Chương 146: Ta sai rồi, chàng trở lại đi (1)

Xuân đi thu đến, nơi Thần giới, dãy núi Lạc Thủy vẫn thế tuyết trắng bay bay, không biết rốt cuộc đã qua bao nhiêu mùa đông.

Phù Hoa sơn bên trong dãy núi Lạc Thủy, xa xa truyền đến tiếng cười ngọt

ngào của một tiểu cô nương khiến người nghe vui vẻ thoải mái, chỉ thấy

cả thể xác lẫn tinh thần đều được thanh tẩy một phen.

Một con hổ nhỏ so với bàn tay của nam tử thành niên lớn hơn một chút đang ở trên nền tuyết lăn lộn, lớp lông xù màu tím dính đầy tuyết, chạy được

mấy bước thì quay đầu lại nhìn nhìn con chim rất đẹp lớn cỡ một con cò

trắng đang đuổi theo phía sau, có điều con chim đó lông vũ đỏ rực, toàn

thân trên dưới đều là màu đỏ rực rỡ, trên nền tuyết trắng tinh càng trở

nên tươi thắm vô cùng, nếu người có chút hiểu biết liền có thể nhìn ra

con chim này chính là phiên bản thu nhỏ của thần thú thượng cổ – hỏa

phượng.

Con hổ tím chạy vài bước, quay đầu lại, hỏa phượng quả nhiên đang bay là đà sau lưng, vỗ vỗ đôi cánh tuyệt đẹp, rập khuôn đuổi theo. Con hổ tím

bướng bỉnh dùng cái chân tròn trĩnh đá mấy cục tuyết trên nền đất, vừa

vặn trúng phải mắt hỏa phượng, lập tức suýt nữa thì cười đến lăn quay,

thanh âm ngọt ngào mềm mại từ trong miệng con hổ tím truyền đến: “Sở Từ, ngươi thật ngốc, vậy cũng không tránh được!”

Mắt thấy hỏa phượng đã bay tới bên cạnh, đôi mắt hỏa phượng ngập tràn ý

cười chăm chăm nhìn nàng. Mặc dù là hỏa phượng phiên bản thu nhỏ, thế

nhưng đôi cánh so với con hổ tím vẫn lớn gấp mấy lần, nó phủ rợp phía

trên con hổ tím, hai cánh chỉ nhẹ nhàng phẩy phẩy, tuyết trắng trên đất

lập tức cuộn tung lên, cô hổ nhỏ thảm hại bị tuyết phủ ngập đầy trời ập

vào đến độ mắt không mở ra được, đành phải vội vàng hướng phía bên cạnh

chạy đi, nỗ lực tránh né đòn tập kích bằng cánh của hỏa phượng.

Nàng chạy được vài bước lại bị tuyết che mờ cả mắt, bốn chân ngắn mềm nhũn

liền bò ra nền tuyết, hỏa phượng thấy thế liền bay tới, vỗ vỗ cánh,

tuyết lớn khắp trời một lần nữa bao phủ lên con hổ tím tội nghiệp, nàng

đành phải lăn qua bên cạnh, trên nền tuyết chỉ lưu lại dấu vết lăn tròn

của con hổ tím, nàng không phát hiện trước mặt có hư linh quả to to, quả nhiên là đụng phải, ai ui một tiếng, ngừng lại.

Hỏa phượng lý nào chịu buông tha nàng, thong thả ung dung đuổi tới, thong

dong điềm tĩnh đập cánh, dáng vẻ ‘nàng phục hay chưa’, nhìn con hổ tím

hai mắt nước mắt rưng rưng: “Ta phục, Sở Từ, hì hì…Ta phục rồi, Sở Từ,

ta đánh không lại ngươi…”

Hỏa phượng thấy thế thì ngừng đập cánh, trong đôi mắt hỏa phượng thế nhưng

đều là ý cười ấm áp, đẹp đến độ khiến người ngơ ngẩn.Nó cúi đầu, nhẹ

nhàng mổ lớp lông tơ bám đầy bụi trên đầu con hổ tím, kéo nàng đứng dậy, con hổ tím khó khăn lắm mới đứng vững được, móng chân nhẹ nhàng phủi

phủi những chỗ mình có thể với tới.

