Chương 102: Lăng Nhiễm khiêu khích

Ngồi trong xe Mạc Phi, An Nhiên nhìn thẳng tắp ra phong cảnh bên ngoài. Dọc

đường đi, hai người hầu như không nói chuyện. Mấy lần Mạc Phi quay đầu nhìn cô,

mấy lần muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng không mở miệng.

Đèn đỏ, xe chậm rãi dừng lại, lần nữa quay đầu nhìn cô, cô vẫn ở tư thế như

lúc đầu, mắt nhìn ra ngoài, dường như bên ngoài có phong cảnh tuyệt mỹ gì đó cô

không thể bỏ qua.

Lần này, Mạc Phi rốt cục mở miệng nói: "anh có nghe nói chuyện Trình Tường và

Lâm Lệ, mặc dù không biết rõ ngọn nguồn trong chuyện này thế nào, nhưng vừa rồi

nhìn bộ dạng Trình Tường, anh thấy cần phải cho cậu ta một cơ hội, dù sao cậu ta

biết sai lầm rồi, biết người mình yêu là Lâm Lệ."

An Nhiên chợt quay đầu, nhìn anh ta hỏi: "bây giờ anh ta nói sai lầm rồi nên

tha thứ cho anh ta, vậy những thương tổn mà trước đây anh ta gây cho Lâm Lệ thì

sao đây?! Chẳng lẽ chính là Lâm Lệ đáng bị coi thường sao?" Động đến vấn đề Lâm

Lệ, tâm tình của An Nhiên thoáng cái không khống chế được kích động.

Cô thấy chẳng đáng cho Lâm Lệ, yêu một người mười năm, một người phụ nữ có

thể có mấy lần mười năm! Gần như từ khi Lâm Lệ biết yêu đã một lòng một dạ yêu

người đàn ông này, nhưng anh ta trước sau chỉ coi cô ấy như một thế thân, đối xử

tốt với cô ấy chẳng qua là mượn cô ấy để nhớ tới người phụ nữ khác, chưa từng

đáp lại ngang với tình yêu của cô ấy, thậm chí cuối cùng ngay cả đứa con cũng

không giữ lại được. Chẳng lẽ chỉ cần một câu’anh sai rồi, người anh yêu là em!’

của anh là có thể cứu vãn được những thương tổn đó sao? Có thể cứu vãn được cuộc

tình này sao? Cô không trả lời được, ai cũng không trả lời được, cho nên cô

không mạo hiểm thử nghiệm, vì cô không muốn Lâm Lệ chịu tổn thương nữa!

Mạc Phi nhìn cô, nói: "Lâm Lệ yêu Trình Tường mười năm rồi, thật có thể buông

tay cuộc tình này sao? Có lẽ cô ấy còn yêu Trình Tường, chẳng qua là đang đợi

Trình Tường quay đầu lại."

"A." An Nhiên cười lạnh, nhìn anh ta khinh thường nói: "tại sao đàn ông các

anh luôn tự cho là đúng như vậy, luôn nghĩ tốt cho mình, dựa vào cái gì mà cảm

thấy người khác phải chờ đợi các anh quay đầu lại, các anh có từng nghĩ tới sự

ích kỷ của các anh khiến cho họ tổn thương biết bao nhiêu hay không, mà vết

thương kia có thể lành lại hay không!"

Mạc Phi sửng sốt, nhìn cô một lúc lâu cũng không đáp được một câu.

"Tin tin! ——"

Phía sau đột nhiên truyền đến tiếng còi dồn dập, lúc này Mạc Phi mới lấy lại

tinh thần, và kịp phản ứng, ngẩng đầu nhìn phía trước, đèn đỏ đã hết, xe phía

trước đã đi xa từ lâu. Trong tiếng còi không ngừng thúc giục, Mạc Phi vội vàng

khởi động xe rời đi.

Đến công trường, An Nhiên chuẩn bị xuống xe, mà vào thời khắc An Nhiên muốn

mở cửa kia, cửa xe bị Mạc Phi tự động khóa lại.

An Nhiên sững sờ quay đầu nhìn anh ta, không rõ ý anh ta.

"Đã đến!" Nhíu nhíu mày, An Nhiên nhắc nhở anh ta.

Mạc Phi nhìn chằm chằm phía trước, một lúc lâu khóe miệng hiện lên nụ cười tự

giễu, nhàn nhạt hỏi: "Trình Tường hôm nay, chính là anh khi xưa sao?"

