Chương 10: Bắt đầu sống chung

Đã mấy ngày rồi không viết nhật ký, cũng gần như đã quên mất ngày tháng năm nào rồi.

Sau khi đã tới thế giới này, ta có cảm giác như trải qua cả một đời người,

nhưng nếu suy nghĩ cho tử tế thì cái gì cũng không có. Trước ngày hôm

nay, cho dù ta có gặp nhiều chuyện dị thường đi nữa, từ trong đáy lòng

vẫn có thanh âm không ngừng nói với ta, nơi này là địa cầu, và sở dĩ

sinh vật tại nơi này có hình dáng to lớn dị thường như vậy có thể là do

một số nguyên nhân mà ta không biết. Ta tự thôi miên rằng nơi này tuyệt

đối là địa cầu và ta tuyệt đối sẽ có cơ hội trở về nhà.

Nhưng

là, trên địa cầu sẽ có nguyên nhân nào đó làm động vật, thực vật có hình dáng to lớn khác thường như vậy sao? Đáp án sẽ là ‘không có’. Địa cầu

sẽ có một con hổ có chỉ số thông minh có thể so với con người sao? Đáp

án vẫn sẽ là ‘con số 0’.

Không có hy vọng trở về, ta không biết rõ chính mình còn có thể chống đỡ sống được ở nơi này bao lâu.

Tô Từ ngừng bút, nhìn chằm chằm vào đống lửa trước mặt, thật lâu sau lại

viết tiếp một câu, Thuận theo tự nhiên đi, cái gì cũng đừng nghĩ, có thể sống, cũng đã là ân huệ mà ông trời ban cho.

……

Đóng cửa thạch động sẽ làm chính mình phải sống trong bóng tối khôn cùng.

Mấy ngày trước, bởi vì Tô Từ có gánh nặng tâm lý phải ra ngoài tìm miếng

ăn, nên nàng thường không quá để ý đến tình trạng hắc ám như thế này,

rất tự giác thức dậy rất sớm, nhưng hiện tại, miệng ăn mà nàng kiếm được có thể dùng trong ba, bốn ngày, áp lực kiếm miếng ăn để sinh tồn giảm

đi một chút, Tô Từ vẫn không triệt để thả lỏng cảnh giác, nàng sợ nàng

không phản ứng kịp nếu xảy ra sự cố.

Đợi Tô Từ ngủ đủ, thỏa mãn

ngáp một cái, leo ra khỏi phòng ngủ đón ánh nắng mặt trời, lúc nhìn xem

đồng cũng đã là buổi sáng 10 giờ hơn.

Ở chỗ này căn bản không có tồn tại hai từ ‘giải trí’, nên mỗi ngày Tô Từ ngủ thật sự sớm lại có

thể ngủ đến hiện tại mới dậy thì quả là không thể tưởng tượng nổi. Thậm

chí là trước kia lúc còn ở địa cầu, nàng cũng chưa từng ngủ thẳng một

giấc đến 10 giờ sáng mới dậy nha.

Tô Từ lại duỗi thắt lưng, giải quyết xong vấn đề sinh lý, trở lại phòng ngủ, đem thực vật, dược vật,

nước, các vật cần thiết khác bỏ vào trong ba lô sạch sẽ, sau đó từ trong đất đào ra một cái ba lô khác, cầm theo chủy thủ quyết định đi dòng

suối nhỏ.

Quần áo nam nhân nàng đang mặc trên người thật sự là

không thích hợp, Tô Từ vừa đi hướng ra phía cửa sơn động vừa chỉnh lại

quần áo trên thân, lại phát hiện một cái bóng phản chiếu trên đất trước

cửa động, theo phản xạ nàng vô ý thức ném ba lô bẩn đang cầm trong tay,

bên tay phải chụp nắm chặt chủy thủ, lăn người sang một bên.

Sau đó ngẩng đầu, nàng liền thấy một lão hổ với bộ lông màu tuyết trắng

đang nhàn nhã nằm trên tảng đá ngoài cửa sơn động, nó nhìn động tác của

nàng, trong đôi mắt màu vàng lờ mờ phảng phất giống như mang chút khó

hiểu.

