Chương 50

Hai vạn năm trước, Thủy

Dạng thượng thần vốn là hồ yêu trong hồ Tịnh Nguyệt dưới chân núi Lạc Hà. Bởi

vì nguyên thân là nước, trên đường tu hành lại chưa từng tiếp xúc với con

người, cho nên tính tình nàng ấy lãnh đạm, nhưng mà cũng vì nguyên nhân đó, mới

khiến cho con đường tu tiên của nàng ấy chưa từng trải qua nhiều chông gai, đó

chính là tình kiếp mà làm cho vô số người tu tiên đau khổ, đối với nàng ấy mà

nói, căn bản không đáng giá nhắc tới.

Một khi phi thăng làm

tiên, lịch kiếp đơn giản giống như uống nước, đến cuối cùng thoải mái thành

thượng thần, quả thực khiến cho những tiên nhân có quen biết đều trợn mắt há

mồm. Đương nhiên, những chuyện đó cũng chỉ khiến cho Viêm Hoàng Thần Quân đệ

nhất làm dáng của thiên giới hơi hơi liếc qua.

Về phần sau này làm thế

nào mà rễ tình cắm sâu?

Sư phụ người chỉ hé miệng

cười, không nói .

Tâm sự của ta trùng

trùng, lúc trước ở Tuyết Sơn bị cảm lạnh còn bị thương linh khí trong cơ thể, ở

trong lòng người ấm áp dễ chịu một lát, liền mê mê trầm trầm rơi vào giấc ngủ, đợi

đến lúc tỉnh lại, đã là nằm trên giường ở Thủy Phán Cư.

Tử Tô đang ngồi thêu hoa

ở đầu giường ta, thấy ta tỉnh lại, nàng ấy cất túi hương cầm trong tay, thuận

tay đỡ lấy ta, ta lắc đầu, tỏ vẻ bản thân thân mình không suy yếu như vậy, sau

khi ngồi dậy thì nhì xung quanh, "Sư phụ đâu?"

"Viêm Hoàng Thần

Quân trở về không được bao lâu đã bị Thiên Quân triệu đi." Tử Tô nói.

"Vậy ba yêu ma kia

vẫn chưa tìm được sao?" Ta lẩm bẩm nói, trong đầu xuất hiện hình ảnh bọn

họ ở nhân gian, lập tức trong lòng nguội lạnh.

"Ừ, nhưng mà bây giờ

còn chuyện lớn của thái tử Trục Nguyệt, mấy ngày gần đây tối nào hắn cũng ho ra

máu, tựa hồ bị thương, nhưng mà ngay cả Bích Thanh Thần Quân cũng không tìm ra

hắn có bệnh gì, nghe nói bây giờ ngay cả hồn phách cũng không ổn, là Thiên Quân

và Thiên Phi dùng tiên dược để kéo dài mạng sống cho hắn."

Tử Tô đứng dậy, đi đến

bên bàn rót một chén trà nóng đưa cho ta, "Nguyên thần của Trục Nguyệt

thái tử từ từ suy yếu, sợ là sẽ giống như Bạch Nhược thượng thần, có kết cục

hình thần đều tan biến."

Ta nâng chén trà trong

hai tay, lại không có lòng dạ nào uống trà, mà vội vã hỏi: "Là bị đả

thương nguyên thần? Hay là trúng độc?" Sở học của ta có hạn, vắt hết óc

cũng chỉ nghĩ ra hai nguyên do như vậy.

Tử Tô tiếp tục lắc đầu,

"Ngay cả Bích Thanh Thần Quân cũng không tìm ra." Nàng dừng một chút

lại nói: "Mỗi ngày thái tử phi đều lấy nước mắt rửa mặt..."

