Chương 303: Manh Mối

Trần Phượng Nghê vẫn đang lễ Phật, tôi và người đàn ông kia chạm trán nhau. Tôi biết hắn chỉ là người bình thường, không có chút đạo khí nào, nhưng ánh mắt lại như mãnh thú khóa chặt lấy tôi.

Đột nhiên, hắn bước lên một bước, định túm cổ áo tôi, nhưng tôi theo bản năng né tránh.

Người đàn ông tức giận quát: "Tên khốn, giữa thanh thiên bạch nhật dám phỉ báng Phật pháp, cậu đáng tội chết!"

Khi nói, mắt hắn đảo loạn, đồng tử hoàn toàn mất kiểm soát.

Đây rõ ràng là trạng thái bị tâm ma xâm nhập.

Giống như những người tu luyện nội đan, một khi công pháp tẩu hỏa nhập ma sẽ xuất hiện vấn đề tương tự.

Qua đoạn đối thoại ngắn, tôi đã nhìn ra nguyên nhân nội tại của hắn.

Chỉ cần không phải Thiên Độc hóa yêu, với tôi cũng không thành vấn đề.

Bởi lẽ từng là một phần của Thiên Độc, tôi quá rõ hậu quả của việc hóa yêu.

Giữa ban ngày, tôi không muốn dây dưa với hắn.

Nào ngờ tôi vừa lùi lại, đối phương bỗng trở nên điên cuồng, hắn tiến sát tôi, mắt đỏ ngầu, gằn giọng: "Phỉ báng Phật là tội nặng, đáng bị cắt lưỡi lột da, cậu đáng tội chết!"

Tôi không muốn đôi co, nhưng hắn càng lấn tới, vì thế tôi âm thầm vận khí chuẩn bị ra tay.

Đột nhiên, có một giọng nói trầm ổn vang lên: "Pháp Nguyên, không được vô lễ."

"Sư phụ..."

Một tăng nhân khoác áo cà sa chỉ vài bước đã đến gần, đặt một tay lên vai người đàn ông.

Một luồng dương khí thuần chính bao phủ toàn thân hắn, xoa dịu sự điên cuồng.

"Sư phụ, đệ tử thất lễ."

Người đàn ông trung niên chắp tay, ánh mắt trở nên trong sáng.

Tăng nhân nói: "Không sao, nghiệp chướng của con quá sâu, cần tu luyện thêm mới sớm thoát khổ."

"Đệ tử xin ghi nhớ."

Người đàn ông cung kính hành lễ rồi rời đi.

Cuộc đối thoại ngắn của chúng tôi khiến vài người qua đường chú ý, nhưng trong mắt đa số, chúng tôi chỉ như xảy ra mâu thuẫn nhỏ.

Sau khi người đàn ông rời đi, tăng nhân chắp tay: "Thí chủ tu vi phi phàm, hẳn là đạo nhân?"

"Có thể xem như vậy." Tôi c*̃ng chắp tay đáp lễ, "Đại sư, chúng tôi đến đây là vì một chuyện, không biết thầy có biết kim thiền chín mắt không?"

Ông ta từ tốn lắc đầu: "Vật thí chủ nói bần tăng thật sự chưa từng nghe."

Vẻ mặt suy tư c*̉a ông ta không giống nói dối.

Quẻ bói của tôi không thể sai, nhưng quý nhân rốt cuộc ở đâu?

Tôi tiếp tục: "Kim thiền chín mắt vốn là vật chứng đạo c*̉a Phật môn, nhưng không có ý tốt, thích ăn tinh khí con người, sau khi thoát khỏi trần tục sẽ hoạt động ở gần đây. Đại sư có biết nơi nào xảy ra chuyện kỳ lạ không?"

"Nếu đúng là yêu quái Phật môn, bần tăng tuyệt đối không bao che. Nhưng thứ cậu nói, tôi thật sự chưa từng nghe đến. Chỉ có một việc lạ, mấy ngày gần đây ở huyện Dương Trần xuất hiện một người tu hành tự xưng là Bồ Tát chuyển thế, rất nổi tiếng, nhưng người này tôi đã gặp một lần, không phải tu theo Phật pháp."

Tôi không bỏ sót manh mối nào, hỏi dồn: "Có gì lạ không?"

Vị tăng nói: "Người đó giỏi toán, chỉ điểm người khác cách tìm phú quý, nhưng không nhận một đồng, tất cả tiền quả đều đem cứu tế người nghèo."

"Vậy không phải chuyện tốt sao, sao đại sư lại nói lạ?"

