Chương 342
Chương 342: Cốt nghèo hèn
Ngay từ đầu tôi đã thấy có vấn đề, sự giàu có của người đời đều có nguyên do, truy tìm từ tận nguồn gốc nhất định có thể tìm ra.
Nhiều người thắc mắc thế nào là mệnh tốt, nhưng ngay từ hơi thở đầu tiên khi sinh ra, linh khí trời đất hít vào đã quyết định liệu "hạt giống" có thể phát triển khỏe mạnh hay không.
Mà đặc điểm phong thủy nhà họ Y rõ ràng là có vấn đề.
Phong thủy nhà họ Y không thể sản sinh ra người nhà giàu có.
Y Quốc Chính lập tức quỳ xuống trước mộ tổ tiên, cung kính dập đầu, rồi tiếp tục nói: "Xin liệt tổ liệt tông ở trên cao chứng giám, Y Quốc Chính bất hiếu, đã để ông bà phải chịu khổ."
Ông ấy dập đầu, đầu gối dính đầy bùn đất, cú dập đầu quá mạnh mẽ khiến trán có chút bầm tím.
Sau đó, Y Quốc Chính kể lại chuyện năm xưa.
Mọi chuyện đúng như tôi đã đoán, nơi này căn bản không phải là đất phong thủy, sự giàu có của nhà họ Y không liên quan đến môi trường, mà là một tà vật đã thay đổi vận mệnh.
Khi cha của Y Quốc Chính còn sống, gia đình họ từng nuôi một thầy phong thủy.
Thầy phong thủy tên là Lại Đức Long, được cho là hậu duệ của Lại Bố Y ở Giang Nam, được coi là thần tiên trên mặt đất, có khả năng xoay chuyển càn khôn số mệnh của người khác, được các hương thân quý tộc địa phương tôn thờ như khách quý.
Năm đó, ông nội Y Quốc Chính làm người hầu cho địa chủ, nhà ông nghèo đến nỗi không có lấy một cái quần tử tế, sau này gặp phải làn sóng đỏ, vì từng bị áp bức, tổ tiên lại là ba đời bần nông, nên ông được làm tiểu đội trưởng.
Lại Đức Long với thân phận là một trong Tứ Cựu (*) trở thành đối tượng bị đấu tố, đả kích.
(*) Tứ Cựu có nghĩa đen là Bốn Cái Cũ Kỹ, là một khái niệm quan trọng và khét tiếng trong lịch sử Trung Quốc, đặc biệt là trong thời kỳ Cách mạng Văn hóa (1966–1976), bao gồm tư tưởng cũ, văn hóa cũ, phong tục cũ và thói quen cũ
Mỗi ngày ông ta không chỉ phải làm việc, mà còn bị đấu tố hết lần này đến lần khác, treo giày rách diễu phố, tối ngủ trong chuồng heo, thỉnh thoảng còn bị người ta gọi dậy hành hạ giữa đêm.
Con cái của Lại Đức Long còn nhỏ tuổi, vì vấn đề xuất thân cũng bị đủ điều làm khó.
Ông ta sống không được, chết không xong.
Đúng lúc này, ông nội Y xuất hiện, cho ông ta vài cái bánh bao.
Ông nội Y nói, hồi nhỏ ông ấy từng thấy Lại Đức Long xem phong thủy cho nhà họ Đông quá thần kỳ, trong lòng ông rất kính phục, nhất là khi lúc đó Lại Đức Long còn nói sự giàu có của nhà họ Đông chỉ có thể kéo dài 9 năm.
Đúng năm thứ chín, nhà họ Đông bị tịch thu, hiện tại cả nhà ông ta chết gần hết hai phần ba, chỉ còn lại mấy đứa con cháu cũng sống dở chết dở.
Lại Đức Long cảm thán nói ý trời khó thoát, khi ấy ông ta cũng đã tính ra mình sẽ gặp kiếp nạn này, nếu kịp thời quy ẩn sơn lâm, tìm một nơi vắng người trốn đi, có lẽ đã không sao.
Nhưng vì không nỡ xa con cái, cuối cùng mới rơi vào hoàn cảnh này, suy cho cùng, tất cả đều là mệnh.
Ông nội Y nói: "Tôi ngưỡng mộ cuộc sống như nhà họ Đông, tôi cũng muốn có tiền, bây giờ mọi người đều không trồng trọt không làm việc, cứ loạn lạc thế này, sớm muộn gì cũng có chuyện. Ông là thầy phong thủy, nghĩ cách cho tôi đi, chỉ cần tôi giàu lên, tôi nhất định nuôi ông cả đời."
Lại Đức Long nhìn kỹ ông nội Y, nói: "Ông có tướng mạo nghèo túng lộ rõ, vốn dĩ là mặt nghèo, bây giờ tiểu nhân đắc chí, chẳng được mấy năm uy phong. Tuy có chút thông minh vặt, nhưng mệnh lại yếu, không gánh được tài lộc, cuối cùng lao khổ cả đời, chết bất đắc kỳ tử."
Ông nội Y không phục, nói tại sao lại khẳng định ông sẽ nghèo cả đời, trước đây nhà họ Đông giàu có nửa đời, nhưng sau này chẳng phải cũng nghèo khổ thảm hại mà chết sao?