Thái tử Trục Nguyệt là

con trai lớn của Thiên Quân, là tiên thai trời sinh, đáng tiếc tư chất bình

bình, nếu luận về tu vi, nói là thượng tiên, đều hơi có chút miễn cưỡng. Chẳng

qua hắn xử sự công chính, khiêm tốn có lễ với người khác, có thế mới lấy được

lòng không ít người. Lần này nguyên thần bị hao tổn, tiên nhân tứ hải bát hoang

đều hiến linh đan diệu dược của nhà mình, đáng tiếc cho dù là linh dược khởi tử

hồi sinh, giữ hồn tụ phách, cũng không có chút tác dụng.

Trục Nguyệt thái tử như

dầu hết đèn tắt, mặc dù được Thiên Quân có kéo dài mạng sống, cũng chống đỡ

không nổi bao lâu nữa.

Toàn bộ lòng người trong thiên

cung hoảng sợ, chỉ có Thủy Phán Cư là nơi yên tĩnh nhất. Sau khi ta thức dậy

liền lập tức đến căn nhà tranh mà trước kia Tử Tô từng dẫn ta đến.

Lúc này sắc trời hơi tối,

trước nhà tranh có rừng trúc, phía sau dựa vào một vách núi, sau khi đi vào tựa

như không hề có tia sáng nào. Ở thiên cung lâu nay ta cũng biết mấy vị tiên

nhân xưa nay thích dùng dạ minh châu chiếu sáng lên, mà ta không có vật ấy, ở

trong phòng mò mẫn một hồi, muốn tìm ngọn đèn, nào ngờ ngọn đèn không tìm được,

lại chạm phải một vật lạnh lẽo ở góc bàn học. Vật kia tựa hồ là tảng đá tròn

tròn, đặt ở sau giá bút, vì ta cầm không chắc, kết quả tảng đá kia liền ‘cô lỗ

lỗ’ rơi xuống, lăn tròn trên mặt đất, ta cúi đầu muốn tìm, cũng tìm không ra

hòn đá đó rơi hướng nào.

Không biết được có phải

bị kích động hay không, ta cũng không nhớ được vài pháp thuật, lúc này đứng ở

trong nhà tranh suy nghĩ, làm thế nào cũng nhớ không nổi khẩu quyết, lại mò mẫn

một lát trong bóng tối, ta phát hiện hai mắt của mình dần dần thích ứng với

bóng tối, cũng có thể nhìn ra chút hình dáng .

Chỉ là khi nhìn lên, liền

đột nhiên phát hoảng.

Có người đứng ở một góc

trong căn nhà tranh.

"Thủy Dạng..."

Giọng nói này nghe có

chút quen tai, ta suy nghĩ qua một lược, liền đem thanh âm cùng chủ nhân đối

chiếu với nhau, hắn là Bích Thanh Thần Quân.

Ta nhìn Bích Thanh Thần

Quân chậm rãi đi đến bên giường, lấy một ngọn đèn từ đầu tủ gần giường ra thắp

sáng, hắn cầm ngọn đèn trong tay chậm rãi đi tới, ngọn đèn mờ nhạt in lên gương

mặt có chút trầm tư của hắn, khiến cho trong lòng ta bị trầm xuống, bởi vì đã

không khống chế được mà hơi hơi phát run.

"Thủy Dạng, nghe nói

nàng bị cảm lạnh." Hắn đặt ngọn đèn lên bàn gỗ, sau đó phất nhẹ tay một

cái, bàn tay mở ra trước mặt ta, một viên đá hình tròn ở trong lòng bàn tay

hắn, lóe ra ánh sáng lành lạnh.

"Nàng vừa mới cầm

vật ấy, lòng ta sẽ có cảm ứng, liền lập tức đến." Bích Thanh Thần Quân đem

viên đá kia đưa đến trước mặt ta, "Có nhớ được vật ấy?"

Ta chậm rãi lắc đầu.

Bích Thanh Thần Quân than

nhẹ một tiếng, "Đây là vật đính ước lúc trước ta tặng cho nàng——Tị Trần

châu."

