Chương 297: Phong Yêu

Con v*t t* l*n khá giống một con ruồi, khi nửa thân nó chui qua thành quan tài và bò ra ngoài, cả địa cung vang lên tiếng ve kêu thanh thót.

Trần Phượng Nghê thốt lên: "Kim thiền!"

Lời nói của Trần Phượng Nghê khiến tôi nghĩ rằng trước khi đến cô ấy hẳn đã có những thông tin nội bộ không ai rõ.

Thực ra tôi cũng vậy.

Tôi đến đây vì thiên sư khí và tiên thiên khí văn.

Chỉ cần thấu hiểu đạo lý trong đó là có thể nhảy vọt trở thành cao thủ trong thiên hạ.

Khi kim thiền thoát khỏi quan tài, nó vỗ vỗ đôi cánh.

A Bảo hoảng hốt nói: "Không thể nào! Đây là giao điểm giữa hai cõi âm dương, linh bảo trời đất... Sao lại không có? Không đúng, nhất định là kim thiền canh giữ linh bảo, linh bảo thật sự vẫn còn trong quan tài!"

A Bảo vừa nói xong liền lao vào hành động. Nhưng ngay khi kim thiền bay lên, hắn không ngờ vừa tiếp cận, mũi miệng mắt tai đều chảy máu.

Tiếng ve quá chói tai, ở khoảng cách gần, âm thanh rung động tần số cao khiến A Bảo bị chấn động ngất đi.

Sau khi kim thiền xuất hiện, vô số người tuẫn táng bắt đầu rung lên.

Tất cả họ đều mở to mắt, đôi mắt đen láy không một biểu cảm.

Rõ ràng họ đều là người chết, nhưng lại có thể di chuyển theo tiếng ve.

Mặt Trần Phượng Nghê tái mét, cô đứng gần quan tài nhất. Sau khi kim thiền thoát ra, quan tài đá đổ sập xuống, bên trong vốn phải chứa bảo vật nhưng lại trống rỗng, chẳng có gì.

Kim thiền toát lên cảm giác có linh trí rất cao.

Nó lượn vài vòng, đột nhiên lao vào đám người tuẫn táng. Những người tuẫn táng vốn là vật tế giờ đã trở thành thức ăn trên bàn của nó.

Kim thiền chỉ cần tiếp cận một người, chiếc kìm ở miệng sẽ đâm sâu vào đầu người đó, rồi như đang uống nước trái cây, hút khô người tuẫn táng, một người rồi đến một người khác. Đôi cánh mỏng của kim thiền dần phủ một lớp vàng óng, màu sắc từ từ lan ra khắp cơ thể.

Tôi thậm chí nghĩ rằng tất cả người tuẫn táng ở đây là để chuẩn bị cho kim thiền.

Sau khi bình tĩnh lại, Trần Phượng Nghê bắt đầu lục lọi trong đống đổ nát của quan tài đá, tìm thấy một tấm bia đá. Khoảng cách xa nên tôi không nhìn rõ là gì.

Nhưng yêu khí tràn ngập khắp địa cung khiến tôi vô cùng chấn động.

Dự cảm không lành ngày càng mạnh.

Tôi đứng phắt dậy, bắt đầu leo lên tượng Diêm Vương.

Kim thiền hút càng lúc càng nhanh. Khi tôi leo được nửa chừng, cả địa cung đã phủ đầy xương trắng, còn nửa dưới của kim thiền đã hóa thành hình người, trong khi nửa trên vẫn là ve.

Đây chính là điển hình của tu yêu.

Từ xưa đã có tu tiên, tu ma, tu yêu.

Tu tiên là con đường ai cũng biết, phù hợp với quy tắc thiên đạo, hướng đến tư tưởng "tiên đạo quý sinh", tu luyện nội đan, ngoại đan, tìm mọi cách bảo vệ sinh mệnh. Tu ma thì buông thả d*c v*ng nguyên thủy nhất trong lòng, gồm tham lam, sát phạt, sân hận, đợi đến khi đại đạo tiêu tan, trở về bản tính, có thể ngay lập tức nhìn thấy chân ngã, từ đó mới nhập đạo.

Tu yêu còn tàn khốc hơn, là thủ đoạn c**ng b** để động vật tranh đoạt tu vi như cướp đoạt.

Tu yêu bắt đầu từ cướp đoạt đồng loại, dần đến dị loại, cướp đoạt trời đất. Trong quá trình cướp đoạt vô tận, tìm ra bản tính, thoát khỏi gông cùm nghiệp chướng, đột phá giới hạn tu vi, từ đó tìm đến chân đạo.