Tôi thầm nghĩ, ông sư này c*̃ng khó tính thật, người ta không lấy tiền c*̃ng bị nói là lạ, trong chùa toàn là thùng công đức, tôi còn chưa nói gì.

Đúng lúc Trần Phượng Nghê bước ra, tôi định không nói nữa, thời gian này còn không bằng hỏi thêm Mặc Khinh Nhu.

Vị tăng tiếp tục: "Người cứu giúp người nghèo tôi có thể hiểu, nhưng có cảm giác kỳ lạ không thể diễn tả. Nếu cậu đến đó sẽ hiểu ý tôi. Ánh mắt những người dân làng rất đờ đẫn, như người mất hồn. Hơn nữa tôi tu hành nhiều năm, người tốt kẻ xấu vẫn phân biệt được."

"Vậy sao thầy không đi?"

"Người xuất gia không thích tranh đấu, còn thí chủ có tính hiếu chiến, hẳn không cần ta nói nhiều."

Tôi cảm thấy ông ta đang muốn lợi dụng mình.

Chắc chắn người tự xưng Bồ Tát kia đã tranh mất hương hỏa c*̉a ông ta.

Tôi nghĩ tốt nhất không nên nhúng tay.

Đúng lúc này Mặc Khinh Nhu từ Phật đường bước ra, thấy vị tăng liền chắp tay: "Cảm ơn đại sư Huệ Long cứu giúp, nghe nói đại sư đi xa, đệ tử rất lấy làm tiếc tiếc."

Vị tăng ôn tồn: "Không sao, cứu người một mạng, công đức hơn xây bảy tòa Phật tháp, huống chi tôi với mẹ cô c*̃ng có duyên."

Mặc Khinh Nhu vội giới thiệu với tôi, nói sát khí trên người cô được đại sư Huệ Long giải trừ.

Cô ấy còn kể đại sư Huệ Long rất lợi hại, có thể chữa bệnh cứu người, giải quyết phiền não, thậm chí trừ yêu diệt ma.

Từ nhỏ cô ấy đã nghe nói, trước đây trong thành phố có một con bạch xà, mỗi lần xuất hiện là sông có người chết đuối.

Về sau nó bị đại sư Huệ Phong thu phục, từ đó số người chết đuối giảm đến chín mươi phần trăm.

Cô ấy còn nói với tôi,nhìn đại sư trẻ vậy thôi chứ đã ngoài bảy mươi.

Tôi giật mình, không ngờ gặp được cao nhân.

Chẳng lời ông ta nói là thật?

Tôi đang phân vân có nên đến huyện Dương Trần xem thử không, đại sư Huệ Long đã chủ động trò chuyện với Trần Phượng Nghê, nói cô ấy có duyên với Phật nên mới nhiều lần thoát hiểm, nhưng trên người có một luồng thi khí, có lẽ do thường xuyên tiếp xúc với cổ mộ, âm vật.

Trần Phượng Nghê không phủ nhận, c*̃ng không hỏi cách giải quyết.

Còn Quách béo, tên này đi lang thang khắp nơi, chẳng không để ý gì đến chùa.

Trước khi chúng tôi rời đi, vị tăng còn dặn Trần Phượng Nghê nên tránh xa nghề này, nếu không một ngày nào đó âm đức cạn kiệt, mọi thứ sẽ muộn.

Trong chùa mọi người không nói nhiều, vừa bước ra cửa, Quách béo đã hốt hoảng chạy đến: "Chạy nhanh, không kịp nữa rồi!"

Giữa ban ngày, làm gì mà hốt hoảng thế?

Tôi đang định hỏi hắn có chuyện gì, nhưng việc đầu tiên Quách béo làm là bỏ chạy.

Chưa đầy nửa phút sau, tôi nghe phía sau có tiếng hét: "Bắt tên trộm lại! Đồ khốn nạn! Đúng là chưa bao giờ thấy ai ăn trộm thùng công đức ban ngày ban mặt hết!"

"Hả?

Tôi và Trần Phượng Nghê c*̀ng kêu lên.

Chúng tôi nhìn nhau, bây giờ không chạy c*̃ng không xong.

Nếu bị bắt thì thật sự không thể giải thích được.

Tôi và Trần Phượng Nghê liền đuổi theo, Quách Béo phi như tên bắn phía trước.

Chạy được cả cây số chúng tôi mới dừng lại.

Vừa tụ họp, Quách Béo thở hồng hộc: "Lũ trọc đầu kia mới đáng chết! Ông đây này tạm thời túng quẫn, mượn c*̉a bọn nó ít tiền có gì đâu? Nhiều tiền thế không cho ông đây xài, thật quá đáng!"

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.