Vật đính ước? Chẳng lẽ

người trong lòng của Thủy Dạng thượng thần chẳng phải sư phụ, mà là Bích Thanh

Thần Quân? Nghĩ đến hai bức họa trong phòng kia, ta mơ hồ cảm thấy có thể như

vậy, đang lúc hoảng hốt, chỉ nghe Bích Thanh Thần Quân tiếp tục nói: "Thủy

Dạng, những chuyện trước kia cuối cùng rồi nàng cũng sẽ nhớ lại, cuối cùng sẽ

nhớ tới ..."

Ta bị ánh mắt nhìn chăm

chú của Bích Thanh Thần Quân làm cho tâm thần hoảng loạn, lui về phía sau hai

bước, kết quả chạm vào bậc cửa suýt té ngã, may mắn được người ta đưa tay ra đỡ

lấy.

Ta quay đầu nhìn lại,

người tới đúng là sư phụ, chân mày của người sắc bén, sắc mặt âm trầm, thuận

tay kéo ta ra phía sau, không chịu nói một câu nào, đưa tay chưởng một chưởng,

chưởng phong sắc bén, nhà tranh nhỏ cứ như vậy mà bị sập đổ.

Nhà tranh sập, trong lúc

bụi đất bay lên, nhưng Bích Thanh Thần Quân đứng ở chính giữa vùng đổ nát,

không nhiễm một hạt bụi, trong tay còn ôm hai bức họa kia. Trong thời gian ngắn

như vậy, hắn thế nhưng còn lấy được hai bức tranh kia?

Sư phụ xoay người hỏi ta,

"Miêu Miêu, nhà tranh hủy, ta sẽ xây cho nàng một căn nhà khác tốt hơn

được không?"

Những lời âu yếm trên thế

gian này cho dù ngọt như mứt hoa quả, cũng không bằng một tiếng Miêu Miêu.

Ta nhẹ nhàng gật đầu, tay

nắm chặt tay áo, mồ hôi chảy trong lòng bàn tay đã thấm ướt cổ tay áo.

Sư phụ lặng im đối diện

với Bích Thanh Thần Quân, ta chỉ cảm thấy bên trong sinh ra một cỗ áp lực vô

hình, khiến cho ta thở cũng có chút khó khăn, nhưng mà áp lực này cũng chỉ

thoáng qua trong giây lát, đợi ta khôi phục lại, phát hiện Bích Thanh Thần Quân

đã ôm hai cuốn tranh kia rời khỏi.

"Miêu Miêu, có từng

buồn phiền về chuyện kiếp trước?"

Ta không biết mở miệng

như thế nào, càng sợ bản thân vừa nói, liền mang theo tiếng khóc nức nở, chỉ có

thể cắn chặt răng, lắc đầu, trên mặt lại cố gắng nở nụ cười.

Chắc chắn nụ cười này cực

kỳ khó coi, sư phụ nhíu nhíu mày, đưa tay điểm vào mi tâm của ta, sau đó day

day hai cái, "Sao mày đều nhăn thành như vậy ?" Người nhìn chằm chằm

ta nửa ngày, rồi lại ôm ta vào lòng, "Nếu là như nàng muốn tìm lại trí nhớ

trước đây rồi mới thành thân, ta cũng có thể chờ ."

Ta không hé răng, bàn tay

sư phụ vỗ lưng ta cũng có chút cứng ngắc, ta có thể cảm nhận được .

Ta biết, đại khái người

rất thất vọng.

Nếu như biết hồn phách

của Thủy Dạng thượng thần còn trong tay yêu ma, mà ta bất quá chỉ là người giả

mạo, có phải người sẽ giận dữ, đánh ta hồn bay phách tán, trọn đời không được

siêu sinh hay không?

Điều ta mong muốn cũng

không nhiều lắm, bỗng nhiên cảm thấy, nếu được chết như vậy, cũng không có gì

tốt bằng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.