Hỏa phượng thấy hai lỗ tai hổ nhỏ của nàng đều bám đầy tuyết, cúi đầu nhẹ

nhàng dùng mỏ mổ mổ tuyết, khiến cô hổ tím cười vui vẻ: “Sở Từ, rất

nhột…”

Hỏa phượng tiếp tục mổ, mổ, mổ.

Đôi mắt to tròn tựa hổ phách của con hổ nhỏ chợt lóe lên nét xảo quyệt,

thừa lúc hỏa phượng không chú ý, hai chân liền tóm lấy hai khối tuyết,

vừa ngẩng lên liền đem cục tuyết kia ập lên mắt hỏa phượng. Hỏa phượng

không ngờ nàng vậy mà còn có chiêu này, chỉ biết lắc đầu không biết làm

sao, hai cánh hợp lại ở phía trước phủi phủi tuyết.

“Sở Từ à, binh bất yếm trá, thua ta, ngươi không bẽ mặt.” Con hổ tím nào đó khí thế ngất trời.

Hỏa phượng bất đắc dĩ cọ cọ đầu lên người con hổ tím, thân thiết yêu thương nói không nên lời.

Cửu Kiếm sớm đã ở giữa không trung nhìn hai người họ đùa nghịch một lúc

lâu, bên môi cũng mang theo ý cười, hiện giờ bất đắc dĩ nói: “Duyệt Nhi

cô nương…Đã giữa trưa rồi đó…”

Quả nhiên, con hổ tím vừa nghe thì lỗ tai liền dựng lên, lên án nói: “Sở Từ, đều là ngươi, suýt nữa hại ta quên mất chính sự.”

Dứt lời liền nhanh chóng chạy trở lại theo dấu vết con đường vừa đùa

nghịch, bất quá chỉ một lúc, trên cổ con hổ nhỏ liền treo một chiếc túi

gấm màu tím, vội vội vàng vàng chạy về phía này.

Hỏa phượng đập đập cánh, cũng từ trên không trung đáp xuống, ngồi trên nền tuyết.

Con hổ tím lờ mờ phát ra tiếng cười ngọt ngào, kéo lông vũ hỏa phượng rồi

từng chút từng chút một bò lên trên lưng, bốn chân tròn lẳng ôm chặt lấy cổ hỏa phượng, mặt hổ be bé còn cọ xát bên trên một lúc lâu, hỏa phượng thấy nàng ngồi vững rồi mới vỗ cánh, hướng phía Thứ Thiên Điện mà bay.

Cửu Kiếm vội vàng đi theo, cô hổ tím ở trên lưng hỏa phượng vẫn không yên,

trái gãi gãi, phải cào cào, hỏa phượng run lên mấy bận, Cửu Kiếm đột

nhiên có cảm giác nếu không phải sợ Duyệt Nhi ngã chết, Sở Từ e là sớm

đã ném bay nàng rồi.

Một lúc lâu sau, cô hổ tím lại dùng bàn chân từng chút từng chút vỗ cổ hỏa phượng, giọng nói ngọt ngào: “Giá! Giá!…” chị đây là đang cưỡi ngựa à -.-

Bóng dáng hỏa phượng ở giữa không trung nặng nề một lúc, thiếu chút nữa là từ trên không trung cắm xuống.

Đến Thứ Thiên điện, hỏa phượng thả cô hổ tím xuống, bàn chân cô hổ tím vỗ

vỗ y rồi liền chạy vào bên trong điện. Hỏa phượng đứng bên ngoài, đôi

mắt đẹp đẽ tinh khiết nhìn theo bóng nàng mất hút mới cúi đầu, bay lên

cây cổ thụ bên cạnh.

Cửu Kiếm ở cạnh bên yên lặng nhìn, một lúc lâu sau, thở dài một tiếng.

