Chương 6

Ta giao thư cho tiểu tư gửi đi, quay người nhìn chàng.

Ánh sáng dưới tán hoa quế rơi trên mặt chàng, chàng đang cười với ta, đôi mắt sáng rực.

Ta bỗng nghĩ, hóa ra được một người để trong lòng lại có cảm giác này.

Giống như chiếc chăn đã được phơi dưới nắng đông, ấm áp, mang theo mùi vị của mặt trời.

14

Vào đông, trưởng tỷ gửi thư tới.

Là nhờ người gửi đến, một bức thư dày cộm.

Ta mở ra xem, phần đầu vẫn là những lời khách sáo, hỏi thăm, chào hỏi, hỏi về Lục Cẩn.

Sau đó câu chuyện chuyển hướng, nói Tạ Tri Thu gần đây nhận được một chức vụ béo bở ở Hộ bộ, nhưng cần có người ở kinh thành giúp xoay xở.

" Lục Cẩn làm việc trước mặt Thánh thượng, nói năng rất có trọng lượng. Muội thay tỷ tỷ đề cập với muội phu một tiếng, không cần hắn phải ra mặt, chỉ cần đề cập tên Tạ Tri Thu trước mặt Thánh thượng là được......"

Cuối thư, vẫn như lệ thường chỉ có câu " Dạo này khỏe không".

Ta tùy tiện ném bức thư vào trong hộp trang sức.

Lục Cẩn buổi tối trở về, thấy ta ngồi ngẩn ngơ bên cửa sổ, bèn hỏi ta làm sao vậy.

" Trưởng tỷ gửi thư tới." Ta nói.

" Tỷ ấy cầu xin nàng việc gì?"

Ta ngẩn người: " Sao chàng biết là cầu xin ta?"

" Lần nào nhận được thư của tỷ ấy nàng cũng biểu cảm như vậy."

Lục Cẩn ngồi xuống bên cạnh ta, " Khi nàng làm việc cho tỷ ấy, mày liễu nhíu lại, như đang hờn dỗi với ai đó. Khi nàng không làm cho tỷ ấy, mày liễu cũng nhíu lại, như đang hờn dỗi với chính mình vậy."

Chàng nói xong, vươn tay vuốt phẳng lông mày ta: " Đừng nhíu nữa, hằn nếp nhăn là không còn đẹp nữa đâu."

Ta bị chàng chọc cười, đưa bức thư cho chàng: " Chàng tự đọc đi."

Lục Cẩn xem xong, trầm mặc hồi lâu: " Nàng muốn ta giúp tỷ ấy không?"

" Chàng nghĩ sao?"

Chàng cân nhắc nói, " Ta nghĩ, giúp hay không là do nàng quyết định. Nếu nàng muốn giúp, ta sẽ giúp tỷ ấy lần này. Nếu nàng không muốn giúp, ta sẽ không nhắc tới nửa chữ."

Ta nhìn chàng: " Chàng không sợ trưởng tỷ ghi thù chàng sao?"

Lục Cẩn nhướng mày, " Tỷ ấy ghi thù hay không thì có liên quan gì đến ta?"

" Ta chỉ quan tâm nàng có vui vẻ hay không thôi."

Ta dựa lưng vào ghế, suy nghĩ rất lâu.

Trước đây ta chạy việc cho trưởng tỷ, lo lắng cho tỷ ấy, thêu chăn trăm con, mua màn chống muỗi, cầu bùa bình an, chưa lần nào là cam tâm tình nguyện.

Nhưng ta luôn tự nhủ, tỷ ấy là tỷ tỷ, đó là việc nên làm.

Nhưng giờ đây ta chợt nhận ra, trên đời này chẳng có việc gì là nên làm cả.

" Không giúp, chuyện của tỷ ấy, để tỷ ấy tự nghĩ cách."

Lục Cẩn gật đầu, không hỏi tại sao, cũng không thuyết phục ta.

Chàng chỉ kéo ta rời khỏi ghế: " Đi, ra ngoài dạo một lát, nghe nói tối nay ngoài thành có hội hoa đăng, ta đưa nàng đi."

Trăng ngày rằm treo trên mái hiên, ta bị chàng kéo chạy ra khỏi viện, trên cây hoa quế vẫn còn vài bông sót lại, bị gió thổi khẽ, rơi lả tả xuống vai.

15

Mùa xuân năm sau, Tổ mẫu gửi thư nói, trưởng tỷ đã tới kinh thành.
" Tỷ tỷ con cùng Tạ Tri Thu có chút bất hòa, nên về nhà mẹ đẻ ở vài hôm.

