Chương 312: Người Hỏi Quẻ
Tôi chuyên về kiểu xem bói theo phong cách mới, miễn đạt được mục đích thì dùng cách nào cũng không quan trọng.
Dù gì thì uống thuốc là để sống, hạ độc cũng là để sống tốt hơn.
Tôi lập tức viết phương thuốc cho người phụ nữ kia. Bà ta lo lắng đọc mấy lần, lẩm bẩm: "Đại sư, tuyệt đối đừng xảy ra chuyện gì, nửa đời sau của tôi còn trông cậy vào anh ấy đấy."
Tôi ra hiệu "OK", bảo bà ta cứ yên tâm.
Ngay sau khi bà ta rời đi, quầy hàng nhỏ của tôi liền có rất nhiều người tập trung.
Chỗ "Bồ Tát sống" muốn xem quẻ phải tốn 20.000 tệ và xếp hàng dài, còn chỗ tôi thì chỉ tốn 3.000.
Với những người chỉ hóng hớt thì có thể hơi đắt, nhưng ai thật sự có việc chỉ chẳng tiếc mấy nghìn tệ.
Kế hoạch "giành khách" coi như đã có tiến triển bước đầu.
Thấy còn có người muốn xem, tôi trực tiếp dọn hàng, nói: "Thưa bà con lối xóm, lát nữa tôi còn có việc, ngày mai tám giờ mọi người hãy đến."
"Đại sư, hay là ngài xem thêm giúp tôi một quẻ đi."
Tiếng vừa dứt, một người đàn ông trung niên từ trong đám đông bước ra.
Ông ta có khuôn mặt khổ sở, dáng người gầy yếu, dắt theo một bé gái tầm tám chín tuổi.
Tôi vốn là người tốt bụng, lại thân thiện với trẻ con.
Sắc mặt của bé gái này cực kỳ tệ, sống mũi mang tướng tuyệt mệnh.
Tôi biết xem tướng, chỉ cần thông qua khuôn mặt, khí sắc và tinh thần của một người là có thể nhìn ra đối phương có đoản mệnh hay không.
Ví dụ như có những đứa trẻ vừa chào đời đã bị sát khí xâm nhập, trong quá trình trưởng thành rất dễ yểu mệnh.
Mà yểu mệnh thường chỉ có hai loại: bệnh tật và gặp tai họa bất ngờ.
Bệnh là do ngũ hành tổn hại, tương ứng với lục phủ ngũ tạng trong cơ thể. Ví dụ nhu bệnh bạch cầu là do hại cả Thủy lẫn Mộc, bệnh tim là do Hỏa bị khắc...
Còn tai họa là do mệnh hung. Những người như vậy có một điểm chung trên tướng mặt, đó là trước khi xảy ra chuyện, đôi mắt mất đi thần khí, tạo ra cảm giác khô khan.
Nếu chia nhỏ hơn thì tai nạn có tai nạn giao thông, tai nạn nước, tai nạn lửa, ngã cao, hoặc gặp thú dữ...
Những tai nạn này xảy ra trước mười hai tuổi đều được gọi là "Ách", một khi phạm Ách đều sẽ là chuyện rất nghiêm trọng.
Là người tu hành, một khi can thiệp sẽ gánh lấy nhân quả, giống như việc bạn gánh nạn thay cho người khác.
Trước mặt tôi đây chính là một trường hợp như vậy.
Hai người họ trông khá giống nhau, chắc là bố con.
Tôi nói: "Xin lỗi, tôi dọn hàng rồi."
Người đàn ông kia lập tức quỳ xuống, giọng nghẹn ngào: "Đại sư, bản lĩnh của ngài khi nãy tôi đã chứng kiến rồi. Chỗ 'Bồ Tát sống' phải xếp hàng lâu quá, mà tôi lại không có nhiều tiền, tôi thật sự hết cách rồi, xin đại sư giúp tôi tìm một lối thoát."
Đám đông lập tức vây lại, chuẩn bị đứng ở vị trí "đạo đức" để chỉ trích tôi.
Tôi không từ chối ngay, mà hỏi: "Theo ông, ý nghĩa của việc xem bói là gì?"
"Là tìm ra con đường tương lai!"
"Nhưng tương lai vẫn chưa đến, ông chỉ đang sống ở hiện tại, vậy thì con đường tương lai đối với ông không thể giải quyết được vấn đề hiện tại."
"Con gái tôi bệnh nặng, tôi hết cách rồi."
"Bệnh nặng là 'quả', trước khi bệnh là 'nhân'. Nếu hành động dựa theo quả thì ông nên đến bệnh viện, chứ không phải hỏi quẻ. Dù sao thì quả đã thành rồi mới tìm lại nhân thì không còn ý nghĩa gì nữa."
Ý tôi là sự việc đã bắt đầu, xem bói không phải thay đổi số mệnh.
Rất nhiều chuyện, dù có biết trước kịch bản, kết cục vẫn chẳng thay đổi.
Những gì phải đến vẫn sẽ đến, người phải đi vẫn sẽ đi.