Lại Đức Long đã mấy ngày không được ăn no, nể tình mấy cái bánh bao, lại không muốn đắc tội với "người quản lý" trước mặt, bèn giải thích: "Người có mệnh, cũng có vận. Vận chỉ là tạm thời, mệnh là trời sinh. Mệnh nghèo gặp vận tốt, Vận qua đi vẫn sẽ là mệnh nghèo. Mệnh tốt gặp vận kém, vận qua đi vẫn sẽ giàu sang. Cực khổ nửa đời, giấc mộng lớn hóa hư không."
"Nhưng tôi không muốn nghèo cả đời, tôi muốn làm người giàu có!"
"Ông không thể làm người giàu có, nhưng nếu phong thủy được xử lý phù hợp, con cháu đời sau chưa chắc đã không được hưởng giàu sang."
"Làm thế nào?"
"Sau khi ông mất, chọn đất phong thủy để an táng, con cháu được khí phong thủy trời đất nuôi dưỡng, tự nhiên sẽ thành công."
Ông nội Y đã nếm trải cuộc sống làm người hầu, hiểu sâu sắc hai chữ lao khổ có ý nghĩa gì. Mỗi ngày sáng sớm đã phải dậy làm việc, đông gia để cho gia súc được nghỉ ngơi, sẽ cho người đi cày trước, xới đất xong mới cho gia súc làm việc.
Ông nội Y nói: "Ông bảo đảm con cháu tôi giàu sang, tôi bảo đảm ông được ăn no."
Trong hoàn cảnh đó, Lại Đức Long không còn lựa chọn nào khác, đành đồng ý với thỏa thuận của ông nội Y.
Với vai trò là tiểu đội trưởng, lời ông nội Y nói quả nhiên có tác dụng, ông tìm vài cớ, đưa Lại Đức Long đi lao động chặt gỗ, sau đó lấy lý do bị thương khi chặt gỗ, điều đến xưởng gỗ canh gác. Chưa đầy một năm, lần lượt đưa cả vợ con ông ấy đến xưởng gỗ làm việc.
Nơi đó xa khu dân cư nên ít bị ảnh hưởng, Lại Đức Long cũng nhờ sự che chở của ông nội Y mà sống sót qua giai đoạn "đỏ" đó, là một trong số ít thầy phong thủy không phải chịu khổ.
Lại Đức Long nói nhà ông ấy tự xưng là Ngũ Long tiên sinh, tổng cộng năm anh em, chỉ còn lại mình ông sống sót, mấy người kia đều không chịu nổi hành hạ, lần lượt tự sát.
Thế nhưng mọi chuyện đúng như lời Lại Đức Long, đại vân qua đi, ông nội Y lại là mệnh nghèo khổ. Đầu tiên ông đắc tội với một nhân vật quyền quý, sau khi đối phương được phục chức, bắt đầu trả thù ông nội Y.
Trong thời đại mà mọi người đều sống dựa vào nhà máy, xí nghiệp, ông nội Y chỉ có thể đi khắp phố phường mài kéo mài dao, rồi làm nghề đổ bô, kiếm sống qua ngày.
Ông tìm đến Lại Đức Long, nói năm đó tôi giúp ông một việc lớn như vậy, bốn anh em ông đều chết, chỉ có ông bình an vô sự, vợ con đều khỏe mạnh, bây giờ là lúc ông báo đáp, ông ấy muốn trở thành người giàu có.
Lại Đức Long nói: "Ông mang cốt nghèo hèn, muốn làm người trên người căn bản là không thể. Cho dù chôn ông vào phong thủy bảo địa, ông cũng khó mà an nghỉ, con cháu dù có giàu sang cũng thường chết non hoặc tàn phế."
Ông nội Y lúc đó nổi giận, nói: "Năm đó tôi cứu ông, ông đâu có nói như vậy. Giữa chúng ta là một nhân một quả, tôi không chỉ cứu mạng ông, mà còn cứu mạng cả nhà ông. Ban đầu ông đồng ý báo đáp tôi, bây giờ tôi gặp khó khăn, ông lại không thừa nhận. Nói đi, ông rốt cuộc muốn thế nào?"
Lại Đức Long than thở: "Tôi không phải đổi lời không nhận, chỉ là ý trời khó thoát. Cái cốt nghèo hèn của ông không thể vào đất phong thủy, trừ phi..."
Lại Đức Long ngừng lại, tỏ ra khó xử.
Ông nội Y đã nếm đủ sự khinh miệt, ngay cả khi đi đổ thùng phân cho người ta cũng bị chế giễu. Nhớ lại vẻ huy hoàng năm xưa, ông ấy không chịu nổi cuộc sống như vậy, chỉ cần có thể trở thành người giàu có, làm gì cũng được.
Dưới sự gặng hỏi của ông nội Y, Lại Đức Long nói: "Cốt nghèo hèn không vào được bảo địa, nhưng có thể vào đất cằn cỗi. Sau đó thông qua vật phẩm đặc biệt điều chỉnh, thay đổi bộ xương trên người ông, như vậy, con cháu đời sau sẽ có thể hưởng vinh hoa phú quý. Có điều, sau khi thành công, ông e rằng sẽ..."
Lại Đức Long thở dài, ngập ngừng không nói hết.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
