh phòng, trực tiếp đẩy cửa phòng đi ra ngoài.

Nơi này là ta nơi ta ở

trước kia, ngoài phòng là hoa viên.

Theo thềm đá rồi rẽ trái,

xuyên qua một hành lang gấp khúc, đó là thư phòng của sư phụ. Ta đi thẳng qua

đó, không gặp một tiên nga nào. Tiểu tiên nga của Nguyên Hoàng cung vốn cũng

không nhiều, không thấy cũng không tính là có gì kỳ quái.

Sau khi ta vào thư phòng

tùy tay rút một quyển sách từ trên giá xuống, sau khi mở ra tay suýt nữa run

lên.

Pháp thuật sư phụ tạo ra

lúc trước vẫn chưa giải trừ, lần này mở ra, giọng nói của người liền vang ra.

Ta khép quyển sách lại, ngồi xuống đất, dựa lưng vào giá sách.

Lúc trước trong lòng

trống rỗng, khi mặt trời xuống núi, sắc trời dần tối, trong lòng liền hơi hơi

sợ hãi, tuy rằng ta chuẩn bị tâm lý chịu chết, nhưng ta còn sợ hãi. Ta ngồi

dưới đất, vùi đầu trong đầu gối run run, ta cũng không biết đây rốt cuộc là sợ

hãi, hay là vì đau lòng, trong đầu đột nhiên hiện lên hoàn cảnh lúc ở Tuyết

Sơn, khi đó ta bị đông lạnh phát run, sư phụ ở bên cạnh ta, sau khi nói xin lỗi

với ta, muốn truyền cho ta khẩu quyết chống lạnh, sau đó người bắt mạch của ta,

thì hơi kinh ngạc hỏi ta sinh ra nơi nào, từ khi đó người bắt đầu hoài nghi,

cho nên sau đó mới không trách tội ta kề bên người mà sưởi ấm?

Bây giờ rõ ràng là đang ở

thiên cung, vì sao ta cũng có cảm giác cả người phát lạnh?

Không biết ngồi bao lâu

trong phòng, ta cảm thấy mi tâm đau xót, giọng nói của yêu ma kia đột ngột vang

lên, "Tiểu Đạo Tử (cây

lúa nhỏ),đi theo ta."

Sau khi hắn nói xong,

trước mắt ta xuất hiện một điểm sáng màu đen, điểm sáng kia bay ra ngoài cửa,

ta đứng lên, đi theo.

...

Ta đi theo điểm sáng đến

nhân gian, sau đó đi thẳng về phía tây, càng đi càng hoang vắng, chẳng lẽ chỗ

ẩn thân của yêu ma kia là cực tây của nơi hoang dã? Lần trước Thiên Quân đã dẫn

đầu đi phong kín kết giới, bọn họ thế nào có thể xâm nhập vào mà thần không

biết quỷ không hay? Ta đi theo điểm sáng kia tiến vào một khe sâu, sau đó nhìn

thấy điểm sáng kia biến mất ở trước một thạch động, ta không suy nghĩ nhiều mà

sải bước tới đi, kết quả thân mình run rẩy rơi xuống.

Thâm động này rất hẹp,

rơi xuống nếu không cẩn thận còn có thể trầy sướt cánh tay, muốn vẫy gọi đám

mây lành càng không thể. Cái động này sâu không thấy đáy, lúc bắt đầu ta còn có

chút lo lắng, nhưng mà sau này nghĩ đến đã là đường do yêu ma chỉ, hắn nhất

định sẽ không để ta té ngã làm hư thân thể này, dứt khoát an tâm mà rơi xuống.

Lại một lát sau rốt cục

đã đến nơi, ta ngã xuống phía trên một mạng nhện, thân mình không có tổn thương

nào. Nhưng mà bởi vì vậy mà ta dính trên mạng nhện không thể động đậy, hơi hơi

chuyển động ánh mắt, liền phát hiện yêu ma Âm Ly kia đưa lưng về phía ta, phía

trước hắn dĩ nhiên là một cái hồ máu.

Mùi máu tươi tanh tưởi

xông vào mũi làm ta muốn buồn nôn.

"Đây là nơi

nào?" Ta cố nén ghê tởm hỏi.

"Trung tâm nơi hoang

dã." Âm Ly cũng không quay đầu lại, tay hắn đang khuấy trong hồ máu, phát

ra tiếng vang ‘loảng loảng’. Lúc này, ta mới chú ý tới dưới chân hắn có rất

nhiều thi thể, có người có động vật, thậm chí còn có yêu thú. Bình Tử Sa bị đặt

ở cột đá giữa hồ máu, lúc này xung quanh bình Tử Sa kia có hào quang màu đỏ

tươi, như là bị bao phủ trong làn sương máu. Nhìn thấy cảnh tượng quỷ dị này,

trong lòng ta càng thêm sợ hãi, theo bản năng muốn tránh thoát mạng nhện kia,

không ngờ khi xoay chuyển động đậy, mạng nhện kia trở nên sắc bén vô cùng,

trong nháy mắt cắt mấy đường máu trên người ta.

"Đừng lộn xộn, làm

hư thể xác chứa hồn." Âm Ly lạnh lùng nói. Lúc này, trong bóng đen phía

sau hắn lại có một người, sau khi hắn ta bỏ một thi thể xuống, lạnh lùng nhìn

ta một cái, kết quả chỉ trong cái liếc mắt này, nhưng lại khiến ta ngay cả chớp

mắt cũng không thể, giống như là biến thành một tảng đá.

Yêu ma thật lợi hại!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.