Chương 21: Thiên kiếp

Mặc Tương vẫn chưa đề cập

đến việc muốn bắt ta về đáy biển, ta cũng liền bất chấp mĩ vị bánh bao, van cầu

hắn giải cấm chế đối với Hồ Phỉ, để cho chúng ta trở về. Nhưng mà Mặc Tương lại

nháy mắt mấy cái nói, "Không vội, không vội! Các ngươi dù sao cũng đã đến

nhân gian du ngoạn, không bằng ta mang các ngươi đi dạo chung quanh?"

Ta không yên, thực tại

không muốn đi chung đường với hắn.

Nhưng mà cây quạt của Mặc

Tương lay động, "Ta có tiền!" Vừa dứt lời, hắn cởi bỏ cấm chế cho Hồ

Phỉ, sau khi Hồ Phỉ có thể động đậy thì đưa tay kéo lấy ta, "Đi, đi!"

Vừa mới đi vài bước, chợt

nghe Mặc Tương ở phía sau trào phúng nói, "Ngươi sợ ta?"

Ta vội vã gật đầu, đúng

vậy đúng vậy. Kỳ thực ta càng sợ chính là con quái thú Cửu Anh mà ngươi nuôi

dưỡng kia, nhưng là Cửu Anh sợ ngươi, vì thế, ta cũng sợ ngươi, nếu như cuộc

đời này không gặp lại, thì không còn gì tốt hơn.

Ngay lúc đó, đứa trẻ

bướng bỉnh Hồ Phỉ kia lại đột nhiên dừng lại, xoay người hét lớn về phía hắn,

"Ai sợ ngươi !"

Mặc Tương hơi nhíu mày,

vẻ mặt mỉa mai, Hồ Phỉ tức sùi bọt mép, nếu không phải do ta lôi kéo, chỉ sợ đã

muốn nhảy lên trên người Mặc Tương đánh lộn cào xé với hắn!

Ta liều chết giữ chặt Hồ

Phỉ, "Đi thôi đi thôi!"

Hồ Phỉ lại ‘hừ’ một

tiếng, có chết cũng không đi, mặc cho ta khuyên giải như thế nào, cũng muốn

khiêu chiến với Mặc Tương. Ta nghĩ thầm mới vừa rồi ngươi còn bị người ta làm

cho không thể động đậy, vết sẹo tốt rồi thì đã nhanh chóng quên đau, khiêu

chiến với Mặc Tương, vậy không phải là tự đi tìm khổ sao?

"Ta bất quá chỉ là

muốn đi dạo với các ngươi, ngươi cũng không dám, còn khiêu chiến cái gì?"

Mặc Tương khí định thần nhàn đong đưa cây quạt, mí mắt ta giật giật, bỗng nhiên

liền cảm thấy ý cười kia của Mặc Tương thật âm hiểm.

"Hừ! Thế nào không

dám ? Cùng đi thì cùng đi! Miêu Miêu, thích cái gì thì cứ tùy tiện mua, dù sao

cũng là hắn trả tiền!" Hồ Phỉ quay đầu sang một bên, bắt đầu tính khí cáu

kỉnh mà đùa giỡn. Ta rất sốt ruột, bỏ tay hắn ra nói, "Ta phải đi về!"

"Ngươi muốn tự mình

trở về!" Sau khi Hồ Phỉ trừng thẳng ta một cái, lại quay đầu sang một bên.

Ta cực kì tức giận, nếu

ta có thể tự mình trở về còn có thể chờ ngươi sao? Lúc này Mặc Tương cố tình

khoanh tay đứng một bên xem diễn, thấy ta nhìn hắn, còn nhẹ nhàng bỏ xuống một

câu, "Thương lượng xong chưa?"

Thương lượng cái rắm!

Hiện thời ta cực kỳ oán

giận bản thân không có pháp khí thay cho việc đi bộ, sớm biết vậy thì sẽ không

đi chơi, bây giờ, ta làm gì có quyền phát ngôn. Ta oán hận nghiến răng, Mặc

Tương lại cứ nháy mắt một cách xinh tươi về hướng ta, thật sự là rất đáng ghét.

Mặc Tương dắt theo chúng

ta đi dạo xung quanh, ta cau mày hờn dỗi, ngay cả phong cảnh ven đường cũng

không nhập vào trong mắt ta, Hồ Phỉ hắn cũng không nói chuyện, chỉ là trong đôi

mắt giống như đang phun lửa, mà Mặc Tương cũng tự bản thân mình nói nói cười

cười, hơi có chút tự đắc vui vẻ.