"

Tổ mẫu viết trong thư giọng rất bình thản, nhưng ta có thể thấy được sự lo lắng của người.

Ta không về kinh, chỉ nhờ người gửi cho Tổ mẫu mấy xấp lụa Tô Châu, và một túi lớn đường hoa quế.

Tổ mẫu viết thư hồi đáp nói đường rất ngọt, lụa cũng rất đẹp, chỉ là thúc giục ta đừng quên tặng thêm cho người một tằng ngoại tôn.

" Tổ mẫu lớn tuổi rồi, các con hãy gấp rút lên."

Ta cười, đưa bức thư cho Lục Cẩn xem.

Chàng xem xong, gật đầu nghiêm nghị: "Tổ mẫu nói chí phải, đúng là nên tranh thủ thời gian."

Ta đấm chàng một cái, chàng cười rồi né tránh.

Lại qua hai tháng nữa, kinh thành truyền tin tới.

Trưởng tỷ và Tạ Tri Thu đã làm hòa, tuy cuộc sống không mấy êm ấm nhưng rốt cuộc cũng chẳng thể hoà ly, cứ đồng sàng dị mộng, cùng nhau trở về Giang Nam.

Nghe nói Tạ Tri Thu sau cùng vẫn đi theo con đường của trưởng tỷ, nhờ người khác đứng ra xoay xở, nên việc quan đã được giải quyết ổn thỏa.

Trong thư, mẫu thân khéo léo nhắc rằng: "Tỷ tỷ của con nói, nếu con còn ở kinh thành thì có thể giúp nàng ta nói vài lời. Tiếc là con đã gả đi xa, nàng ta cũng không có ai để thương lượng."

Ta đặt lá thư xuống, không hồi âm.

Trước đây ta sống dưới mái hiên, không có năng lực phản kháng, cũng không dám phản kháng.

Sau này ta đã được hưởng sự ấm áp, được tự mình quyết định, ta cũng chẳng còn nghĩ đến chuyện báo thù hay oán hận nữa.

Người làm trời nhìn, trưởng tỷ cướp mối nhân duyên của ta, nàng phải đồng sàng dị mộng cùng phu quân, mẫu thân thiên vị ta, người vĩnh viễn mất đi đứa con gái này. Hai đứa con gái xuất giá nơi xa, tuổi già của người chắc chắn không tránh khỏi lẻ bóng.

Còn ta chỉ muốn an ổn một đời mà thôi.

Đêm đó, Lục Cẩn về sớm, mang theo một gói bánh quế hoa vẫn còn nóng hổi.

Chàng nói phía tây thành mới mở một cửa tiệm, bánh quế hoa làm rất xốp mềm thơm ngon, chẳng kém cạnh gì ở kinh thành.

"Nàng nếm thử xem."

Ta bẻ một miếng bỏ vào miệng, quả thực xốp mềm, mang theo vị ngọt thanh thuần khiết của hoa quế.

Nó khác hẳn với gói bánh vỡ vụn nát bươm mà trưởng tỷ từng ném cho ta năm nào.

"Có ngọt không?" Lục Cẩn hỏi.

"Ngọt." Ta ngậm miếng bánh quế hoa trong miệng, trả lời không rõ tiếng.

Chàng lại hỏi: "Vậy sau này ngày nào ta cũng mua cho nàng nhé?"

Ta gật đầu, bỗng nhiên nhớ đến những viên mứt quả mà tổ mẫu từng đút cho ta ăn năm xưa.

Tổ mẫu bảo, thấy ngọt là đúng rồi. Tôn nữ của ta ngoan ngoãn như vậy, nên được hưởng vị ngọt ngào mới phải.

Những năm qua, ta đã quen với vị chua, vị đắng chát, suýt chút nữa đã quên mất vị ngọt là như thế nào.

Giờ đây khi đã nếm trải, ta chẳng muốn quay đầu lại nữa.

Ngoài cửa sổ, ánh trăng lại tròn, bóng cây quế thấp thoáng chập chờn.

Ta tựa vào vai Lục Cẩn, nuốt miếng bánh quế hoa cuối cùng xuống.

Chàng không nói lời nào, chỉ vòng tay ôm lấy ta chặt hơn.

Trong sân, hoa quế rụng đầy mặt đất như những mảnh vàng vụn, tựa như rải một lớp mật ong mịn màng.

Dư sinh an lành.

(Toàn văn hoàn)

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.