Chương22: “Bệnh thầm kín” của Lân Vương

Lẽ nào Tiểu Tiểu có ý với mình? Nghĩ đến đây, Lân Vương cả mặt hướng tới nói “Ta thích nữ nhân như thế này….nàng không cần quá xinh đẹp, cũng không cần

quá ôn nhu; không cần thi từ ca phú, cầm kì thi họa mọi thứ tinh thông,

cũng không cần đoan đoan chính chính giống như mấy đại gia khuê tú bình

thường kia; không cần cười không lộ răng, nhìn thấy người liền khép nép

thẹn thùng, cũng không cần mỗi giờ mỗi khắc đều chú ý đến hình tượng của bản thân….Tóm lại, lúc muốn cười thì nàng có thể cười thật lớn, lúc

muốn khóc thì nàng có thể khóc thật to; lúc ngây thơ, làm cho người ta

nhịn không được yêu thương nàng; lúc ôn nhu, cho dù là nam nhi thiết cốt tranh tranh cũng đều sẽ bị nàng hòa tan; lúc thông tuệ, sẽ làm cả người nàng phát sáng; lúc ngốc nghếch, sẽ làm cho người ta nhịn không được

hung hăng muốn gõ vào đầu nàng….Nàng có thể ngồi không có tướng ngồi,

ngủ không có tướng ngủ, thậm chí có lúc sẽ ch** n**c miếng…”

“Ngừng!” Tiểu Tiểu không nhịn được hô lên.

“Sao vậy?” Lân Vương không hiểu nhìn nàng, vẻ mặt vô tội.

“Thật không ngờ, Vương gia trước giờ vẫn chưa cưới Vương phi là vì sở thích

của Vương gia thật khác người à nha!” Tiểu Tiểu thất bại nói. Mấy cái

điều kiện này của hắn, nếu để Thủy Thủy học, hình như có rất nhiều điểm

khó khăn lắm đây. Nhưng nàng cũng tin tưởng, dựa vào năng lực của mình,

nhất định sẽ trị khỏi “Bệnh thầm kín” của Lân Vương!

“Sao lại

khác người? Đâu có, sở thích của ta rất bình thường mà!” Lân Vương phủ

nhận nói, đừng nói với ta, lúc chiều cùng nàng triền miên không phải là

ta đấy nhá!

“Bình thường? Mới lạ đó? Lân Vương, hóa ra ngài không thích nữ nhân…” Tiểu Tiểu thành thật nghiêm túc nói: “Cái loại tư tưởng này là không đúng, ngài nên thích…”

“Đợi đã! Tiểu Tiểu, ta lúc

nào nói qua ta không thích nữ nhân chứ?” Nàng không bị sốt đấy chứ? Lân

Vương muốn sờ thử xem đầu nàng có nóng hay không, nhưng hắn lại không

dám đưa tay ra, sợ lưu lại ấn tượng không tốt với Tiểu Tiểu.

“Ngài vừa nói, những điều kiện về nữ nhân ngài thích, ta đã phân tích qua.

Lúc mới đầu nói chắc chắn là một dã nha đầu tùy chỗ đều có thể tóm được, tiếp theo nói chính là một đứa trẻ khoảng mười tuổi, còn về đoạn cuối á hả? Đó chính là một đứa bé gái khoảng từ ba đến bảy tám tuổi….đem tất

cả những điều đó hợp lại, ta phán đoán ra, người không thích nữ nhân, mà là thích các bé gái dưới mười tuổi hoặc là bé gái sơ sinh….Vương gia,

ngài phải biết, cái loại tư tưởng này của ngài là không lành mạnh, ngài

là người trưởng thành, là một nam nhân thành thục, sao lại đối với tiểu

nữ hài có cái loại tư tưởng này chứ? Lúc rảnh rỗi, thì nên chú ý đến

những nữ nhân xung quanh, nếu như không dễ sửa đổi, thì nên đến kĩ

viện…”

