Chương 29: Gặp rắc rối

"Thụ Địch, ta tới

lấy đan dược!"

Ngoài cửa truyền đến

tiếng gọi, ta bị chấn kinh tay run lên, cọng lông chim của sư phụ thế nhưng lọt

vào trong lò lửa. Ta nhất thời hoảng thần, đang muốn đưa tay lao vào, đã bị

người ta bắt được, "Ngươi làm gì? Không muốn sống nữa?"

"Lông chim, lông

chim của sư phụ!" Lông chim rơi vào trong lửa không phải nháy mắt bị đốt

thành tro sao, ta lòng nóng như lửa đốt, vẫn muốn đưa tay ra như cũ. Nào ngờ

bên trong ngọn lửa, cọng lông chim kia đột nhiên bn r một luồng kim quang,

hết sức chói mắt, ta theo bản năng che mắt, chờ bình tĩnh lại, liền nhìn thấy

những đóm lửa nhỏ trong lò bn r khắp nơi, cái đỉnh lớn bằng đồng giống như

nấu sôi vang lên tiếng ‘ồ ồ’, sau một lát, ‘oành’ một tiếng nổ, nắp của đỉnh

kia bắn lên cao, trong hoảng hốt ta hình như nghe được tiếng sư phụ hét lên,

lúc đang ngây ngốc có một lực rất lớn kéo ta rời khỏi, còn chưa đứng vững đã bị

người kia áp dưới thân trong nháy mắt.

Chờ tất cả tiếng động

dừng lại, người nọ mới từ trên người ta di chuyển, mà ta mới có thể bò lên, vừa

vừa quay đầu, liền nhìn thấy ánh mắt Hồ Phỉ trừng ta.

"Ngu ngốc, ngươi còn

ở trong này làm cái gì?" Hắn vừa xoa cánh tay, vừa hung tợn hỏi.

Ta còn chưa trả lời, chợt

nghe thấy tiếng kêu thê thảm của Thái Thượng Lão Quân, "Mới chỉ trong giây

lát như vậy, ngươi liền phá tung phòng của ta như vầy? Ta đây tạo ra cái nghiệt

gì chứ!"

Lúc này, ta mới nhìn

thấy, toàn bộ phòng luyện đan đã không ra hình dạng gì.

Cái đỉnh lớn bằng đồng

ngã nghiêng một bên, nước thuốc chảy ra đất, các lò luyện đan nhỏ chung quanh

cũng ngã sang trái hoặc sang phải, cái lò thuốc nấu canh chó kia, càng tan nát

nằm trên đất, trên sàn còn có từng vòng sáng tròn tròn, ta ngẩng đầu nhìn theo,

không khỏi kinh hô ra tiếng, thì ra cái đỉnh lớn bằng đồng kia, thế nhưng cái

đỉnh bị đập thủng một lỗ, thấy tình cảnh vậy, ta ngây ngẩn ở nơi đó, hoàn toàn

nói không ra lời.

"Ngươi nha đầu kia,

bồi thường tiên đan cho ta!" Thái Thượng Lão Quân vọt lại, một phen đẩy ta

và Hồ Phỉ, đứng ở trước đỉnh đồng khóc lớn ào ào, ta xông xáo mà tạo ra đại họa

như thế trong lòng khó chịu, giờ phút này thấy dáng vẻ này của hắn, càng rất áy

náy, nhất thời không có chủ ý, không biết làm thế nào mới tốt. Tiểu Bạch cố

tình còn không hiểu chuyện, bản thân bật đến trong nước thuốc mà bơi lội, phát

ra tiếng vang ‘cô lỗ cô lỗ’.

"Lão Quân, đều là ta

sai, người phạt ta đi!" Làm việc gì sai đương nhiên muốn bị phạt, ta đã

nghĩ không ra biện pháp, liền dứt khoát để cho Lão Quân hắn đến xử phạt đi.

"Phạt, phạt ngươi

làm cái rắm gì!" Lão quân ‘hừ’ lạnh một tiếng, quay đầu đến trừng ta một

cái, ta một trận chột dạ, liền ngay cả đầu cũng không dám lại nâng lên, quan

sát một bãi nước thuốc trên đất kia mà tự trách.

"Ưm hừm! Canh thịt

chó của ta!" Lúc trước lão quân còn đang đứng ở trước cái đỉnh đồng, mà

giờ phút này nhìn thấy cái lò đan nhỏ cùng với những mảnh canh thịt chó rơi ra,

tiến lên hai ba bước rồi ngồi trên mặt đất, nhìn một mảnh cặn bã mà lau nước

mắt.

Ta càng thêm lo sợ bất

an, không tự giác vặn xoắn góc áo.

