Chương 13: Thật giả ai có thể phân biệt

Khi Tòng Tố tỉnh lại phát hiện mình nằm ở sương phòng Thanh Vân Tự, đầu óc

còn hỗn loạn khó chịu, hắn chống ván giường ngồi dậy, vỗ vỗ đầu mình,

nghĩ: Sao hắn lại hôn mê? Sao lại về được Thanh Vân Tự?

Hắn nhớ rõ mình đang ở trong đại trạch Lâm phủ điều tức, sau đó cảm thấy có một luồng yêu khí mạnh mẽ ập đến, vì thế ra cửa phòng cùng yêu ma

kia đấu pháp, rồi sau đó, rồi sau đó…… Rồi sau đó dường như là đạo

trưởng Bạch Nham giúp hắn giải vây đánh lui yêu ma kia, sau đó thì sao?

Sau đó thì sao? Tòng Tố cố gắng nhớ lại, nhưng cũng không nhớ được bất

cứ chuyện gì khác.

Không biết qua bao lâu, bỗng nhiên có người đến gõ cửa,“Tiểu sư phụ Tòng Tố, người tỉnh chưa?”

“Ai vậy?”

“Là ta, Viễn Trần.” Tiểu sa di đẩy cửa vào, trong tay còn đang cầm chén trà,“Tiểu sư phụ người tỉnh rồi, uống ngụm nước đi.”

[*]Sa di: hoà thượng mới xuất gia

Tòng Tố nhận chén trà trong tay Viễn Trần, hỏi:“Ta về bằng cách nào?”

“À, là tiểu nhị tiệm quan tài phố Tây đưa người về. Bọn họ nói, khi bọn

họ đến Lâm phủ dọn linh đường phát hiện ra người. Lúc ấy người đã ngất

rồi, chưởng quầy Ly tiệm quan tài đã mời đại phu đến. Đại phu nói người

vì quá mệt mỏi mà té xỉu, vì thế liền sai tiểu nhị đưa người về tự.”

“Ta hôn mê bao lâu rồi?”

“Còn vài canh giờ nữa là được hai ngày.”

“Lâu như vậy sao……” Tòng Tố cũng không ngờ đã qua lâu như vậy, trong

lòng chỉ lo lắng yêu ma kia ra sao? Có hại người hay không? Đạo trưởng

Bạch Nham có gặp nguy hiểm hay không? Hắn càng nghĩ càng bất an, không

uống nổi ngụm nước nào vội nhảy xuống giường mặc quần áo mang theo phật

châu ra ngoài.

Ra cửa chùa Tòng Tố mới phát hiện chuỗi trì châu bị nữ Bạt cắt nát đã

được xuyên lại, không thiếu bất cứ hạt châu nào, nghĩ rằng do Bạch Nham

làm nên không lo lắng gì.

Tòng Tố đi tới Lâm phủ, nơi đó người không nhà trống, chẳng còn lại gì,

đương nhiên cũng không tìm thấy Bạch Nham và chưởng quầy Ly. Vì thế hắn

đến tiệm quan tài phố Tây. Tiểu nhị trong đ**m nói cho hắn, chưởng quầy

Ly không thường xuyên ở trong tiệm.

“Vậy đạo trưởng Bạch Nham thì sao?” Tòng Tố hỏi.

Tiểu nhị Đại Phú đáp:“Hôm qua Đạo trưởng Bạch Nham nói sau giữa trưa sẽ

về tiệm, nếu không mời tiểu sư phụ vào nội đường chờ một lát?”

Tòng Tố ngồi trong nội đường lẳng lặng chờ, trong lòng lại không ngừng

suy nghĩ những chuyện đã xảy ra gần đây: Hắn một mình dạo chơi đi vào

nơi này, từ chúng tăng Thanh Vân Tự biết được Lâm phủ xảy ra chuyện lạ,

hai ông cháu trong vòng mười ngày ngắn ngủn lần lượt qua đời, chuyện này khiến hắn nghi ngờ quyết đi vào Lâm phủ tìm ra sự thật. Ở cửa gặp tiểu