Cô hổ tím chạy đến bên trong điện, vòng qua mấy lớp bình phong rộng lớn

mới dừng bước, quay đầu không trông thấy cửa điện nữa, bàn chân nhỏ bé

đem chiếc túi gấm trên cổ ôm xuống, đặt trên mũi ngửi ngửi mới tháo

xuống.

Chỉ nghe ‘phịch’ một tiếng, cô hổ tím bỗng nhiên đã hóa thành một tiểu cô

nương dễ thương hoạt bát, chỉ có lỗ tai vẫn là tai hổ, mái tóc dài màu

tím rũ xuống, đôi mắt to tròn trong suốt sáng rực tựa hổ phách, chớp

chớp mắt, hàng lông mi dày rợp cũng lay động, linh khí bức người khó mà

diễn tả.

Duyệt Nhi nhìn bộ y phục hoàn hảo trên người, hắc hắc cười một tiếng, liền

vội vàng vòng qua bình phong trước mặt, hướng chiếc giường bằng ngà voi

tinh xảo bên trong chạy đi.

Trên giường, một nam tử đang nằm.

Y toàn thân áo trắng, mái tóc đen như mực trải trên lớp chăn đệm mềm mại, dung mạo khiến người khác nhìn một lần chẳng thể quên được. Môi nhếch

lên, chiếc mũi thanh tú, hàng mày dài đến tận tóc mai, đôi mắt bên dưới

hàng mày ấy đang khép hờ, chỉ để lại một bóng râm trên gương mặt.

Thế gian này chẳng thể tìm được từ ngữ thích hợp để hình dung y, người nhìn thấy đều không khỏi không kiềm chế được mà ngừng thở, chỉ sợ quấy nhiễu y, mặc dù hiện tại y đang chìm trong giấc ngủ, nhưng nét cao quý lạnh

lùng trên người cũng tựa như dung mạo y, khiến người tâm thần rung động.

Duyệt Nhi nhẹ nhàng ngồi lên giường, bàn tay nhỏ nhắn ve vuốt gương mặt không chút khiếm khuyết tựa bạch ngọc của y, lại sờ sờ chiếc mũi thanh tú,

gương mặt vừa rồi vui vẻ cười đùa hiện giờ thế nhưng đã trở nên có chút

khổ sở.

Cửu Kiếm nói Tức Mặc Ly sau khi bị thương phải trầm tu, e rằng phải rất lâu rất rất lâu mới có thể tỉnh lại.

Duyệt Nhi từng hỏi nàng ấy cần bao lâu, đám người Cửu Kiếm đều lắc đầu, vẻ mặt ai nấy đều mờ mịt.

“Mặc Ly, đã năm mươi năm rồi…Hư linh quả thiếp đã ăn hết mấy lần, chàng sao

còn chưa tỉnh lại? Cửu Kiếm nói hư linh quả lớn rồi, chàng sẽ tỉnh lại,

nhưng nó đã lớn mấy lần, ngay cả Cửu Kiếm cũng gạt thiếp, có đúng

không?”

Duyệt Nhi nhẹ nhàng lướt qua cánh môi mỏng của y, trên đầu ngón tay là nhiệt

độ man mát: “Đêm qua Tử Dao Thần quân đến nói muốn gặp chàng, thiếp mới

không cho nàng ta gặp, chàng là của thiếp. Nàng ta là kẻ xấu…”

Nam tử trên giường vẫn không chút động tĩnh, ngay cả hơi thở cũng yếu đến

độ khiến người ta không cảm giác được y hãy còn đang sống.

“Tô nhục nhục tửu lâu ở Thần giới khai trương rồi, hiện giờ khắp lục giới

đều là sản nghiệp của thiếp. Mấy ngày trước, Chi Hàn còn đề nghị nói

muốn ở Thần giới mở dược quán. Đan dược gì gì đó y thành thạo nhất, dù

gì Tiểu Hoa cũng vui vẻ cùng y cạnh tranh, y truyền tin đến nói, chuyện

còn lại không cần bận tâm.”