Mọi con đường đều dẫn đến đỉnh núi. Mục đích của tất cả người tu hành cũng chỉ để tiến gần hơn đến hình thái cuối cùng của "Đạo".

Khi tôi chạm được vào thiên sư khí, giật lá bùa vàng xuống, bí mật cha để lại khiến tôi như được khai sáng.

Thiên sư khí thực chất là một loại "họa".

Người tu hành đầu tiên phát hiện ra khí văn đã dùng cách trực quan, đơn giản nhất để vẽ nó ra, thông qua hoa văn trong bức họa để ngộ đạo, từ đó tìm ra sự tồn tại của kinh lạc.

Văn tự của tiên dân thời thượng cổ... Chính là tiên thiên khí văn.

Trong khoảnh khắc đó, tôi phát hiện trần địa cung chi chít đủ loại văn tự.

Khi những văn tự như thủy triều tràn vào não tôi, tượng Diêm Vương dần nứt ra.

Cùng lúc đó, tôi từ trên cao rơi xuống, cơ thể đập mạnh xuống đất. Tầm nhìn mờ đi, nhưng rồi tôi phát hiện xung quanh trần địa cung đều là phù văn Đạo gia được vẽ bằng khí văn.

Những phù văn tạo thành xiềng xích, bao vây toàn bộ địa cung.

Cuối cùng đều chỉ về hướng con kim thiền kia!

Lúc này, tôi mới nhận ra cấm địa người sống thực chất là để phong ấn kim thiền!

Tượng Diêm Vương vỡ ra, mười phù văn từ trên trời giáng xuống, trực tiếp khóa chặt kim thiền.

Âm binh mà tôi mang đi trước đây vốn dùng để trấn áp kim thiền.

Nhưng... Vị trí của âm binh đã bị tôi động vào.

Hổ phù rơi xuống, âm binh không còn động đậy nữa.

Tôi chỉ có thể đứng nhìn mười đạo phù văn của Thập Điện Diêm Vương khóa chặt kim thiền, nhưng không có cách nào.

Nếu tôi không động vào cửu thiên âm binh thì lúc này cửu thiên âm binh đã xuất hiện, ngăn cản mọi hành động của đối phương và chém giết kim thiền.

Lúc này, tôi mới nhận ra sự thật, không trách trong quẻ bói của tôi lại hiện lên sự lừa dối.

Người lừa tôi căn bản không phải nhóm Phùng Lão Cẩu, mà là Thành Hoàng và Phạm Vô Cứu.

Chính họ cố ý để tôi mang đi sự trói buộc của âm binh, tạo cơ hội cho kim thiền thoát ra.

Vô số người tuẫn táng bị kim thiền nuốt chửng, đa số họ đều là dân làng mới chết không lâu.

Bảo vật cổ xưa hay những người dân làng biến mất đều là có người cố ý làm ra!

Nhưng điều khiến tôi không ngờ nhất chính là người đó lại là... Thành Hoàng!

Khi kim thiền ăn sạch đám người tuẫn táng, đôi cánh của nó đã hoàn toàn hóa thành màu vàng. Khi đôi cánh rụng xuống, kim thiền đứng thẳng như người, giữa địa cung trống rỗng.

Những phù văn xung quanh dần hình thành, nhưng với nó, rõ ràng không có tác dụng gì.

Vốn là hình dáng yêu quái, nhưng khi nó từ từ bước về phía tôi, nửa trên dần biến thành một người phụ nữ tuyệt sắc!

Cô ấy không mặc quần áo, tóc xõa dài, nếu không nhìn vào đôi mắt, kim thiền giống như một ngôi sao màn ảnh bước ra ngoài đời. Làn da trắng nõn, đôi chân thon dài, toàn thân toát lên khí chất.

Chỉ có điều... Đôi mắt cô ấy có ba con ngươi!

Chính cô ấy đã vừa mới hút sạch hàng trăm người tuẫn táng như uống nước giải khát.

Dù là tôi, nhiều nhất cũng chỉ uống được vài chục chai bia, hoàn toàn không thể so sánh.

Kim thiền bước về phía tôi, dần khoác lên mình chiếc áo trắng, chỉ có đôi mắt vẫn mang vẻ quỷ dị. Khi đứng cách tôi không đầy năm mét, đối phương trầm giọng nói: "Không ngờ là cậu cứu bản tôn."

Tôi bất lực nói: "Tôi có thể nói... Không phải tôi muốn thế không?"

"Cậu gặp được bản tôn là cơ duyên của cậu." Kim thiền nhìn tượng Diêm Vương đổ nát, nói, "Lần trước bản tôn suýt thoát thân, đều tại tấm bùa kia giam cầm bản tôn thêm mấy chục năm."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.