nhị tiệm quan tài đưa quan tài đến, trong đó tiểu nhị tên Đỗ Tuyền kia

gây cho hắn cảm giác khác hẳn với người thường, cảm giác tĩnh lặng

giống như khi cao tăng đắc đạo nhập định mới có. Sau đó không lâu lại

gặp được chưởng quầy Ly tiệm quan tài, hơi thở tinh thuần trên người

nàng hắn cũng chưa gặp bao giờ. Sự xuất hiện của hai người kia càng làm cho Tòng Tố cảm thấy mê man hơn ác linh xuất hiện ở Lâm phủ. Tiếp theo Bạch Nham cố ý đi vào Lâm phủ

tìm hắn, mặt ngoài là lãnh giáo, trên thực tế năng lực của Bạch Nham đến mức nào Tòng Tố hoàn toàn không nhìn thấu. Cương thi, nữ Bạt gần như là theo chân Bạch Nham đến Lâm phủ. Thiên địa biến sắc, lúc ấy Tòng Tố

toàn tâm toàn ý ứng phó kẻ địch mạnh không thể chú ý đến Bạch Nham,

nhưng những lúc nguy cấp đều là Bạch Nham giúp hắn giải vây, hàng yêu

phục ma. Đêm đó nữ Bạt quay về, nếu không nhờ Bạch Nham, chỉ sợ hắn đã

mất mạng rồi. Nghĩ đến thế, đạo hạnh của Bạch Nham chắc chắn cao thâm

hơn hắn, còn che giấu rất tốt, làm Tòng Tố không nhìn ra năng lực thật.

Bạch Nham này rốt cuộc đang muốn che giấu cái gì? Nếu là một đạo sĩ bình thường việc gì phải che giấu cẩn thận như vậy?

Tòng Tố nhìn nội đường tiệm quan tài một lượt. Một cửa hàng bình thường

đến không thể bình thường hơn, sao có thể giấu được người không bình

thường? Hơn nữa còn giấu tận ba người? Rốt cuộc cửa hàng này có bí mật

gì? Hay là do hắn quá đa nghi? Có lẽ, chưởng quầy Ly và Đỗ Tuyền có thể

chất khác với người thường mà thôi, Bạch Nham làm việc có hơi thần bí

mà thôi?

Bất tri bất giác, Tòng Tố lại ngơ ngác nghĩ ngợi suốt một canh giờ liền. Khi Bạch Nham về tới cửa hàng, tiểu nhị Đại Phú lập tức nói cho Bạch

Nham là Tòng Tố đang chờ hắn ở trong nội đường.

Bạch Nham khẽ gật đầu, trong lòng hơi chần chờ, nhưng vẫn đi thẳng vào

nội đường. Hắn sớm lường trước Tòng Tố sẽ đến tìm hắn, nhưng không ngờ

lại tới nhanh như vậy, bất đắc dĩ vẫn phải đi vào trong nội đường.

“Tiểu sư phụ Tòng Tố.” Bạch Nham ở cửa đã thấy Tòng Tố đang ngồi ngẩn người, vì thế gọi hắn một tiếng.

Tòng Tố lấy lại tinh thần, đứng lên hai tay tạo thành chữ thập cúi đầu với Bạch Nham:“Đạo trưởng.”

“Tiểu sư phụ đã đỡ hơn chưa?” Bạch Nham mỉm cười dò hỏi.

“Ừ, không có gì đáng ngại, chỉ là mệt mỏi quá độ mà thôi, ngủ hai ngày là khỏe.” Tòng Tố đáp.

“Ha ha, vậy là tốt rồi vậy là tốt rồi, tiểu sư phụ Tòng Tố đột nhiên té

xỉu thật sự khiến ta sợ hãi, cứ tưởng nữ Bạt kia đả thương ngươi.” Bạch

Nham sống lâu như vậy, nói dối đã đạt đến trình độ mà mặt không đỏ hô

hấp cũng không loạn, vẻ mặt so với lúc nói thật còn thật hơn vài phần.

“Đa tạ đạo trưởng quan tâm.”

“Tiểu sư phụ quá khách khí rồi. Tiểu sư phụ tuổi còn trẻ đã một mình trừ ma hàng yêu, quả thật là có tấm lòng nhân nghĩa. Lão đạo ta tự nhận là

không bằng.” Nếu để chưởng quầy Ly nhìn thấy vẻ mặt giả tạo của Bạch

Nham lúc này, chắc chắn sẽ lại châm chọc khiêu khích hắn cho mà xem.