Đúng lúc này Hồ Phỉ dùng

khuỷu tay thúc thúc ta, nhỏ giọng nói vào tai ta: "Ngươi xem vẻ mặt của

Lão Quân, ta đoán dược luyện trong đỉnh kia không đặc biệt trân quý gì, còn

thua cả một nồi thịt chó đó! Đừng lo lắng!"

"Ngươi biết cái

gì!" Thái Thượng Lão Quân ‘vèo’ một cái đứng lên, dùng ngón tay chỉ vào

chóp mũi của ta, "Tiên đan, để cho sư phụ của ngươi trở về bồi thường,

ngươi, vừa tới liền gây chuyện, để ta giam ngươi lại tự mình suy ngẫm! Dược

đồng thủ hạ của ta phạm sai lầm đều phải bị phạt, ngươi đã đến chỗ này của ta

học luyện đan, cũng phải tuân thủ quy củ của ta!"

"Vâng, vâng!"

Ta liên tục gật đầu, cũng không ngờ Hồ Phỉ ở bên cạnh bênh vực, "Vì sao a,

Miêu Miêu cũng không phải đồ đệ của ngươi, biệt giam một tiểu cô nương trong

căn phòng tối tăm và đầy nổi sợ hãi a, Lão Quân ngươi nên làm chuyện tốt đi,

lát nữa ta bảo mẹ ta chưng mấy nồi canh thịt chó cách thủy mang lại cho

ngươi!"

Đôi mắt Thái Thượng Lão

Quân sáng lên, sắc mặt Hồ Phỉ lộ vẻ vui mừng, nhướng mày mấy cái về hướng ta.

Ta cũng không phải tiểu

cô nương, cũng không cảm thấy bị giam trong phòng kín có bao nhiêu đáng sợ,

nhưng có người hảo tâm nói giúp cho ta, đương nhiên không thể không cảm kích,

cho nên ta mỉm cười đáp lại hắn, nào ngờ đứa nhỏ này giống như thấy quỷ, lại

quay đầu sang một bên, trong lỗ mũi còn phát ra một tiếng ‘hừ’ lạnh khinh

thường.

Ta nhất thời xấu hổ.

Nhưng mà xấu hổ này cũng không kéo dài bao lâu, bởi vì Thái Thượng Lão Quân

bỗng nhiên mặt trầm xuống, "Không thể phá vỡ quy củ, bằng không về sau ta

làm thế nào mà quản giáo dược đồng! Phải phạt, đệ tử của Viêm Hoàng cũng không

thể ngoại lệ!"

Ta liên tục nói ‘Vâng’,

tỏ vẻ cam nguyện bị phạt, lúc này sắc mặt Lão Quân mới có thể hòa dịu, ngược

lại chỉ vào Hồ Phỉ nói: "Ngươi, trước hết sắp xếp lại phòng này, sau đó

chỉnh sửa lại căn phòng này cho ta!"

"A!" Hồ Phỉ

thét kinh hãi một tiếng, "Đâu có chuyện gì liên quan tới ta?"

Chòm râu của Lão Quân run

lên, ta cho rằng hắn muốn răn dạy Hồ Phỉ, dù sao hắn là thượng tiên lại là

trưởng bối, sai bảo Hồ Phỉ làm việc là chuyện đương nhiên, kết quả hắn chỉ liếc

qua ta một cái, lại liếc Hồ Phỉ một cái, liền cười lạnh một tiếng xoay người

sang chỗ khác, một dáng vẻ cao thâm không nhiều lời.

Hồ Phỉ nhìn nhìn hắn, lại

nhìn nhìn ta, toàn bộ lông mày đều nhíu lại.

Hắn do dự một lát, giơ

nắm tay lên trước mặt ta, nghiến răng nghiến lợi nói: "Sửa thì sửa!"

Nói xong hắn liền xắn tay

áo và bắt đầu quét dọn, trong lòng ta biết hắn trách ta gây nhiều phiền toái

cho hắn, còn nghĩ muốn đánh ta, vội vàng muốn qua giúp đỡ, nào ngờ vừa đi về

phía trước một bước đã bị một tay Lão Quân cấp xách lên.

"A! A!" Ta thét

chói tai ra tiếng.

"Kêu la cái

gì!" Sau đó Lão Quân huýt sáo, âm thanh huýt sáo vừa phát ra, chỉ thấy một

con tiên hạc từ không trung xoay vòng lượn xuống, quạt nên một trận cuồng

phong, làm cho mảnh vụn vỡ mà Hồ Phỉ mới quét bay tứ tung lên. Mà Lão Quân cũng

là không nghe Hồ Phỉ oán giận, lập tức ném ta lên lưng tiên hạc, "Vũ Cơ,

đem nàng quăng vào phòng biệt giam!"