An Nhiên nhìn anh ta, buồn cười hỏi: "anh cảm thấy bây giờ chúng ta bàn lại

những thứ này còn có ý nghĩa sao?"

Nhìn cô, Mạc Phi áy náy nói: "năm đó làm em tổn thương sâu sắc như vậy, thật

xin lỗi!"

"Chuyện đã qua đối với tôi mà nói đã không còn chút ý nghĩa nào, những chuyện

không vui tôi cũng đã quên hết, hiện tại tôi sống rất tốt, về sau trước mặt tôi

xin đừng nhắc tới những chuyện này, bởi vì không còn cần thiết." An Nhiên hờ

hững nói.

Mạc Phi cười khổ, cúi đầu nhìn tay lái, một lúc lâu mới nói thật nhỏ: "hai

tháng nữa, anh sẽ ly hôn với Đồng Tiểu Tiệp rồi."

An Nhiên thờ ơ nhìn phía trước, anh ta ly hôn hay tái giá đều không liên quan

đến cô, đối với chuyện này, cô cũng không cảm thấy hứng thú.

"Lần trước gặp em, anh mới biết được những bức thư anh gửi cho em hồi ở Mỹ,

em không nhận được bức nào, đi hỏi mới biết được, thì ra những cái đó đều bị

chặn lại, a, anh vẫn tưởng em đang tức giận vì chuyện năm đó nên không hề có một

cuộc điện thoại, phong thư hồi âm, lại không ngờ là như thế."

An Nhiên nhíu mày, có chút phản cảm, bây giờ nói những thứ này là muốn thế

nào? Quay đầu nhìn chằm chằm anh ta, nói: "tôi cũng không thèm để ý, những bức

thư kia có đến tay tôi hay không, kết quả của chúng ta vẫn như thế, bắt đầu từ

lúc anh xoay người rời đi, thì đã định trước kết quả hiện tại rồi."

Mạc Phi nhìn cô, nhìn chằm chằm, một lúc lâu, mới cười khổ xoay người.

An Nhiên tự đáy lòng than nhẹ, hơi vô lực nói: "mở cửa đi, dẫn anh xem xong,

tôi còn phải về công ty."

Lần này Mạc Phi không nói gì thêm nữa, chỉ gật đầu, mở cửa ra. An Nhiên không

ở trên xe thêm một giây nào nữa, trong nháy mắt khóa mở cô liền mở cửa xuống

xe.

Lại từ phòng mẫu trở lại công ty đã gần giờ tan tầm, Mạc Phi chủ động nói

muốn đưa cô về, nhưng bị cô từ chối, khi đi ra vừa lúc có một xe taxi đi qua,

liền đón xe đi.

Trở lại phòng làm việc, vừa mới ngồi xuống, cửa đã bị người gõ vang rồi, khi

ngồi xuống vừa vặn An Nhiên không cẩn thận làm rơi tập tài liệu trên bàn xuống

đất, liền khom lưng cúi xuống nhặt, cho nên còn chưa nhìn người bên ngoài là ai,

đã cất giọng hô: "vào đi."

Cửa bị đẩy ra, An Nhiên nghe thấy tiếng giày cao gót ‘cộc cộc’ dẫm trên sàn

nhà, có thể nghe ra người tới mà một phụ nữ.

Đến khi An Nhiên nhặt giấy tờ rơi tán loạn trên mặt đất lên, một lần nữa ngồi

vào chỗ mình, mới ngẩng đầu, liền ngây ngẩn cả người. Cô hoàn toàn không ngờ

người tiến vào sẽ là Lăng Nhiễm!

Lăng Nhiễm dường như còn gầy hơn trước rất nhiều, cả người lộ ra vẻ hơi tiều

tụy, hôm nay cô ta mặc một thân váy liền áo màu trắng, càng lộ rõ khuôn mặt nhỏ

nhắn tái nhợt như tờ giấy.

Lăng Nhiễm nhàn nhạt cười với An Nhiên, nụ cười kia đẹp một cách bệnh

hoạn.

"Tôi có thể ngồi xuống chứ?" Thanh âm của Lăng Nhiễm nhẹ nhàng ôn nhu

hỏi.

Một lúc lâu An Nhiên mới phục hồi tinh thần lại, nhìn cô ta, gật đầu,

"ngồi."