Người đàn ông không bỏ cuộc, tiếp tục nói: "Đại sư, tôi biết mệnh con gái tôi không cứu được, nhưng tôi vẫn muốn làm rõ tại sao... Tại sao lại như vậy... Nếu có cơ hội thay đổi, tôi nguyện hy sinh cả mạng sống của mình."
"Làm gì có nhiều 'nếu' như vậy? Nếu thật sự có thể đổi mạng, các bệnh viện đã chật kín những bậc cha mẹ xếp hàng chờ chết rồi."
"Con gái tôi từng rất khỏe mạnh, hoạt bát, cuối cùng lại mắc bệnh bạch cầu. Rốt cuộc là do Hàn Quảng Long tôi sống thiếu đức, hay do số mệnh đã như vậy? Tôi chỉ muốn tìm một lời giải thích rõ ràng!"
Đôi mắt ông ta đỏ ngầu, dường như đã lâu rồi không được ngủ.
Còn con gái ông ta đội tóc giả, mặt tái nhợt, tinh khí đã cạn kiệt.
Người như hoa, hoa sắp tàn, lá sẽ khô héo.
Người sắp chết, tinh khí sẽ tan, hồn phách sẽ suy tàn.
Tôi nói: "Dù ông có tìm ra lời giải đáp rõ ràng cũng sẽ không thay đổi được gì, vậy cần gì phải làm vậy?"
"Đại sư, tôi không mong thay đổi, chỉ muốn làm rõ!" Hàn Quảng Long nghiêm túc nhìn tôi, "Hôm nay nếu không có câu trả lời, tôi định dắt con bé cùng nhảy sông. Đường xuống suối vàng rất tối, con gái tôi sợ bóng tối, tôi phải đi cùng nó."
Nhìn hoàn cảnh đáng thương của hai bố con, người vây xem bắt đầu xì xào bàn tán.
Nào là tôi thấy tiền sáng mắt.
Nào là thấy chết không cứu.
Chỉ biết lừa tiền.
Hoàn toàn không có lòng đồng cảm.
Loạt tội danh vô căn cứ đổ lên đầu tôi.
Thật ra tôi không bận tâm những điều này, nhưng không thể để có người vì tôi mà chết.
Tôi thở dài: "Được rồi, ngồi xuống nói chuyện đi."
"Cảm ơn đại sư!"
Hàn Quảng Long lập tức đưa bát tự của con gái cho tôi.
Tôi lắc đầu: "Nếu muốn tìm nhân quả của mình thì phải dùng bát tự của chính ông."
Ngày tháng năm sinh của con gái ông ta không cần xem tôi cũng đoán được. Chỉ cần là những người có mệnh cách mắc bệnh từ nhỏ, nhật chủ (*) đều suy yếu vô khí, trụ năm hung tinh vô chế.
(*) Nhật chủ: là can ngày sinh, tượng trưng cho phú quý và họa phúc.
Nhìn mệnh cách của Hàn Quảng Long, tôi nói: "Ông từng làm trong cơ quan nhà nước, ba mươi tuổi xuống biển kinh doanh, bốn mươi tuổi xây dựng sự nghiệp, bốn mươi hai tuổi bị phụ nữ lừa, bốn mươi ba tuổi xui xẻo kéo đến, mất hết tất cả."
Sắc mặt Hàn Quảng Long thay đổi, ông ta nuốt nước bọt: "Đúng vậy, vừa tốt nghiệp đại học là tôi vào cơ quan, sau đó hợp tác với bạn bè mở công ty, kiếm được ít tiền. Rồi tôi quen mẹ của con bé, cô ta lấy việc mang thai ép tôi phải cưới, sau khi sinh con, cô ta hại tôi mất rất nhiều tiền."
Đối diện với ánh mắt của Hàn Quảng Long, có một số việc tôi do dự, không biết có nên nói hay không.
Bởi vì đứa bé này mắc bệnh nan y, nhưng... Mệnh của ông ta vốn không có con.
Y học hiện đại rất phát triển, nhiều trường hợp không có con vẫn nhờ thụ tinh nhân tạo mà vẫn có con được.
Nếu ở thời cổ đại thì đây là mệnh "tuyệt tự", nhưng mấu chốt là trong bát tự của người đàn ông, cung con cái nhất định phải có "khí", vì nếu đàn ông có vấn đề thì sẽ không có con.
Hàn Quảng Long kể tiếp: "Vợ cũ dan díu với trợ lý của tôi, cướp khách hàng, giành tài nguyên, còn thầm gài bẫy thuế vụ. Cuối cùng công ty bị điều tra, tôi phải bồi thường một khoản lớn, cuối cùng phá sản. Bây giờ tôi đang gánh trên lưng khoản nợ 2.000.000 tệ."
Tôi nói: "Vận mệnh của ông bị phụ nữ hại, số kiếp 'đào hoa'. Bây giờ kiếp nạn đào hoa đã qua, nếu có thể trụ vững thì vẫn có cơ hội làm lại từ đầu. Có điều... Con gái ông có chút vấn đề, tôi không không biết có nên nói hay không."
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