Lời của Tiểu Tiểu còn chưa nói xong, chỉ thấy Lân Vương

một tay vỗ đầu, cả mặt mang vẻ thống khổ, Tiểu Tiểu vội đi lên phía

trước, tay ấn lên đầu hắn, thủ pháp thuần thục giúp hắn xoa bóp “Ta biết đây là “bệnh thầm kín” của ngài, nhưng cũng không cần phải xấu hổ. chỉ cần trị liệu tốt, nghĩ thoáng một chút, vẫn có thể hồi phục lại

bình thường. Vương gia, ngài không cần phải lo lắng, ta sẽ không nói với người khác đâu…”

Lân Vương thoải mái nhắm hai mắt lại, cảm nhận

được lực đạo vừa phải của bàn tay nhỏ nhắn mềm mại xoa bóp trán mình,

cảm thấy thật sự thoải mái nha? Đối với những lời nàng nói, hay là trực

tiếp quên nó đi là được. Tiểu chuẩn lúc nãy mình nói nhưng chiếu theo

những gì nàng nói, chẳng lẽ nàng là bé gái chưa đến mười tuổi hả? Nhớ

lại cảm giác mất hồn lúc chiều, chỗ nên lớn thì nàng một chút cũng không hàm hồ…Quên đi, cứ để nàng hiểu lầm đi, sẽ có một ngày, nàng sẽ hiểu

ra, bản thân ta tuyệt đối là một nam nhân bình thường!

“Vương

gia!” Thanh âm của quản gia truyền đến, Tiểu Tiểu ngừng động tác xoa bóp lại, vội vàng ngồi trở về vị trí ban đầu. Lân Vương lưu luyến muốn kéo

bàn tay toan rời khỏi kia, nhưng nghĩ đến ngày tháng còn dài, cũng đành

từ bỏ.

“Có chuyện gì?” Bực mình vì bị quấy rầy, thanh âm rõ ràng truyền đến tai của quản gia, quản gia run rẩy nói “Vu thiếu gia tìm tiểu thư có việc, đã đợi ở bên ngoài hơn một canh giờ rồi…”

“Vu Hoa? huynh ấy đến đón ta về hả?” Tiểu Tiểu cao hứng chạy ra ngoài, Lân

Vương nhìn bóng dáng vui vẻ rời khỏi kia, hung hăng trừng mắt với quản

gia: đợi ta trở về sẽ tính sổ với ngươi.

Trong phòng khách, Vu

Hoa lo lắng bất an chờ đợi. May mà, trở về không lâu, lúc y đang túc thủ vô sách, Lưu chưởng quỹ lại chạy đến, nói Lưu Phong nhà hắn lại trúng

tà rồi, tìm Tiểu Tiểu qua đó xem giúp. Tuy rằng không ưa gì tên Lưu

Phong kia, nhưng nghĩ đến có thể lấy cớ này để kêu Tiểu Tiểu trở về, y

cao hứng chạy đến Lân Vương phủ. Nhưng lần này quản gia lại liều chết

ngăn cản, không để mình tiến vào trong. Nếu không phải thấy lúc bình

thường quan hệ của mình với Lân vương khá tốt, bản thân lại là con trai

Thừa tướng, nói không chừng y đã sớm đuổi người rồi….

Nghe thấy

bọn họ đang dùng bữa, trong lòng mới thả lỏng một chút. Nhưng bọn họ

đang ăn cái gì, cần phải ăn đến một canh giờ sao? Nôn nóng bất an đi qua đi lại trong phòng khách, đột nhiên một bóng dáng bay ra, dừng ngay

trước mặt mình, mặt đầy ý cười nói “Vu Hoa, huynh đến đón ta về sao? Cảm ơn huynh, huynh đối với ta thật tốt!”

Nhìn vẻ mặt tươi cười của Tiểu Tiểu, hôm nay hai lần đến Lân Vương phủ,

những ủy khuất mình phải chịu đựng cũng biến mất vô tung. Nàng để ý đến

ta! Trong lòng Vu Hoa cao hứng nghĩ.

“Đúng…” Ánh mắt nhìn thấy

Lân Vương theo sát Tiểu Tiểu ra ngoài, nhớ đến những lời nói không lâu

trước của Lân Vương, Vu Hoa sửa miệng nói “Vương gia, là như vậy, Lưu chưởng quỹ tìm Tiểu Tiểu có việc!”

Tác giả:….Đoán xem lại có chuyện gì?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.