Ta hết sức buồn rầu, lại

bỗng nhiên nghĩ đến thiên địa rộng lớn, vì sao mới ra khỏi cửa đã gặp phải Mặc

Tương, Mặc Tương là long thái tử cao quý của Đông Hải, xưa nay công việc phải

xử lý rất nhiều, làm sao có thể tiêu dao xuất hiện tại nơi này như thế, ta cảm

thấy tò mò thuận miệng hỏi, nào ngờ sắc mặt của Mặc Tương ‘vèo’ một cái thì

biến đổi, sau đó lại gõ cây quạt vào ta mà nói, "Suýt nữa làm lỡ chính

sự."

Ta lập tức thở ra, chắp

tay về phía hắn, "Ngài đã có chuyện quan trọng phải bận rộn, chúng ta cũng

không quấy rầy." Sau khi nói xong, ta bồn chồn hưng phấn mà vẫy tay về

phía hắn, kết quả khóe miệng của Mặc Tương giật giật, có lẽ không thể nói gì.

Hắn nhìn nhìn sắc trời,

"Kỳ thực cũng không phải rất bận, hôm nay trăng tròn, hắc giao trong hồ Ấn

Nguyệt lịch kiếp, nếu là độ kiếp thành công, liền có thể hóa thân thành rồng,

trở thành tộc của ta. Ta đến đó là xem nó độ kiếp, nếu thành, liền phong nó làm

hồ thần Ấn Nguyệt."

"Nếu thất bại thì

sao?" Ta theo bản năng hỏi hắn.

"Đương nhiên là tự

tay lấy nội đan." Mặc Tương thản nhiên nói.

Ta hơi có chút buồn bực,

"Vậy nó sẽ chết mất?"

"Bụi phi nhân

diệt!" (thành

tro bụi bị chôn vùi) Lần này là Hồ Phỉ

trả lời, nghe được lời ấy, ta càng phiền muộn trong lòng, "Vì sao phải như

vậy chứ?"

Hồ Phỉ cười nhạo,

"Ngươi trở thành tiên rất dễ dàng?"

Ta xấu hổ gật đầu,

"Hình như quả thật rất dễ dàng a!"

"Thành tiên tất phải

trải qua chín lần thiên kiếp, thiên hạ này có biết bao nhiêu sinh linh tu tiên

chỉ kém một bước thì có thể đắc đạo thành tiên, lại chết trong cửu trọng thiên

lôi, bị đánh đến hồn bay phách tán." Vẻ mặt của Hồ Phỉ kiêu ngạo mà giải

thích cho ta nghe, ta không biết lắm, cho nên hỏi hắn, "Ngươi cũng từng bị

đánh qua?"

Sau đó sắc mặt hắn đỏ

lên, ngượng ngùng nói, "Ta trời sinh tiên mệnh, há có thể so sánh chung

với những sinh linh của thế gian?"

Ta lại quay đầu hỏi Mặc

Tương, chỉ thấy hắn giật giật khóe miệng, ta liền biết hắn cũng là chưa từng bị

đánh qua, nghĩ đến cũng phải bởi vì hắn là long thái tử của Đông Hải.

Ta cúi đầu không nói, Mặc

Tương an ủi ta nói, "Con giao long kia tu hành cần cù chăm chỉ, có lẽ đã

chuẩn bị chu toàn, đừng lo!"

Ta lắc đầu, kỳ thực ta

càng lo lắng hơn chính là bản thân ta.

"Ta chưa từng bị

đánh qua!" Ta lẩm bẩm nói.

Ta cho rằng giờ phút này

hai người này sẽ đồng tình với ta, cũng không ngờ Mặc Tương lại gõ cây quạt lên

đầu ta, "Ngươi có Viêm Hoàng Thần Quân làm sư phụ, còn sợ thần lôi cỏn con

sao."

Ta lẩm bẩm: "Sư phụ

bận rộn như vậy, nếu không chiếu cố ta thì làm sao bây giờ!"

Vừa nói xong, Hồ Phỉ cùng

Mặc Tương hai người liền đồng thời mở miệng, "Vậy không phải còn có ta

sao!"