Éc, lão hổ tìm tới tận cửa rồi.

Tô Từ chật vật quỳ rạp trên mặt đất, ngước nhìn thân hình khổng lồ của lão hổ, trong tâm

đờ đẫn, thật sự không biết phải suy nghĩ ra biện pháp gì để đối phó với

nó đây nữa.

Yên lặng nằm khoảng mấy phút, Tô Từ thấy lão hổ chỉ

là nghiêng đầu qua hiếu kỳ nhìn nàng, cũng không có dấu hiệu muốn ăn

nàng, Tô Từ chậm rãi bò dậy, cẩn thận nhìn chằm chằm lão hổ, chầm chậm

lui vào trong sơn động.

Hai lần đụng tới lão hổ này, nàng cũng

toàn thân mà lui, tự trong tiềm thức Tô Từ nghĩ rằng bạch hổ sẽ không

coi nàng như thực vật, nhưng dã thú dù sao cũng là dã thú, cho dù IQ có

cao thì cũng vậy thôi.

Tô Từ lui về tới trong động liền lập tức

đốt lửa, nhất thời trong sơn động đỏ rực một mảnh. Rất nhanh, lão hổ

cũng tiến vào trong sơn động, giống như là cố kị đống lửa đang cháy

thịnh vượng trước mặt Tô Từ, lão hổ chỉ ngồi tại cửa động cũng không

tiến thêm bước nào nữa.

Tô Từ tự nhiên sẽ không đem tánh mạng ký thác vào suy nghĩ chủ quan, nên sáng nay nàng đã ăn sạch phần thịt trăn nướng còn thừa cùng trái cây ngày hôm qua, nàng vốn nghĩ sau khi ăn no

sẽ đi ra nguồn nước suối, sau đó trở lại sơn động chuẩn bị thức ăn trưa. Ai ngờ, chưa kịp bước chân ra khỏi sơn động đã phải quay trở lại không

đi được.

Tô từ nghĩ đến nướng thịt ăn lại không đủ dũng khí (*sợ vừa đem thịt ra chưa kịp nướng lão hổ đã vồ tới đó mà),Tô Từ than thở, ôm ba lô chậm rãi lui vào phòng ngủ, sau đó đẩy cục đá ngăn lại lối

vào.

Tuy rằng tảng đá này không cao, không thể hoàn toàn che lại khe hở của phòng ngủ, nhưng khe hở này quá hẹp lão hổ căn bản không thể tiến vào. Tô Từ cũng không biết rõ lão hổ này nghĩ gì nữa, nhưng bây

giờ nàng cũng chỉ có thể trốn tránh ở bên trong, quan sát xem lão hổ này có thể thấy nàng không thú vị sẽ bỏ đi hay không.

Tốt nhất là đi đi nha.

Nhưng nếu là không đi… Aizz! Tới đó tính tiếp đi.

……

Tại một nơi an tĩnh không có ánh sáng, cho dù bên ngoài có nguy hiểm, nhưng ở hoài một chỗ cũng rất là bức bối, khó chịu.

Ngủ rồi lại tỉnh, tỉnh rồi lại ngủ, nằm trên tấm bạt chuyển người qua lại,

Tô Từ mơ mơ màng màng mở to mắt, sau đó vẫn làm mấy động tác như lúc

nãy: Ngồi dậy, đẩy cục đá che phòng ngủ ra, thò đầu hướng ra ngoài đánh

giá tình hình.

Đống lửa đã bị đốt trụi, chỉ còn lại đống tro tàn còn đang nóng. Trong động lại cực kỳ an tĩnh, lúc nàng ghé vào cửa

phòng ngủ quan sát, lần này rốt cục không thấy thân ảnh lão hổ nữa.