Lăng Nhiễm cười nhạt ngồi xuống trước mặt An Nhiên, nhìn chằm chằm An Nhiên,

khẽ cười nói: "mấy hôm trước hôm sinh nhật a Thừa, tôi hơi thất lễ rồi, làm

phiền a Thừa đưa tôi đi bệnh viện."

An Nhiên cong cong môi, chỉ hỏi: "sức khỏe cô Lăng khá hơn chưa?"

"Cám ơn quan tâm, tốt hơn nhiều." Gật đầu, Lăng Nhiễm vẫn dịu dàng trả lời,

chìa tay ra cho cô nhìn tay mình một chút, giờ phút này vết thương vẫn còn dữ

tợn có chút dọa người, khiến người ta sợ hãi. Lăng Nhiễm tiếp tục nói: "qua

chuyện lần này, rốt cục tôi mới dám nhìn thẳng vào tình cảm của bản thân mình

đối với a Thừa." Nói xong, thì ngẩng đầu nhìn An Nhiên, khóe miệng nhàn nhạt

cười.

An Nhiên nhìn cô ta, một lúc lâu mới nhàn nhạt mở miệng, thuận miệng hùa theo

cô ta nói: "Vậy à."

"Tôi từng nghĩ tới buông tay, thật lòng muốn chúc phúc hai người, dù sao

trước đây cũng một tay tôi gây ra lỗi lầm, những năm này ở Mĩ, tôi không ngừng

hối hận tại sao hồi đó mình lại phạm sai lầm chết người như vậy. Tôi dùng 7 năm

để trừng phạt tội lỗi của bản thân, cho dù biết rõ anh ấy khó có thể cho qua,

nhưng mà tôi không có đủ can đảm quay về tìm anh ấy, tôi biết, biết anh ấy không

thể nào không để ý." Lăng Nhiễm nói như thế.

An Nhiên không nói chuyện, chỉ bình tĩnh nhìn cô ta, vẻ mặt không có nhiều

thay đổi so với vừa rồi.

Lăng Nhiễm nói tiếp: "nhưng mà tôi không thể quên được anh ấy, khát vọng này

buộc tôi quay lại, cho dù biết anh ấy vẫn không thể hoàn toàn tha thứ cho tôi,

cho dù là anh ấy đã không còn yêu tôi, mà để tôi quay lại bên cạnh anh ấy, lẳng

lặng nhìn anh ấy cũng tốt, miễn là để tôi biết anh ấy sống tốt, tất cả đều không

còn quan trọng. Cho nên khi tôi gặphai người, tôi thật lòng chúc phúc hai

người."

"Vậy tôi nên cảm ơn sao?" An Nhiên hỏi, trên mặt lại không hề có ý cười.

Lăng Nhiễm cười, lắc đầu, nói: "tôi nói là tôi đã từng nghĩ thế, nhưng mà

hiện tại." Lăng Nhiễm dừng một chút, một lúc lâu, mới lên tiếng: "tôi phát hiện

căn bản là tôi không làm được, tôi không làm được chuyện lừa mình dối người trái

lương tâm gì mà chúc phúc cho hai người, nhìn thấy cô và a Thừa ở chung một chỗ,

đúng là tôi ghen tỵ muốn phát điên, đúng là tôi không lúc nào không nghĩ nếu như

không có một màn ngoài ý muốn kia, hiện tại tôi và a Thừa như thế nào. Nếu như

không có chuyện ngoài ý muốn hồi đó, biết đâu chúng tôi đã sớm kết hôn, biết đâu

ngay cả con cũng có rồi. A Thừa nhất định sẽ làngười cha tốt, người chồng tốt,

chúng tôi sẽ sống vô cùng hạnh phúc, rất mỹ mãn." Lăng Nhiễm nói, vẻ mặt kia như

là đang đắm chìm trong tưởng tượng của chính mình, mà không kiểm soát được.

"Nhưng mà không có nếu như, không phải sao." An Nhiên nói thẳng, giọng nói

bình tĩnh, nhưng đủ để đập tan tưởng tượng của cô ta."giống như trên đời căn bản

không có thuốc ân hận gì đó, chuyện đã xảy ra, làm sao có thể tưởng tượng nói

‘nếu như’ chưa từng phát sinh đây."

