Chương 33: Start...!!!

Sân trường vàng ruộm nắng, nó cùng tụi bạn lại tiếp tục quần nhau trên

sân bóng rổ không biết mệt...Dường như chỉ có tiếp tục hoạt động nó mới

có thể quên hết những muộn phiền vì thế nên nguyên mấy tuần nay nó liên

tục bắt mình không được nghỉ ngơi chỉ vì sợ nếu như dừng lại nó sẽ tiếp

tục nghĩ suy về những chuyện đã qua...Tất cả mọi người đều không nói gì, đều giả tảng như mọi thứ vẫn diễn ra bình thường, vẫn vui vẫn đùa vẫn

cười...Gió thổi qua khiến cho những bóng nắng xáo động, tiếng xào xạc của tàng cây nhỏ thôi mà cũng như khiến không gian chao đảo, không một

ai chú ý những nó đột nhiên thất thần, khẽ nghiêm mặt, nó liếc nhìn về

phía xa xa, ngay sau đó hướng về phía mọi người như không có bất cứ

chuyện gì xảy ra, vẫn giữ nguyên điệu bộ ấy nó thông báo giải tán, mọi

chuyện diễn ra quá nhanh, quá đột ngột, chẳng ai hiểu gì, chỉ có Thiên

Tân hơi nhíu chân mày khi phát hiện ra thứ lấp ló giữa những khe ngón

tay của nó-một chiếc kim mảnh, màu sắc chiếc kim ánh lên một cách bất

thường...

-Anh Nhân, chiều nay anh và Hạ Thiên ngay lập tức đi khỏi Việt Nam, coi như là nghỉ ngơi cho công sức mọi người đã bỏ ra

suốt thời gian qua ! Còn Tuấn, em lập tức trở về Anh!

Không khí nặng trình trịch, chưa có ai từng thấy nó có thái độ như thế, lúc

này nó giống như chủ nhân còn bọn họ trở thành những kẻ thuộc hạ dưới

quyền không hề có khả năng phản kháng lại mệnh lệnh của nó...Họ đưa mắt

nhìn nhau, trao cho nhau những tia khó hiểu cùng sự nghi ngờ hiện rõ.

Sau khi nghe những điều nó nói, hai anh em sinh đôi kia không hẹn mà

cùng bĩu môi muốn lên tiếng phản đối nhưng ngay lập tức bị ánh mắt của

nó khiến cho đông cứng, lại một cái gật đầu đồng thời từ cả hai người,

ánh mắt cả hai đột nhiên trở nên rất khó hiểu, sự thay đổi đột ngột

khiến cho cả phòng rùng mình tự hỏi không biết hai đứa trẻ trước mắt có

thực sự là trẻ con hay đã trải đời gấp mình rất nhiều lần...

Nó thở dài một hơi ra hiệu cho mọi người ngồi xuống, xong đâu đấy mới từ tốn nói rõ mọi chuyện -Các cậu có thấy mọi chuyện với bọn mình xảy ra quá đơn giản k, mọi chuyện

rắc rối trong quá khứ đều được giải quyết nhanh gọn nhẹ...

Khẽ có tiếng xì xào rồi mọi âm thanh lại lắng xuống trong sự chờ đợi, nó lại tiếp nối bằng một giọng điệu hết sức bình thản...

-Thế lực đứng đằng sau dòng họ Nguyễn Ngọc rất đặc biệt, chắc bọn cậu biết

người kế thừa phải qua tuyển chọn hết sức khắc nghiệt, có quy luật kế

thừa nhưng đối với trường hợp của tớ tức là con gái của trưởng họ nhưng

bố tớ lại bị giết có nghĩa là quyền thừa kế của tớ cũng mất...

Hít một hơi thật sâu, nó nhìn tất cả mọi người dường như muốn thu hết tưng ấy khuôn mặt vào trí óc

-...Bắt đầu rồi! Cuộc tuyển chọn khởi động ngay từ khi tớ thắng kế hoạch của

ông bác, và nếu lần này tớ thua...sẽ phải trả giá bằng mạng sống...!

-Và cậu không muốn bọn tớ tham gia?!

Nó không trả lời, cũng tránh mắt mình đi chỗ khác, thú thật nó rất sợ, rất sợ mất đi bất cứ ai khác bên cạnh mình, nó thà rằng gánh hết mọi thứ

trên vai còn hơn là để cho ai đó giúp đỡ rồi cuối cùng lại vì nó mà gặp

nguy hiểm, hơn nữa, họ còn là những người hết sức đặc biệt đối với nó.

Nếu như nó thất bại, họ sẽ vì nó mà chịu sự săn đuổi của cái dòng họ

đáng khinh kia, làm sao mà nó có thể chịu nổi khi để họ vì mình mà đánh

đổi tính mạng, nó sẽ không để điều đó xảy ra.

-Bọn tớ sẽ

không bỏ cậu Angel, mãi mãi là như thế, bọn tớ sống vì cậu và cũng chết

vì cậu, đối với bọn tớ cậu là tất cả, trận chiến này nếu như không thể

tránh thì chúng ta sẽ cùng đối mặt, tụi tớ tin ở cậu!

Nó khóc nấc lên, đấm mạnh vào vai Thiên Tân đứng sau, giọng nói cũng vì thế mà run rẩy -Không, bọn cậu không hiểu đâu,...tớ đâu có đáng,...Tớ không muốn bọn cậu bị gì hết,...làm ơn...làm ơn đi mà...hãy tránh xa tớ ra...!

vòng tay của ai đó bao gọn nó lại, rồi những cánh tay khác dần quây lấy

nó, ấm quá...Nó mệt mỏi dựa đầu vào hõm vai Thiên Tân, đôi mắt khẽ nhắm

lại chỉ có hàng nước mắt vẫn tuôn rơi...Những người xung quanh nhìn nó

mà cũng không thể cầm dòng lệ, họ lặng lẽ khóc, lặng lẽ xoa dịu cho

nhau...Dựa tấm lưng lên lề cửa lạnh ngắt, Thiên Lâm nhìn em gái, trên

mặt anh không hề biểu lộ bất cứ cảm xúc gì, chỉ có nắm tay là khẽ xiết

chặt đến độ móng tay găm vào da thịt đến chảy máu, anh thấy hận cái dòng họ ấy, tuyển chọn khắc nghiệt, trả giá bằng máu của kẻ thua,...nực

cười...Anh ước gì mình không sinh ra ở đó, đúng hơn là ba không sinh ra ở đó, vậy thì mọi chuyện sẽ không đến mức này, nếu thế, có lẽ cả gia đình đã không phải xa nhau...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.