Tô Từ lại đợi mười mấy phút nữa, xác định trong sơn động quả thật trừ nàng ra không có bất kỳ sinh vật gì khác, sau đó mới dám chui ra khỏi phòng

ngủ, cẩn thận dè dặt đi ra sơn động đánh giá bốn phía, sau đó mới nhẹ

nhàng thở ra, xem đồng hồ thì đã hơn 4 giờ chiều. Tô Từ cười khổ một

tiếng, xoay người cầm lên ba lô bị vứt trước cửa động lúc sáng, sau khi

đem ba lô chôn xuống đất mới xoay người ra đi tìm bó củi.

Lúc

nãy vì dọa lão hổ, nàng đem tất cả số củi còn thừa duy nhất của ngày hôm qua đốt toàn bộ, nếu như hiện tại không đi lượm củi, nàng sẽ không có

thức ăn, nước uống, cho dù nàng muốn đuổi đi dã thú cũng không có biện

pháp. Hơn nữa qua quan sát thì hình như lão hổ cũng sợ lửa, nên nàng

phải lụm thêm nhiều củi nữa.

Về phần lão hổ này đột nhiên xuất

hiện, lại đột nhiên bỏ đi, Tô Từ thật sự là nghĩ không ra nguyên nhân.

Nàng hiện tại suy nghĩ cũng chỉ có một điểm, sáng sớm ngày mai lại phải

tìm nơi ở mới, nơi này đã không còn an toàn rồi.

Nàng không phải không nghĩ đến chỉ số thông minh quá cao của lão hổ này, có lẽ nàng có

thể thăm dò cùng nó thiết lập một mối quan hệ tốt, lợi dụng bản lĩnh của nó để sinh tồn. Nhưng nàng đối với loài động vật có thể tùy thời liền

một ngụm cắn đứt cổ nàng có điểm kiêng dè, không muốn thân cận.

Ngày mai, ngày mai phải nhanh chóng tìm nơi khác ở thôi. Nàng thực lo lắng lão hổ này về sau sẽ còn tới đây nữa.

Nếu nó cứ tới như vậy hoài, trái tim yếu đuối của nàng làm sao mà chịu nổi đây.

Trong rừng này phần lớn là động vật ăn thịt, trái cây thì nhiều, cái ăn thì

thiếu, Tô Từ rất quý trọng sinh mệnh mình, mấy ngày nay nàng chỉ dám ăn 2 loại trái cây xác định không có độc, nhưng nàng vẫn tùy tùy tiện tiện

hái những loại trái cây khác khi đi ra ngoài.

Tới tới lui lui

lượm mấy bó củi kéo về sơn động, nghĩ đến ngày mai lại phải đi tìm nơi ở mới, Tô Từ cắn chặt răng, hung hăng lau mồ hôi trên mặt, hái mười mấy

quả trái cây, cột vào bó củi, kéo chúng về sơn động.

Lúc này trời cũng đã mau tối.

Hôm nay Tô Từ cũng không ăn nhiều đồ ăn, nhưng bởi vì ngủ một ngày trong

sơn động nên cũng không có cảm giác đói khát. Nhưng hiện tại đi tới đi

lui lụm củi, bụng nàng đã bắt đầu kháng nghị.

Động tác Tô Từ

nhanh nhẹn, chất một đống củi trước cửa sơn động, sau đó châm lửa đốt,

dùng để đuổi bạch hổ có thể quay lại sơn động. Sau đó mới đi vào trong

sơn động, lại đốt lửa chỗ cũ trong động, vừa gặm trái cây, vừa xiên thịt trăn trên que củi nướng trên lửa.

Hiện tại trời nóng nực, thịt

trăn đã để trong 1 hay 2 ngày tuy đã có chút mùi nhưng vẫn còn ăn được,

nhưng để lâu hơn nữa là không được, hơn nữa ngày mai nàng lại phải đi

tìm nơi trú thân khác rồi, nghĩ đến đây Tô Từ đào lên thịt trăn chôn

trong đất, quyết định xiên hết chúng nó đem nướng hết, chừa phần ăn

trong 2 ngày để trong ba lô, phần thịt còn lại đem phơi khô trong phòng

ngủ.