Lăng Nhiễm nhìn cô, đáy mắt hiện lên một tia tàn nhẫn, nhưng cũng rất nhanh

đã bị cô ta che dấu, tay đặt phía dưới nắm chặt thành nắm đấm, nhìn cô cố gắng

làm mình mỉm cười, giọng nói hơi cứng ngắc nói: "quả thật không có nếu như, cho

nên mới có cô chen vào giữa tôi và a Thừa."

"Cho dù không có tôi, cũng có thể có người khác, vấn đề giữa cô và Dịch Thừa,

căn bản không phải có tôi hay không" An Nhiên trắng ra nói.

Lăng Nhiễm một lúc lâu không nói chuyện, nhìn cô, đột nhiên bật cười, mở

miệng nói: "bất kể là cô, hay là người khác, đều không quan trọng." Nói xong,

nhìn vết sẹo còn dữ tợn trên cổ tay mình một chút, nói: "căn bản là tôi không

thể nào buông tha cho a Thừa, căn bản là không thể nào nhìn anh ấy và người phụ

nữ khác ở cùng nhau, cái gì chúc phúc đều quá trái lương tâm rồi, tôi không làm

được, đã như vậy, tôi quyết định nhìn thẳng vào lòng mình, tôi chuẩn bị đoạt lại

anh ấy từ bên người phụ nữ khác, bất kể người đó là ai, tôi có lòng tin, chỉ cần

tôi muốn làm, tôi nhất định có thể làm được."

Ánh mắt nhìn thẳng An Nhiên, khóe miệng như ẩn như hiện nụ cười khiêu

khích.

Hai người cứ nhìn nhau như vậy, một lúc lâu, An Nhiên mới nhàn nhạt hỏi, "hôm

nay cô Lăng tới tìm tôi, là hạ chiến thư sao?"

Lăng Nhiễm nhíu mày, nhún nhún vai, nói: "cô cho là thế, cũng không sao."

Chương 102.2

Nhìn cô ta một lúc lâu, An Nhiên gật đầu, bình tĩnh nói: "tôi biết rồi, nhưng

mà tôi cũng không cho là cô làm thế thì có tác dụng gì." Mặc dù cô và Tô Dịch

Thừa kết hôn chưa lâu, hai người cũng chưa hiểu nhau nhiều lắm, nhưng mà cô

không cho rằng Tô Dịch Thừa là loại người dây dưa không dứt khoát, nếu không,

anh sẽ không tuyệt tình với Lăng Nhiễm như thế.

"Có ý nghĩa hay không là do tôi quyết định." Dứt lời, Lăng Nhiễm đứng dậy "tôi muốn nói những thứ này, hi vọng cô có thể nhớ kỹ lời tôi nói hôm nay."

An Nhiên bình tĩnh nhìn cô ta, không nói lời nào, không gật đầu, cũng không

lắc đầu.

Khóe miệng Lăng Nhiễm cong lên thành nụ cười khinh thường, rồi xoay người đi

ra khỏi phòng làm việc của An Nhiên.

An Nhiên sững sờ nhìn cánh cửa phòng làm việc được mở ra rồi đóng vào kia một

lúc lâu mới phục hồi lại tinh thần, cầm lấy bản vẽ trên bàn, chuẩn bị sửa chữa

tỉ mỉ lại, giờ mới nhớ tới vì Mạc Phi, đã để lại bản vẽ ở văn phòng làm việc của

Hoàng Đức Hưng, mà hiện tại ông ta cũng chưa hồi đáp cô bản vẽ đến tột cùng thế

nào, có được hay không.

Nghĩ như vậy, An Nhiên đứng dậy định bụng đến phòng Hoàng Đức Hưng lần

nữa.

Văn phòng của Hoàng Đức Hưng và của cô chia ra ở hai bên trái phải của công

ty, mà ở giữa là đại sảnh công ty. Cho nên khi An Nhiên đứng dậy đi về phía

phòng Hoàng Đức Hưng tất nhiên sẽ phải đi qua đải sảnh, mà Lăng Nhiễm không phải

là nhân viên công ty bọn họ, lúc này cũng không bận rộn như họ, thấy cô đi đến,

còn cố ý cười cười không rõ thâm ý với cô.

An Nhiên không để ý đến, đi thẳng đến văn phòng của Hoàng Đức Hưng, gõ cửa,

nghe thấy ở bên trong Hoàng Đức Hưng hô to vào đi, lúc này cô mới đẩy cửa đi

vào.

