Chương 31: Bị thương

Chặn đường là Lưu Diễm

tiên tử.

Lưu Diễm tiên tử đối với

ta luôn luôn có nhiều ý kiến, mà giờ ta hơi hơi dựa sát vào sư phụ, sau đó di

chuyển ra phía sau một chút, nửa bả vai đều sát phía sau hắn.

Một động tác như vậy, đôi

mắt đang nhắm của sư phụ đột nhiên mở ra, thế nhưng khiến cho thân mình của Lưu

Diễm tiên tử trước mặt khẽ run lên, ta nhất thời cực kỳ hâm mộ, không khỏi

thẳng ngực, sư phụ lợi hại như vậy, ta làm đồ đệ cũng vô cùng có mặt mũi.

Chỉ là không biết đến khi

nào, ta mới có thể có có năng lực cường đại như thế, chỉ với một ánh mắt, có

thể làm cho đối phương kinh sợ? Nhưng mà Lưu Diễm tiên tử nói ra một câu, cũng

là khiến ta kinh hãi nói không nên lời nói.

"Viêm Hoàng Thần

Quân, người bị thương?"

Lúc đầu ta ngẩn ngơ, mà

sau đó hai tay bất giác nắm chặt lấy tay sư phụ, "Sư phụ, người bị

thương?"

Sư phụ nghiêng đầu khóe

miệng hơi hơi cong lên: "Ngươi cảm thấy ta sẽ bị thương?"

Ta nói không nên lời, hắn

hung hăng trừng ta một cái: "Ngươi cư nhiên hoài nghi ta? Ta là chiến thần

đứng đầu tiên giới, sao lại dễ dàng bị thương!"

"Nhưng mà..."

Ta vụng trộm chăm chú nhìn Lưu Diễm tiên tử, chỉ thấy vẻ mặt nàng ấy thay đổi

liên tục, kỳ lạ nói không nên lời, sư phụ lại cố tình lạnh nhạt nói, "Lưu

Diễm tiên tử, ngươi nhìn lầm rồi!"

Dứt lời, sư phụ vung tay

lên, đụn mây kia liền lập tức bay lướt ngang qua bên cạnh Lưu Diễm tiên tử,

trong khoảnh khắc bỏ nàng ấy lại phía sau, ta hơi có chút nghi ngờ quay đầu

nhìn lại, không hiểu sao sư phụ lại đưa tay xoay đầu ta trở về vị trí ban đầu,

mà phía sau người dựng nên một bức tường mây, tư thái của sư phụ lười nhác hơi

hơi tựa vào, đôi mắt không hề chớp mà nhìn chằm chằm ta.

Ta bị người nhìn như vậy

cả người không được tự nhiên, cuối cùng muốn đem đầu chui vào trong đám mây.

Kết quả lúc này, người đột nhiên tựa như cười mà lại không cười nói: "Miêu

Miêu, nghe nói ngươi thật biết khiêu vũ, không bằng nhảy một khúc cho ta

xem?"

"Ách?" Ta không

biết nha! Hơn nữa ở trên đụn mây, nếu té xuống thì làm sao bây giờ?

Sư phụ chỉ đơn giản nhíu

mày, nhẹ vung tay lên, đám mây dưới chân đột nhiên tăng lên gấp đôi.

"Ngươi muốn nằm

xuống lăn lộn cũng không có vấn đề gì!"

"Ách..."

Sư phụ từ trong tay áo

lấy ra một ống sáo xanh biếc, người cầm ống sáo trong tay giơ giơ lên với ta,

sau đó tự mình thổi lên. Sư phụ vẫn chưa nhìn ta, lúc thổi sáo vẻ mặt rất chăm

chú, hình như nghĩ đến tâm sự gì.

Mà tiếng sao nghe ung

dung, cảm xúc quen thuộc kia khiến cho tinh thần ta ngây ngẩn trong giây lát,

như là trở về ba trăm năm trước, nhìn thấy tiểu mục đồng cưỡi trên lưng trâu,

thổi ống sáo đi qua trước mặt ta.

Ta chưa bao giờ dùng hình

người chính thức xoay múa.