Ta quan sát hai người bọn

họ, một người còn nhỏ tuổi hơn ta, một người ý nghĩ xấu xa đầy mình, đều thật

sự không đáng tin, Mặc Tương còn cố tình sờ sờ đầu ta, "Miêu Miêu, đừng lo

lắng, có thiên lôi, ta chống đỡ thay ngươi!"

Hắn vừa nói xong, Hồ Phỉ

liền xắn tay áo muốn đánh người, "Ai muốn ngươi thay, ta sẽ che chở cho

Miêu Miêu!" Hai người này nổi lên tranh chấp liền bắt đầu đấu võ mồm ngươi

một một câu ta một câu, ta thật vất vả để đánh gãy cuộc tranh chấp này, sau đó

cầu khẩn Mặc Tương mang ta đi xem giao long lịch kiếp.

Tuyết Vực nói sư phụ bọn

họ vào núi thì phải đi mấy ngày lận, vì thế ta nán lại nơi này một đêm chắc

cũng không quan trọng lắm, ta chưa bị sét đánh qua, đương nhiên muốn mở mang

kiến thức một phen, cho trong lòng bản thân có một hình mẫu trước, chờ sau này

lôi kiếp đánh đến ta, cũng có phản ứng tốt nhất, ta nghĩ như thế.

Mặc Tương gật đầu đồng ý,

sau đó theo hắn tùy ý đi dạo khắp nơi, đợi đến khi mặt trời xuống núi, hắn liền

dẫn chúng ta đi đến ven hồ Ấn Nguyệt, làm pháp thuật giấu đi hơi thở của chúng

ta.

Chúng ta một hàng ba

người đứng ở trên đụn mây, lúc này mặt hồ kia xanh thẳm, bình lặng như mặt của

thủy kính, ta nghi hoặc nhìn Mặc Tương, hay là hắn nhớ lầm?

Mặc Tương lắc đầu, dặn dò

ta chớ để làm bừa, chỉ cần yên tĩnh đứng nhìn là tốt rồi. Lại ngồi như vậy

khoảng một canh giờ, mặt trăng treo trên ngọn liễu, ánh sáng như làn sương mờ

ảo, phủ lên mặt hồ như một tầng lụa mỏng nhàn nhạt. Ta thật sự mệt mỏi, cúi đầu

ngủ gật, đang lúc buồn ngủ, bị ai dùng sức chọc một cái vào ót.

Mở to mắt nhìn, hai người

bọn họ đều nhìn chằm chằm mặt hồ không hề chớp mắt, thật sự là nhìn không ra ai

là hung thủ đáng giận kia, ta thở dài, đành phải bỏ cuộc, đem lực chú ý cũng

tập trung ở trên mặt hồ, mà lúc này, mặt hồ yên tĩnh kia cũng bắt đầu có sự thay

đổi.

Ở chính giữa hồ bắt đầu

nổi lên lốc xoáy, một vòng rồi lại một vòng tỏa ra bốn phía, sau một lát toàn

bộ mặt hồ tựa như bị đun sôi, ta đang vô cùng kinh ngạc lẫn hoài nghi, chợt

thấy một vật lớn màu đen vọt lên khỏi mặt nước, đang bay lên, nhảy đến trời

cao, dường như muốn nuốt lấy ánh trăng trên bầu trời kia.

Ngay sau đó con vật lớn

kia lại nhào xuống trong hồ, bọt nước văng khắp nơi, ta ngồi ở trên đụn mây,

cũng hoảng hốt cảm thấy có nước lạnh từ hồ bắn lên mặt. Sau khi nó nhào trở lại

hồ, chỉ thấy một bóng đen bơi lội cuồn cuộn dưới mặt nước, lại một lát sau, nó

lại nhảy vọt lên, còn cao hơn so với lần trước, lúc nó bay vọt lên cách ta

không xa lắm, ta mơ hồ thấy móng vuốt và vảy ở cái bụng dưới của nó, vảy kia

giống như vừa mới mới mọc ra, ánh lên sắc trắng lành lạnh.

Ta nghẹn họng nhìn trân

trối, đưa tay thúc vào Mặc Tương, "Mấy con giao long này nhảy nhảy như

vậy, có thể nhảy thành rồng?"

Giao long có thể thành

rồng, ta đây một cây lúa mạ, có thể biến thành cái gì? Chẳng lẽ là cao lương?

...

Ách, ta không muốn ~~

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.