Có chút bất ngờ, người gọi là khách hàng kia còn chưa đi khỏi, anh ta đưa

lưng về phía cửa, An Nhiên cũng không nhìn thấy mặt.

Không biết rõ anh ta là ai vậy, dù sao đối với chuyện kinh doanh của công ty,

cô hoàn toàn mù tịt, cũng không muốn quản nhiều.

"Tổng giám, tôi tới lấy bản thiết kế lúc trước —" không đợi An Nhiên nói

xong, người đàn ông đưa lưng về phía An Nhiên xoay người lại nhìn, nhìn An

Nhiên, có chút bất ngờ nhíu mày lại.

An Nhiên cũng bất ngờ, "Chu hàn!" Cô không ngờ người đàn ông kia lại là Chu

Hàn!

Hoàng Đức Hưng có chút kinh ngạc nhìn nhìn Chu hàn, lại nhìn An Nhiên một

chút, nói: "An Nhiên, cô, cô quen biết Chu tổng?"

An Nhiên sững sờ gật đầu, nói: "vâng, gặp, gặp mặt vài lần."

"Thật là trùng hợp, cô làm ở đây?" Chu hàn lạnh nhạt nói, giọng nói vẫn bình

tĩnh không chút gợn sóng.l

"Ừ." An Nhiên gật đầu, nhàn nhạt cười cười với anh ta, cũng không hàn huyên

thêm cái gì, liền quay đầu nói với Hoàng Đức Hưng nói: "Tổng giám, tôi tới lấy

bản thiết kế lúc trước, xem rồi chứ, có vấn đề gì không?"

"À, xem rồi." Hoàng Đức Hưng gật đầu nói, lấy tập giấy tờ trên bàn kia đưa

cho cô, nói: "chuyện này do cô toàn quyền phụ trách, về phương án thiết kế, cô

cảm thấy thế nào tốt hơn thì cứ sửa theo suy nghĩ của mình, tất cả đều do cô tự

chủ, có thể không cần tới hỏi tôi."

An Nhiên gật đầu nhận lấy, sau đó gật đầu với Chu Hàn, cầm lấy bản thiết

kế, liền ra khỏi phòng làm việc.

Khi An Nhiên kết thúc tất cả công việc hôm nay, trước khi tan tầm cô gửi tin

nhắn cho Tô Dịch Thừa hỏi tối nay anh muốn ăn gì, tối nay cô xuống bếp, đợi tan

việc đi siêu thị mua, tối về xem sách nấu cho anh ăn.

Mặc dù có chút phê bình kín đáo tài nấu nướng của An Nhiên, thậm chí không

dám ôm mong đợi quá lớn, nhưng mà nghe cô nói thế, vì không muốn đả kích hăng

hái của cô, Tô Dịch Thừa quyết định nể tình đồng ý, rồi thuận miệng nói vài món

ăn tương đối đơn giản, cũng báo cho cô, tối nay anh có chút việc chưa xong, cần

làm thêm khoảng chừng nửa tiếng nữa rồi mới về.

An Nhiên bận rộn nhắn một cái biểu tượng OK, tỏ vẻ mình không để ý. Thật ra

thì cô còn phải học, còn phải nghiên cứu món ăn này nên làm như thế nào, còn có

rất nhiều việc phỉa chuẩn bị.

Hôm nay như là thời gian của những cuộc gặp gỡ vô tình, khi cầm cặp công văn

đi ra chờ thang máy thì phát hiện có một người đã sớm chờ cạnh thang máy, dáng

người cao nhất, âu phục được làm thủ công gọn gàng hợp lý, nhìn ra được là tác

phẩm hoàn mỹ, trong tay còn cầm cặp công văn, thấy cô tới đây, nhàn nhạt gật

đầu, không có mỉm cười, vẻ mặt vẫn giống như từ trước đến giờ.

An Nhiên đứng lại cạnh anh ta, cười cười với anh ta: "thật là trùng hợp, anh

và công ty chúng tôi có hợp tác sao?"

Chu Hàn nhàn nhạt nhìn cô một cái, quay đầu nhìn chằm chằm con số đang nhảy

lên trên thang máy, nói, "dự định hợp tác, nhưng mà Hoàng tổng giám các cô không

có hứng thú này."