Tòng Tố từ nhỏ tu thân dưỡng tính, tuy rằng tuổi không lớn, nhưng định

lực không kém cao tăng đắc đạo. Bạch Nham tán dương thổi phồng hắn cũng

chỉ coi như mây bay, không hề để ở trong lòng. Tòng Tố không hàn huyên

khách sáo với Bạch Nham mà trực tiếp hỏi:“Có một chuyện Tòng Tố không

hiểu, còn xin thỉnh giáo đạo trưởng.”

“Ha ha, tiểu sư phụ khách khí quá, thỉnh giáo với không thỉnh giáo gì

chứ, tiểu sư phụ có chuyện gì muốn hỏi cứ hỏi đi.” Bạch Nham thầm nghĩ,

không biết tiểu hòa thượng này có dễ lừa không đây, tốt nhất là nói dối

hắn cho qua chuyện, để hắn sớm rời khỏi nơi này, bọn họ cũng được yên

tâm.

Tòng Tố nhìn Bạch Nham, hỏi thẳng vào chủ đề:“Vừa rồi ta vào thành cảm

thấy yêu khí trong thành đã tan đi hơn nửa, vì thế vòng qua Lâm phủ, bên trong đã không còn một bóng người, vắng vẻ hiu quạnh, dường như nữ Bạt

đã rời khỏi nơi này, đây chính là công lao của đạo trưởng sao? Hôm đó

sau khi ta ngất xỉu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Bạch Nham sớm biết hắn sẽ hỏi chuyện này, vừa rồi lúc vào cửa bỗng nhiên nhanh trí nghĩ ra một cách vô cùng vô cùng hay. Hắn ở mặt ngoài trầm

ngâm một tiếng, nói:“Nữ Bạt quả thật đã rời đi, chẳng qua lão đạo không

có công lao gì.”

“Ý đạo trưởng là sao?”

“Mọi chuyện nói ra rất dài, xin tiểu sư phụ nghe ta từ từ nói.” Bạch

Nham ra vẻ thần bí dừng lại một chút, uống ngụm trà, nói,“Hôm đó, ta

thấy ngươi và nữ Bạt giao đấu, trong lòng sốt ruột vì thế gọi ra pháp

bảo muốn giúp ngươi một phen, nghĩ rằng đạo hạnh của ta không đủ để hàng phục yêu ma kia, nhưng nếu hai chúng ta hợp lực đối phó hẳn sẽ có một

tia hy vọng. Không ngờ ngươi lại ngất đi, thật sự là dọa ta sợ hết hồn.

Nghĩ ngươi thương thế không rõ, mà ta lại không có phần thắng, cố sức

địch lại ắt gặp tai họa bất ngờ, không bằng mang ngươi rời đi trước,

ngày sau nghĩ biện pháp đối phó với nó. Vì thế mở kết giới định bảo vệ

ngươi rời đi. Vốn nữ Bạt kia quấn chặt lấy chúng ta không chịu tha,

nhưng không biết vì sao nó bỗng nhiên phi thân rời đi. Trong lòng ta rất khó hiểu, nếu nó tiếp tục dây dưa, chỉ sợ chúng ta sẽ mất mạng, nhưng

nó dường như đi rất vội. Ta dò xét mạch tượng của ngươi, phát hiện ngươi là mệt mỏi quá độ chứ không phải bị thương, lúc đó mới thở phào nhẹ

nhõm. Nghĩ đến hành vi kì lạ của nữ Bạt, không thể để cho nó chạy thoát

dễ dàng như vậy được nên ta vội đuổi theo. Đuổi đến bên hồ, lại chậm mất một bước. Nó đã hút mất tinh hồn Bùi Đông Vũ – Bùi công tử, bên hồ có

rất nhiều người vây xem, ta sợ nó sẽ tiếp tục làm hại người vô tội. Nghĩ tới đó, nữ Bạt kia bỗng nhiên lại chạy mất, hình như có cái gì đó đang

đuổi theo nó, hoặc là hấp dẫn nó, vì thế ta lại đuổi theo một đoạn

đường, phát hiện một đàn tiểu quỷ khác đi theo một yêu ma, cũng không

biết là cái gì hóa thành hình người. Nữ Bạt kia dường như có ba phần sợ

hãi nó, đi theo yêu ma kia. Đám tiểu quỷ kia còn mang theo thi thể tiểu

thiếu gia Lâm gia đi mất, mà ấn chú ta hạ trên xác tiểu thiếu gia cũng

bị phá. Ta sợ bị chúng nó phát hiện nên không dám tiếp tục đi theo nữa.”