Những năm trước kia cũng chỉ

là một cây lúa nước, âm mưu giả vờ ngụy trang thành hải tảo, cho nên tùy tiện

vặn vẹo, mà hiện tại, ta đứng ở trên đụn mây đón gió, lúc này thân mình vốn mềm

dẻo không hiểu được vì sao cứng ngắc từ đỉnh đầu đến đầu ngón chân, mở hay tay

nhẹ nhàng lay động một chút, kết quả liền xấu hổ hận không thể tìm được một khe

hở trên mặt đất để chui vào, lúc này đột nhiên sư phụ cố tình ngẩng đầu lên, ta

nhìn thấy sự cổ vũ trong ánh mắt của hắn, tuy rằng vẫn khẩn trương như cũ,

nhưng tâm trạng cũng từ từ thả lỏng, chuyển động nhẹ nhàng theo giai điệu kia,

tuy rằng ta cũng không biết múa là thế nào, nhưng đại khái tự do theo lòng mình

là tốt rồi?

Gió thổi phồng áo bào của

ta, làn váy chuyển động mở rộng, như một đóa hoa nở ra, ta càng chuyển càng

nhanh, bỗng nhiên cảm thấy muốn thuận gió mà bay, lúc này mọi lo lắng đều biến

mất không thấy đâu, thay thế bằng sự tự do tự tại, đang lúc vô cùng thoải mái,

tiếng sáo đừng lại im bặt, thay vào đó là tiếng nhẹ giọng ho khan của sư phụ.

Chẳng lẽ sư phụ thật sự

bị thương? Ta lòng nóng như lửa đốt, cuống quít đứng lại, kết quả có lẽ vì di

chuyển xoay tròn lâu lắm không có chú ý, giờ phút này đầu váng mắt hoa, hình

như trên đầu có một đám chim bay vòng vòng, ríu ra ríu rít ầm ĩ làm cho đau đầu

muốn nứt ra.

"Sư phụ!" Vừa

mới tiến về phía trước một bước, thân mình liền không đứng vững mà ngã về phía

trước.

Ách, gương mặt ta hoảng

hốt.

Chỉ là ta vẫn chưa ngã

vào trong đám mây, đã được sư phụ đưa tay đỡ được, lúc này bởi vì đầu choáng

váng mắt hoa, nhìn gương mặt người cũng trở thành hai ảnh, mơ hồ không rõ,

nhưng ta có thể cảm giác được, người đang cười, hơn nữa cười đến thật khoa

trương, cũng không để ý hình tượng của bản thân một chút nào, toàn bộ thân mình

run run lên, nếu không phải bởi vì ôm ta, chỉ sợ bây giờ người cũng đang ôm cái

bụng.

Chờ thời gian qua một

lúc, ta từ trong lòng sư phụ đứng lên, lúc này mới nhìn thấy Tiểu Bạch cũng ở

trên đám mây dùng sức quay cuồng, ôm ôm cái bụng, chòm râu run run lên, hoàn

toàn là một bộ đáng muốn cười đến chết.

Ta yên lặng hạ thấp đầu,

ngồi xổm cúi đầu ở một góc mà vẽ vòng tròn.

"Ai nha, a, Miêu

Miêu múa thật đẹp!" Sư phụ nói ở ta phía sau.

Ta không để ý, lời này

nghe quá giả tạo, khiến cho ta càng thêm ưu thương .

Ta ngồi ở nơi đó vẫn

không nhúc nhích, sư phụ cũng không nói nữa, đợi đến gần Nguyên Hoàng cung, lúc

ta từ trên đám mây nhảy xuống, bỗng nhiên nghe được một tiếng than nhẹ,

"Sở trường khiêu vũ của Thủy Dạng, thiên hạ vô song!"

Ta quay đầu nhìn hắn,

"Sư phụ, người nói đến Thủy Dạng thượng thần?"

Người lại không nói nữa,

chỉ vỗ vỗ đầu ta nói, "Trở về nghỉ ngơi đi!"

"A!"

Trong lòng ta biết Thủy

Dạng thượng thần là người trong lòng của sư phụ, giờ phút này khó tránh khỏi có

vài phần ủ rũ, nếu như nàng ấy còn chưa chết, nói không chừng bây giờ là sư

nương của ta, không biết vì sao, trong lòng có chút khó chịu, ta yên lặng đan

ngón tay vào nhau, đi ra vài bước bỗng nhiên nhớ tới vừa rồi sư phụ ho khan,

vội dừng bước chân lại, kết quả sư phụ cư nhiên đụng vào sau lưng ta, thấy ta

quay đầu nhìn người, người lại gõ vào cái trán ta, "Tại sao đột nhiên dừng

lại?"