Tuy rằng không xác định để như thế thịt có bị sình thúi lên không, nàng cũng biết rõ muốn phơi khô thịt phải treo tại nơi có gió,

nhưng nếu treo tại nơi có gió sẽ làm mồi cho dã thú.

Treo ở bên

ngoài sẽ trở thành thức ăn của dã thú, so với hơi sình một chút nhưng có thể ăn thì… Hai lựa chọn này, Tô Tư đương nhiên là biết chọn cái nào

rồi.

Thịt trăn nướng trên lửa đỏ, nhanh chóng bốc nhiệt, chậm rãi trở nên vàng óng, xem ra thật sự ngon miệng.

Tô Từ cầm lấy một miếng thịt đưa đến trước mũi ‘hít hà’ một hơi, sau đó

lại dùng chủy thủ cắt thành từng khối nhỏ không đều nhau bỏ vào miệng

cho đỡ thèm, trở bề mặt thịt nướng, sau đó nàng đi ra cửa sơn động cho

thêm củi vào đống lửa để tránh lửa bị tắt.

Bởi vì lâu lâu mới ra cửa động cho củi vào đống lửa một lần, nên Tô Từ xoay người tại đống

củi chọn mấy cây củi lớn để vào trong đống lửa, sau đó đứng lên nhìn lên bầu trời quan sát sao.

Nghe nói nếu buổi tối có sao, thì hôm sau phần lớn sẽ là trời trong.

Hi vọng điều này là sự thật.

Vỗ vỗ tay dính tro bụi, Tô Từ đi trở về sơn động.

Sau đó liền phát hiện, trong sơn động bên cạnh đống lửa một con bạch hổ

đang nhàn nhã nằm đó, thịt trăn đang nướng trên đống lửa đã bị tháo

xuống, và cái miệng lão hổ đang nhai nhóp nhép.

Thấy nàng đi tới, cái đuôi phía sau người lão hổ còn ve vẫy hai cái.

… Nó không phải sợ lửa sao?

Bởi vì bất ngờ, Tô Từ không kịp phòng ngự, ngay từ đầu bị dọa đến run run

kêu ra tiếng, sau đó liền cứng ngắc đứng, nhìn thấy cái cằm cùng da lông của nó còn đang dính máu tươi, hiển nhiên là vừa mới vồ mồi không lâu,

lão hổ ăn sạch thức ăn trong ba, bốn ngày của nàng chỉ thừa lại một

khối.

Tô Từ rất lãnh tĩnh nhìn xem lão hổ đang cúi đầu ăn mồi

kia, đem phần thịt còn thừa đẩy đẩy về phía nàng, sau đó chậm rãi từng

bước một đi qua.

Hoặc giả này hết thảy cũng nên dùng từ ‘đờ đẫn’ để hình dung.

Cầm lấy thịt trăn, dùng chủy thủ gọt bỏ phần bị dính đất, sau đó lại đem

nướng lên, dưới ánh nhìn của lão hổ, Tô Từ dùng chủy thủ tước thịt thong thả ăn, lần đầu tiên nàng cảm thấy chính mình thực hết sức cường.

Trong lúc ăn cơm bị một con hổ khổng lồ ngay tại bên chân với khoảng cách

không xa nhìn chằm chằm với đôi mắt lóe sáng không ngừng, vô luận là ai

cũng sẽ không có khẩu vị mà ăn tiếp. Tô Từ ăn được vài miếng, cắt một

khối thịt, thử thăm dò đưa tới bên miệng của lão hổ.

Nhãn tình lão hổ liền sáng lên, đầu lưỡi đưa ra cuốn lấy thịt trăn đang bốc khói nuốt vào trong miệng.

Tim Tô Từ run rẩy, lại cắt thêm một khối thịt đưa tới. Cứ như vậy, nàng ăn

một miếng, lại cắt một miếng đưa đến bên miệng bạch hổ, lúc này Tô Từ

tăng thêm can đảm trong lúc cho ăn, tay trái run rẩy sờ sờ lên chi trước của lão hổ đang nằm cạnh chân nàng.