Về chuyện này, An Nhiên không có bình luận gì, cô không hiểu chuyện hai công

ty hợp tác cần điều kiện và cơ hội gì, những điều này không nằm trong phạm vi lo

lắng của cô, cô chẳng qua chỉ là một nhà thiết kế nho nhỏ, chỉ cần vẽ những bản

thiết kế kia hoàn mỹ hơn là tốt rồi, quyết sách gì đó, là chuyện cao cấp của

công ty.

Hai người im lặng đứng rất lâu, An Nhiên giống như là có chút cảm khái nói "Giang Thành thật nhỏ, quay đi quay lại mấy ngành nghề như vậy, không ngờ tới

anh cũng làm ngành kiến trúc này."

Chu Hàn nhàn nhạt cong cong môi: "đúng là không lớn."

Thang máy đinh một tiếng, cửa mở ra, bên trong cũng không có người. Chu Hàn

phong độ để An Nhiên đi vào trước, rồi mình mới vào. Đưa tay chuẩn bị đóng cửa

thang máy lại, đột nhiên phía ngoài truyền đến tiếng giày cao gót ‘cộc cộc’, sau

đó một thanh âm êm ái từ bên ngoài truyền tới.

"Chờ một chút."

Cũng chưa nghe ra thanh âm có vô cùng quen thuộc hay không, Chu Hàn giơ tay

lên nhấn nút mở cửa, cửa thang máy lại được mở ra.

Dường như là có hai hay nhiều người hơn, bước chân có chút hỗn loạn.

Đợi hai người kia ra khỏi chỗ ngoặt, An Nhiên mới thấy rõ mặt hai người kia,

chẳng qua là vô cùng trùng hợp, những cuộc gặp vô tình hôm nay không khỏi hơi

nhiều, hai người kia không phải ai khác, thế mà lại là hai chị em Lăng Nhiễm và

Lăng Lâm.

An Nhiên theo bản năng quay đầu nhìn Chu Hàn, thấy cánh tay anh ta nhấn nút

mở cửa có chút cứng ngắc, trên mặt vẫn là biểu tình không chút thay đổi kia,

nhưng cô thấy rõ sự kiếp sợ và kinh ngạc trong đáy mắt anh ta.

Lăng Nhiễm tự nhiên cũng nhìn thấy An Nhiên và Chu Hàn trong thang máy, vẻ

mặt vốn đang cười nhạt thoáng cái như là giật mình, ngây ngẩn cả người, mà bước

chân cô ta cũng giống như vẻ mặt, từ từ giật mình, sững sờ, dừng lại, không bước

được nữa.

"Anh, anh Hàn." Lăng Lâm bên cạnh nhìn thấy Chu Hàn cũng rất là bất ngờ, sau

đó hơi lo lắng nhìn chị mình một chút.

Sau khi giật mình sững sờ, Chu Hàn cũng không để bản thân lộ ra chút tâm tình

nào, lạnh nhạt mở miệng: "không vào sao?" Thanh âm bình tĩnh như trước không

chút phập phồng, không nghe ra chút cảm xúc anh ta lúc này.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lăng Nhiễm thoáng cái tái nhợt, nhìn anh ta lắc đầu

mãnh liệt, như gặp phải quỷ, xoay người muốn đi.

"Chị, chị chị..." Lăng Lâm lo lắng gọi, nhìn Chu Hàn một chút, vội vàng xoay

người đuổi theo Lăng Nhiễm.

Bên này, Chu Hàn buông ra tay đang ấn nút mở thang máy kia, An Nhiên không

nhìn ra chút khác thường từ trên mặt anh ta, như là, vừa rồi Lăng Nhiễm chỉ là

người xa lạ đối với anh ta, sẽ không làm thay đổi chút tâm tình nào của anh

ta.

Nhưng mà An Nhiên cũng không hề bỏ sót cánh tay bên sườn nắm chặt thành nắm

đấm, cánh tay đó đã tiết lộ tâm tình của anh ta lúc này, thì ra là không phải

lúc nào anh ta cũng có thể thờ ơ, che giấu được như thế này.

Bầu không khí trong thang máy nặng nề, An Nhiên không biết nên nói gì, có thể

nói gì, nhưng mà may mắn, thang máy rất nhanh đã đến nơi, từ thang máy đi tới

cửa công ty, Chu Hàn như là đã điều chỉnh tốt cảm xúc của mình, An Nhiên chú ý

tới cái tay nắm chặt kia từ từ thả lỏng ra.

Cửa công ty, xe Chu Hàn đỗ bên kia, quay đầu nhìn về An Nhiên ở phía sau, lễ

phép mà phong độ hỏi: "cần tôi đưa cô một đoạn không?"