"Sư phụ, người thật

sự không bị thương? Vừa mới nghe người ho khan!" Nào ngờ ta vừa mới dứt

lời, liền cảm thấy vẻ mặt sư phụ trở nên có chút mất tự nhiên, người xoay mặt

ho nhẹ một tiếng, nghiêm mặt nói: "Thật sự không có, ta còn lừa ngươi hay

sao!"

"Nhưng là mặt người

đều đỏ!" Ta lớn tiếng nói!

"Thật sự không có,

đừng náo loạn!" Sư phụ giả vờ muốn nổi giận, ta chắn ở trước mặt người,

nhìn trên mặt người dâng đỏ ửng, chẳng lẽ là bởi vì bị thương cho nên bị sốt?

Ta nhất quyết không tha,

sắc mặt sư phụ trầm xuống, "Thực sự muốn biết?"

Ta gật đầu mấy cái, lúc

này lại phát hiện người bỗng nhiên nở nụ cười, mắt phượng hơi hơi nheo lại, như

là muốn giở trò xấu."Thật sự muốn biết?"

Sư phụ lại hỏi lần nữa,

ta bị nụ cười xấu xa của người làm cho toàn thân sợ hãi, lại gật đầu như cũ.

"À, lúc ngươi vừa

mới xoay người múa thì làn váy bay đi lên!" Gương mặt sư phụ nghiêm túc

hẳn, nghiêm trang nói.

Ta hơi lắc đầu, tỏ vẻ

không hiểu, hắn trợn trừng mắt lại không để ý ta, bước nhanh rời khỏi, mà ta

ngơ ngác suy nghĩ mãi cũng không nghĩ ra, trên đường gặp được Tử Tô, ta đem

nghi hoặc này nói cho nàng ấy nghe, sau khi nàng ấy nghe xong thì nét mặt kỳ

lạ, cuối cùng giật giật khóe miệng lặng lẽ rời khỏi không một tiếng động.

Làm cho nghi hoặc của ta

càng sâu, mãi đến cuối cùng gặp được Cẩm Văn, sau khi nàng ấy nghe nói xong thì

ôm bụng cúi người cười, cuối cùng chọc chọc vai ta, "Đứa ngốc!Váy người

bay lên, không phải là khiến cho Thần Quân thấy phía dưới của ngươi sao?"

Ta mê hoặc như cũ, đưa

tay vén váy ta lên, q**n l*t bên trong mặc rất có quy củ, rất kín đáo, cũng

không có gì không ổn a? Ta sớm biết hổ thẹn là cái gì, tuy rằng bị sư phụ nhìn

thấy quả thật có chút ngượng ngùng, nhưng không đến nổi như vậy đâu?

Cẩm Văn nhìn dáng vẻ của

ta mà trợn trừng mắt, hơi hơi nhấc vạt váy của ta lên một chút, lộ ra mắt cá

chân trắng noãn, sau đó nàng ấy nhẹ nhàng di chuyển xung quanh, "Chắc là

ta suy nghĩ quá nhiều, ai giống ngươi quấn chặt như cái bánh tét!"

Ta vén váy lên đến eo đắc

ý vô cùng xoay mấy vòng, "Như vậy rất tốt a, thuận tiện hơn nhiều!"

Mà lúc này, Cẩm Văn bỗng

nhiên nhìn chằm chằm nơi nào đó trên người ta, ngược lại cười ha hả, "Ưm

hừm, phía sau mông ngươi còn thêu một cây lúa nước?"

Ách...

Ta nghĩ là ta đã hiểu rõ

ràng. Công phu thêu của ta không tốt, nhưng lại rất thích, la hét muốn học với

Tử Tô, vừa học một chút thì tất cả quần áo của mình cũng bắt đầu đánh dấu hiểu

sở hữu của bản thân, sau đó tự suy xét thấy quả thật thêu rất xấu, liền thêu

lúa nước ở một nơi ẩn khuất một chút, kết quả, vẫn là bị người khác nhìn thấy.

Việc này thật quá xấu hổ

a!

Hai ngày sau đó, ta cũng

không gặp sư phụ, mà đến ngày thứ ba, Lưu Diễm tiên tử cùng Mạt Lị hoa tiên đột

nhiên đi đến Nguyên Hoàng cung, sắc mặt sốt ruột, lúc đó ta đang học vẽ tranh

chưa hề chú ý, kết quả các nàng ấy lập tức đi lại lật úp nghiên mực của ta,

nước mực hắt đến trên giấy, thấm lan ra, bức tranh hoa đào mà ta hao tổn hết

tâm tư vẽ, trong khoảnh khắc liền ngay cả hình dáng sơ lược cũng không còn.