Tiên hạc kia hót một

tiếng, lúc đang muốn giương cánh, Lão Quân lại thét lên, "Đợi chút!"

Chẳng lẽ là thay đổi chủ

ý?

Trong lòng ta vui mừng,

chợt nghe hắn tiếp tục nói, "Mang theo thứ này đi luôn!" Chỉ thấy hắn

vớt Tiểu Bạch từ trong nước thuốc lên thuận tay ném lên vai ta, bởi vì nó dính

một thân vị thuốc, còn dinh dính ẩm ướt, khiến cho ta thật không thoải mái,

đang muốn bắt nó để sang bên cạnh, liền nhìn thấy tiên hạc kia nhìn chằm chằm

Tiểu Bạch, tròng mắt sáng long lanh đang phát ra u quang, ta nhất thời hơi hơi

co lại, sau đó đem Tiểu Bạch nắm chặt trong tay, sợ tiên hạc kia xem nó trở

thành tiểu bạch xà mà nuốt mất.

Sau đó, tiên hạc càng bay

càng cao, ta ôm cổ nó, nhìn biển mây mờ mịt dưới tiên giới, tựa như ảo mộng,

cũng không muốn buông tay, nào ngờ đi tới một chỗ, nó hót một tiếng, mà xoay

mạnh người, may mắn lúc đó ta đang ôm rất chặt, mới không bị ngã xuống, đang

lúc vui mừng, chợt thấy chiếc cổ dài nhỏ của nó bỗng nhiêu quay đầu, cả đầu

xoay lại, chiếc mỏ giống như đao nhọn, đâm thẳng vào mu bàn tay ta, mu bàn tay

ta tê rần theo bản năng buông tay, nó lại thuận thế quay vòng mấy cái giữa không

trung, ta lập tức từ chỗ cao ngã xuống như vậy.

Tiếng gió gào thét bên

tai, ta cảm thấy tim cũng nhảy ra khỏi cổ họng, ta không có pháp khí biết bay

a, ta cũng sẽ không thể ngự kiếm phong hành, sư phụ cũng chưa từng đã dạy ta

cưỡi mây lướt gió, hiện tại nên làm cái gì bây giờ, chẳng lẽ, đường đường tiên

tử như ta, có thể ở té khỏi tiên giới thành thịt vụn?

"Sư phụ a!" Ta

nhắm chặt hai mắt lại, "Ta sợ quá!"

Đột nhiên, tốc độ rơi

xuống hình như chậm lại. Tiếng gió dần dần nhỏ lại, mà lòng ta cũng thoáng bình

tĩnh dần.

Sư phụ trên trời có linh,

a không đúng, sư phụ thần thông quảng đại! Ta cảm động đến rơi nước mắt, chậm

rãi mở hai mắt.

Bốn phía cũng không

người, mà da đầu ta lại ẩn ẩn đau.

Cố gắng hết sức ngước

lên, cũng chỉ thấy cái đầu cứng ngắc của Tiểu Bạch. Miệng nó thở hổn hển, có lẽ

đang dùng hết toàn lực. Thì ra là Tiểu Bạch đang xách ta a, nhưng là Tiểu Bạch

nhỏ như vậy, có sức lực như thế nào mà mang nổi ta?

"Tiểu Bạch, ngươi có

ổn không?" Ta sốt ruột hỏi.

Tiểu Bạch không thể nói

chuyện, cái cổ lại càng gồng cứng, ngay cả vảy màu trắng, cũng bắt đầu phiếm

màu tím hồng nhàn nhạt.

"Ai da, ta thật sự

là ngu ngốc!" Ta vỗ ót, tuy rằng ta còn chưa học bay, lại sớm biết được

cách nào hóa lại thành nguyên hình, lúc này hình người quá nặng, không bằng ta

hóa thành bản thể lúa nước.

Vì thế, ta biến thành một

cây lúa.

Sau đó, ta nhẹ bổng từ kẽ

hở móng chân của Tiều Bạch rớt ra ngoài.

Từ bên dưới, ta có thể

nhìn thấy đôi mắt của Tiểu Bạch tròn ra, có lẽ là bị kinh sợ.

Ta: "..."

May mắn tốc độ rơi chậm

hơn so với trước, sau một chút thấp thỏm không yên ta lại bị móng vuốt của Tiểu

Bạch bắt được lần nữa. Mà lúc nó bắt lấy ta, chòm râu nhếch lên, như là đang

cười.

Chuyện này thật sự là,

cực kỳ khiến cho người ta không có lời nào để nói a!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.