An Nhiên cười nhạt lắc đầu, "không cần, nhà tôi ở gần đây."

Chu Hàn gật đầu, nhìn cô, nói: "vậy tạm biệt." Nói xong, xoay người đi thẳng

đến chiếc xe ô tô màu đen, mở cửa xe, lên xe, sau đó quay đầu một cách đẹp đẽ,

trực tiếp lái xe lên đường, tốc độ có chút nhanh, vèo một cái liền vọt lên đường

quốc lộ, biết mất ở góc đường.

Một lúc lâu An Nhiên mới thu hồi tầm mắt của mình, xoay người đi về phía nhà

mình.

Đi vào siêu thị dưới nhà mua nguyên liệu nấu ăn cho tối nay, sau đó về nhà,

bỏ cặp công văn xuống liền vùi đầu ở trong bếp, lấy quyển sách nấu ăn mà khi hồi

trước Lâm Lệ cho mượn trong chạn bát ra, may mắn trong sách này có món ‘ngô ngọt

xào tôm’ mà Tô Dịch Thừa nói.

Đến khi Tô Dịch Thừa cầm cái chìa khóa mở cửa tiến vào, chỉ ngửi thấy cả gian

nhà tràn đầy mùi khét lẹt. Nhíu mày, anh như là có dự cảm không tốt.

Lập tức đổi lại đôi dép đặt trên tủ giày, nới lỏng cái cà vạt trên cổ đã thắt

cả ngày, vừa hướng vào bên trong nhẹ giọng gọi: "An Nhiên?"

Không ai đáp lại, vào đến phòng khách, càng ngửi rõ được mùi khét nồng đậm.

Chân mày nhíu lại, thả cặp công văn trong tay xuống ghế sô pha trong phòng

khách, vừa vặn nhìn thấy cặp công văn của cô cũng nằm trên ghế sô pha.

Quay đầu nhìn về phòng bếp, không thấy thân ảnh của An Nhiên.

"An Nhiên?" Tô Dịch Thừa lại cất giọng gọi, vẫn không thấy có người trả

lời.

Nghi hoặc đi về phòng ngủ, đẩy cửa đi vào, cũng không có người, thư phòng,

trống không, không phát hiện bóng hình người nào đó, phòng tắm, thậm chí phòng

khách (phòng ngủ dành cho khách),tất cả đều không thấy An Nhiên.

Lại trở lại phòng khách (phòng tiếp khách),Tô Dịch Thừa hơi lo lắng nói

thầm: "đi đâu?"

Lấy di động ra, thậm chí không cần mở danh bạ, mấy còn số đã sớm khắc sâu vào

lòng anh, cứ thế tuôn ra, bên tai truyền đến tiếng "tút tút —" đồng thời, trong

bếp cũng truyền đến chuông di đọng của An Nhiên.

Tô Dịch Thừa xoay người nhìn vào phòng bếp, nhíu mày, không cúp điện thoại,

đi thẳng vào trong bếp.

Chỉ thấy trên mặt đất la liệt nồi niêu, trong nồi chứa thứ gì đen đen rất khó

phân biệt ra ngô, đậu và tôm gì đó. Mà phía trên cái nồi, liền đối diện với đôi

mắt có chút ủy khuất, người nọ dường như là có chút chật vật, khuôn mặt nhỏ nhắn

trắng noãn lúc này dính đầy thứ gì đó đen sì, cái mũi, trên khuôn mặt đều

có.

An Nhiên ủy khuất nhìn anh, đưa tay chỉ chỉ thứ trong nồi, nói: "trong sách

nói là làm rất đơn giản, nhưng mà em làm theo sách, tất cả mấy lần đều như

vậy."

Nghe vậy, lúc này Tô Dịch Thừa mới chú ý tới thùng rác bên cạnh cô, bên trong

cũng được đổ thêm một lớp đen đen gì đó giống như bên trong nồi.

"Cái mớ lộn xộn này là sách dạy nấu ăn gì, căn bản là không hữu dụng!" An

Nhiên giận dỗi túm cuốn sách dạy nấu ăn bên cạnh cho vào thùng rác.

Nhìn tình cảnh như thế, Tô Dịch Thừa thừa nhận anh rất xấu bụng, vì lúc này

trong lòng anh đang nghẹn cười!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.