Ta cũng đang tức giận,

sau khi nhặt nghiên mực kia lên nói, "Các ngươi làm cái gì vậy?"

"Ngươi chỉ là một

tiểu tiên thấp kém, gặp thượng tiên liền có thái độ này?" Lưu Diễm tiên tử

‘hừ’ lạnh một tiếng, chỉ thấy đầu ngón tay nàng ấy lóe ra một tia sáng, ta còn

chưa phản ứng lại, trên mặt liền ‘phách’ một cái trúng ngay một bạt tay.

Sư phụ từng nói qua nếu

có người khi dễ ta, ta nói ra đại danh của người để hù dọa kẻ khác, nhưng mà ta

còn chưa nhắc tới, các nàng ấy đã giành nói trước.

"Viêm Hoàng Thần

Quân không ở đây? Ngươi có biết sư phụ ngươi đi nơi nào không?" Câu hỏi

này là của Mạt Lị tiên tử.

Ta lắc đầu tỏ vẻ không

biết.

Sau khi hai nàng ấy nhìn

nhau, trên nét mặt lộ ra lo lắng nồng đậm."Chẳng lẽ thật sự lại đi nơi

hoang dã?"

A?

Nghi ngờ trong lòng ta

bỗng nhiên dâng lên, sư phụ lại đi nơi hoang dã làm chi? Chẳng lẽ lần trước

không có lấy Phượng Ngân Hoa về được nên người phải trở lại ?

"Lần trước hắn không

có mang Phượng Ngân Hoa về mà còn bị thương, ngày hôm qua nghe Thiên Quân nói,

hắn đi nơi hoang dã, chuyện đó hắn cũng chưa nói cho ngươi?" Mạt Lị hoa

tiên tiếp tục hỏi.

Nghe được lời này, lòng

ta lập tức bị ngưng trệ, lúc này ta không có tâm trạng trả lời cho nàng ấy, chỉ

liên tục truy vấn: "Sư phụ bị thương?"

"Viêm Hoàng Thần

Quân tu vi cao thâm như vậy sao lại dễ dàng bị thương, nhất định là ngươi làm

cái gì đó khiến hắn phân tâm!" Lưu Diễm tiên tử liền nhìn chằm chằm ta,

giận dữ nói.

Ta hoàn toàn tỉnh ngộ.

Lần trước lúc thiêu hủy cọng lông chim kia, mơ hồ nghe được sư phụ kêu gọi, hay

là thật sự là bởi vì nguyên nhân này, làm cho sư phụ phân tâm, cho nên bị yêu

thú gây thương tích?

"Vậy sư phụ có bị

thương nặng không?" Ta hết sức sốt ruột, chỉ mong mọc thêm đôi cánh, bay

đến bên cạnh sư phụ xem người như thế nào.

Lưu Diễm tiên tử cũng

không nói chuyện, nhưng là Mạt Lị hoa tiên lắc lắc đầu, ta nhất thời nhẹ nhàng

thở ra, lại nghe nàng ấy nói tiếp, "Không biết!"

"Ngày hôm trước thấy

hắn khí huyết bất ổn, có lẽ là hắn giấu đi rồi, nhưng ta có thể thấy không ổn,

chỉ sợ là không nhẹ!" Lúc này Lưu Diễm tiên tử không có dáng vẻ hùng hổ

như trước, ánh mắt lo lắng lúc đó không phải là giả, ta lập tức rối loạn tâm

thần, vết thương cũ của sư phụ chưa lành, lại đi nơi hoang dã, yêu thú nơi đó

rất đáng sợ, sư phụ người có gặp bất trắc hay không?

Ta không dám lại suy nghĩ

nữa, ngay cả thân người cũng run rẩy. Mà hai người các nàng ấy liếc mắt xem

thường ta, quay đầu bay đi, đợi ta đoán ra các nàng ấy chắc là đi đến nơi hoang

dã tìm sư phụ của ta, mong các nàng ấy mang ta đi một đoạn, kết quả vừa mới hô

một tiếng, cũng đã không còn nhìn thấy bóng dáng của hai nàng, lập tức càng lo

lắng, nếu còn cọng lông chim kia, còn có thể liên lạc với sư phụ, biết được

tình hình, hiện tại làm sao bây giờ? Chẳng lẽ chỉ có thể lo lắng suông?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.