Bàn tay nhỏ nhắn x** n*n tai y, lại nói: “Cửu Kiếm còn nói, Thất Mệnh thúc

thúc bị Khổng Tước tỷ tỷ gạo nấu thành cơm, tiểu bảo bảo cũng sắp có

luôn. Chúng ta đã thân thiết đến như thế nhưng còn chưa có tiểu bảo bảo, thật không vui chút nào.”

Nam tử trên giường vẫn không hề có động tĩnh, Duyệt Nhi hơi nản lòng, xoa

cằm y, tiếp tục nói: “Thất Mệnh thúc thúc cứ cách một khoảng thời gian

thì sẽ cầm một chiếc túi càn khôn đến cho thiếp, bên trong đều là bạc và bảo vật, thiếp không biết có bao nhiêu bạc nữa. Túc Tịch nói chỉ ít hơn một chút so với Tức Mặc gia, ý chính là rất nhiều rất nhiều rồi. Chàng

xem, thiếp có nhiều tiền đến vậy, chàng còn không nhanh tỉnh lại, thiếp

sắp vượt qua chàng rồi. Sau này mua Tức Mặc gia của mọi người luôn.”

“Mặc Ly, thiếp đã ngoan ngoãn tu luyện. Phất Dung nói thiếp là người tập

thành pháp thuật tập hợp khắp lục giới đó. Diêm La vương hiện giờ nhìn

thấy thiếp thì đều đi đường vòng, hắc hắc, còn có Cốc Quân Tinh kia lần

trước dẫn theo thủ hạ đến quy phục thiếp, thiếp để mấy trưởng lão đi

theo Sở Từ thu nhận họ, ha ha, Khổng Tước tỷ tỷ nói Cốc Quân Tinh mỗi

lần đều dùng ánh mắt tràn ngập tình thương của phụ thân so với Thất Mệnh còn dạt dào hơn nhìn thiếp… Mắc cười quá…”

“Mặc Ly, chàng không biết đâu, Tiểu Mộ cùng Đông Hải tam thái tử cũng không

hờn dỗi nữa, chậc chậc, Cửu Kiếm kể thiếp nghe là tam thái tử ở trên đó. Có điều thiếp cũng không biết vì sao Cửu Kiếm cứ quan tâm ở trên ở dưới làm gì…Dù sao ở trên cũng không vui…Đúng rồi, Ninh Tê tỷ tỷ một thời

gian trước hạ phàm, nói muốn đi thể nghiệm cái gì mà nhân sinh chân

chính…”

Bàn tay Duyệt Nhi lướt qua mái tóc dài của Tức Mặc Ly, cười nói: “Thiếp

thật ngốc, tự ti cái gì chứ? Ninh Tê tỷ tỷ nói, “người muội yêu cũng yêu muội chính là điều hạnh phúc nhất thế gian”. Thì ra thiếp sớm đã rất

hạnh phúc rồi…Ừm, nếu chàng mau tỉnh lại, thiếp sẽ càng hạnh phúc hơn,

có đúng không? Có nghe thấy không! Thức dậy đi!”

Nội điện vắng vẻ trống trải không một tiếng động, chỉ vọng lại âm thanh

ngọt ngào của Duyệt Nhi, bên môi Duyệt Nhi đều là ý cười, nhưng đôi mắt to tròn đã ướt nhòe, liền vội vàng chớp chớp mắt, bàn tay nhỏ bé kéo

bàn tay đang vô lực buông xuống của Tức Mặc Ly.

Mỗi một nơi trên cơ thể y vốn nên hoàn mỹ tinh xảo nhất, nhưng mà, bàn tay

này khi ấy cầm Cửu Diệu chống chọi với Thiên đạo cửu vệ, bị lửa thiêu

đến máu thịt lẫn lộn. Những vết thương khác trên người sớm đã không còn

dấu vết, duy chỉ có bàn tay này, gánh chịu thương thế nặng nề nhất, hiện giờ nhìn xem, vốn là làn da nhẵn mịn tinh tế lại có vết thương chằng

chịt đan xen, có điều đã nhạt màu đi rất nhiều.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.