Cái lỗ tai lông xù của lão

hổ động động, miệng vẫn nhai thịt, đôi mắt màu vàng lại nhìn chằm chằm

Tô Từ, trong tay vẫn còn một ít thịt. Nếu như bỏ qua chủng loại cùng khổ người, con vật ‘biết điều’ này chính là hình phóng to của con mèo nuôi

trong nhà.

… Như vầy cũng tốt.

Tô Từ đưa đến miệng nó miếng thịt cuối cùng, trong lòng rất phức tạp than thở.

Một lão hổ có IQ cao, năng lực cường, không sợ lửa, không cắn nàng, có thể

cho nàng sờ, một dạng ngoan giống mèo nhà, quấn quít lấy nàng. Nếu nàng

không thừa cơ hội này tạo mối quan hệ tốt cũng quá lãng phí đi.

…….

Đối với bạch hổ chưa trưởng thành, nhưng thân hình đã cao hơn hai thước mấy gần ba thước, Tô Từ là không thể không cảnh giác. Chí ít sẽ không thả

lỏng cảnh giác trong khỏang thời gian ngắn.

Dưới ánh nhìn chăm

chú của lão hổ, nàng cẩn thận, dè dặt tiến vào phòng ngủ, lăn qua lăn

lại đến giữa khuya Tô Từ mới miễn cưỡng ngủ.

Hôm sau tỉnh lại,

nàng cho rằng những chuyện xảy ra hôm qua tất cả là một giấc mộng vớ

vẩn. Nhưng lúc đi ra phòng ngủ, nhìn túi nylon trên đã không còn miếng

thịt nào, cùng với bạch hổ đang nằm ngay chỗ thoáng mát tại cửa động

đang quay lại khi nghe tiếng vang mà nhìn lại nàng, Tô Từ liền cảm thấy

nhức đầu thật sự.

Thịt để ăn cũng đã không có, Tô Từ lấy ra

miếng bánh bích quy cuối cùng trong ba lô đưa lên miệng cắn, ăn thêm

trái cây hôm qua còn thừa lại, cầm lấy ba lô bẩn đi ra khỏi sơn động.

Đương nhiên, lúc đi ngang qua lão hổ trái tim nàng vẫn cấp tốc nhảy lên.

Lão hổ là loài động vật ăn thịt họ mèo thích sống một mình, không có thiên địch, gần như là ở vị trí tối cao trong rừng.

Bạch hổ vẫn nhàn nhã đi theo sát sau lưng nàng, nhờ phúc của nó Tô Từ căn

bản không cần giống trước kia lo lắng sẽ gặp phải dã thú, một đường bình tĩnh đi đến dòng suối nhỏ, trước tiên xem xem cái rọ bắt cá của nàng,

phát hiện bên trong thế nhưng có 2 con cá bị bắt, sau đó nàng yên tâm (* đã có đồ ăn rùi nhé) đi giặt quần áo, tẩy ba lô, sau đó đưa mắt nhìn

đến lão hổ nãy giờ vẫn ở bên cạnh nhàn nhàn nhã nhã nhìn nàng, Tô Từ

bước xuống nước, giơ cánh tay thống thống khoái khoái tắm rửa một cái.

Từ khi lạc đến nơi này, đây là lần đầu tiên nàng nhàn nhã như vậy, không hề cố kị tắm rửa.

Tay phải đùa bỡn mái tóc ướt át, Tô Từ cẩn thận lấy tay sờ sờ đầu lão hổ,

nói: “Nếu như là ý ngươi muốn sống bên cạnh ta, ta đây tiếp nhận ngươi.”

Lão hổ động động lỗ tai lông xù, đôi mắt tỏ vẻ không hiểu nhìn vào mắt Tô

Từ, cái đầu cực lớn cọ xát Tô Từ. Tô Từ bị chà phải lui về phía sau hai

bước, lại sờ sờ đầu lão hổ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.