Bạch Nham nói một chuỗi thật dài, nửa thực nửa giá, dọa Tòng Tố sửng

sốt, trong khoảng thời gian ngắn cũng không tìm ra sơ hở trong lời Bạch

Nham, tuy có nghi ngờ nhưng không phải không tin.

Tòng Tố cau mày lại hỏi:“Đạo trưởng không biết yêu ma kia là gì sao?”

Bạch Nham lắc đầu nói:“Yêu ma kia chắc đã thành ma nhiều năm, xem nữ Bạt cung kính nó như vậy, ai…… Chỉ sợ nhân gian lại có thêm nhiều tai họa.”

“Có yêu ma lợi hại như vậy sao?” Tòng Tố thì thào tự nói, tiện đà

hỏi,“Như vậy đạo trưởng còn nhớ rõ chúng nó đi hướng nào không?”

“Đi hướng tây.” Bạch Nham mừng thầm. Hành tung của Thiên Khê để tiểu hòa thượng này theo dõi đi, vừa khéo giảm bớt công việc cho hắn. Nghĩ tiểu

hòa thượng này coi như thông minh, không đến mức không biết tự lượng sức liều mạng với Thiên Khê, chỉ muốn xem bầy yêu ma này rốt cuộc đang

muốn làm gì thôi.

Tòng Tố gật gật đầu, trầm tư một lát, đứng dậy nói với Bạch Nham:“Đa tạ đạo trưởng, Tòng Tố xin phép cáo từ.”

Bạch Nham giả bộ khẩn trương, hỏi:“Tiểu sư phụ muốn đuổi theo yêu ma kia sao?”

Tòng Tố đáp:“Đây là đương nhiên.”

“Vạn vạn không thể……” Bạch Nham áp chế mừng thầm trong lòng, trên mặt lộ ra vẻ mặt lo lắng.

Không đợi Bạch Nham có lí do thoái thác, hai bàn tay trắng nõn chắp lại, A di đà phật một tiếng, nói:“Tiểu tăng dạo chơi tứ hải, tu hành tu đạo, một đường trảm yêu trừ ma, đây là tiểu tăng tự mình tu hành, cũng là

việc tiểu tăng phải làm. Nếu sợ hãi yêu ma quỷ quái này, tiểu tăng quả

thật đã phụ sự ưu ái của Phật tổ.”

“Này……” Cái này thì có liên quan gì đến Phật tổ? Bạch Nham đương nhiên

sẽ không hỏi ra miệng, chỉ có thể khẽ lắc đầu thở dài, nói:“Nếu tiểu sư

phụ đã quyết, lão đạo không tiện ngăn cản. Nhưng…… Lão đạo tự biết mình

đạo hạnh tầm thường, có đi chẳng những không giúp được tiểu sư phụ,

ngược lại còn làm phiền tiểu sư phụ, thật sự là……”

“Tiểu tăng hiểu ý tốt của đạo trưởng. Tiểu tăng cáo từ.” Tòng Tố lười

nghe Bạch Nham giả vờ khách khí, nóng vội muốn tìm yêu ma Bạch Nham đã

nói, vội vàng rời đi.

Tòng Tố chẳng những không ngốc, có lẽ còn thông minh hơn Bạch Nham nghĩ. Hắn nghe Bạch Nham nói, vẫn có hơi nghi ngờ Bạch Nham, không hoàn toàn

tin tưởng. Nhưng so với hàng yêu phục ma, chút bí mật nhỏ của Bạch Nham

này không là gì hết. Tòng Tố là người xuất gia, tuổi còn trẻ đã không

màng tục sự, tu hành nhiều năm cho nên tâm hồn thuần khiết, sao lại

không biết ai cũng có bí mật không muốn bị người khác biết. Nếu Bạch

Nham thật sự muốn giấu diếm, hắn tội gì phải cố đi vào ngõ cụt. Không gì quan trọng bằng việc điều tra tung tích của yêu ma kia. Cho dù Bạch

Nham cố ý bẫy hắn, đẩy hắn vào nguy hiểm, hắn cũng sẽ tuyệt đối không vì con đường phía trước nguy hiểm mà lùi bước.

Bạch Nham nhìn Tòng Tố biến mất, lắc đầu, thở dài:“Tiểu hòa thượng này

thật đúng là quật cường, ai, hy vọng hắn đừng quá ngốc tự mình chạy tới

chịu chết, bằng không ta lại tạo nghiệp chướng mất.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.