Chương 3
Trưởng tỷ sinh được một nữ nhi, nhũ danh là Ổn Ổn.
Mẫu thân cười không khép được miệng, nói trưởng tỷ có phúc, đứa đầu đã được con gái, con gái dẫu sao cũng chu đáo.
Tổ mẫu lại mỉm cười nói với mẫu thân "Ổn Ổn thì chu đáo, nhưng Vân Thư nhà ta cũng chu đáo vậy. Mấy năm nay con bé cứ chạy ngược chạy xuôi vì con, con cũng chẳng khen lấy một câu."
Mẫu thân nghẹn lời, rồi gượng cười "Vân Thư tất nhiên cũng chu đáo, chẳng qua cuộc sống của tỷ tỷ nó khó khăn hơn, nên mới cần giúp đỡ thêm chút thôi mà."
Tổ mẫu không nói gì nữa, chỉ kéo ta lại bên cạnh, đút cho ta một miếng mứt quả.
"Ngọt không?" Tổ mẫu hỏi.
Ta ngậm miếng mứt gật đầu.
"Ngọt là phải rồi. Tôn nữ của ta ngoan thế này, nên được ngọt ngào mới phải."
Ta cúi đầu cười, không để Tổ mẫu thấy nước mắt trong mắt mình.
Mùa đông năm đó, Tổ mẫu đổ bệnh một trận.
Ta túc trực bên giường người, liên tiếp bảy ngày bảy đêm.
Mẫu thân đến thăm hai lần, lần nào cũng chưa ngồi ấm chén trà đã vội vàng rời đi.
Đêm đó Tổ mẫu tỉnh dậy, nắm lấy tay ta: "Vân Thư, trong lòng con có oán trách gì không?"
Ta lắc đầu.
Tổ mẫu thở dài: "Đứa trẻ ngốc, có oán thì cứ nói ra, Tổ mẫu nghe đây."
Ta không đáp.
Nhưng nước mắt cứ lã chã rơi trên mu bàn tay Tổ mẫu, từng giọt từng giọt không ngừng.
Tổ mẫu lau nước mắt cho ta, ôn tồn: "Tổ mẫu không sao, vẫn còn có thể ở bên con thêm vài năm nữa."
"Tổ mẫu phải nhìn thấy con gả vào một gia đình tử tế, phong phong quang quang mới an lòng."
"Con không gả nữa, con muốn ở bên Tổ mẫu."
"Nói bậy, nữ tử nhà ai mà chẳng phải xuất giá."
Tổ mẫu bỗng hạ thấp giọng: "Vân Thư, chuyện hôn sự năm đó con nhờ ta làm chủ... Tổ mẫu vẫn luôn ghi nhớ. Con cứ yên tâm, Tổ mẫu trong lòng đều đã tính toán cả rồi."
Khi ấy, ta chẳng hiểu ý nghĩa trong lời Tổ mẫu nói là gì.
Cho đến tận mùa xuân năm sau, trưởng tỷ mang theo Ổn Ổn từ Giang Nam về kinh thăm nhà.
Trưởng tỷ dường như đã thay đổi ít nhiều.
Tỷ ấy gầy hơn trước, cằm nhọn đi, khóe mắt cũng hằn lên vài nếp nhăn nhỏ.
Nhưng vẻ diễm lệ trong đôi mày ấy vẫn còn, cười lên vẫn khiến cả gian phòng bừng sáng.
"Muội muội sao vẫn giống như trước kia, chẳng biết ăn diện gì cả."
Trưởng tỷ vừa thấy ta liền nhíu mày: "Đã hai mươi rồi, không gả đi sớm thì muộn mất thôi."
Ta không tiếp lời, chỉ lặng lẽ rót cho tỷ ấy chén trà.
Trưởng tỷ lần này trở về, ngoài mặt là thăm người thân, nhưng thực chất lại có toan tính khác.
Những ngày ở Hàn Lâm Viện của Tạ Tri Thu chẳng mấy suôn sẻ, trong triều có kẻ dèm pha hắn ta "qua lại với nội thần, mưu đồ bất chính".
Dẫu sau này đã điều tra rõ là án oan, nhưng con đường làm quan chung quy vẫn bị ảnh hưởng.
Trưởng tỷ chê Giang Nam hẻo lánh, muốn chuyển về kinh thành sinh sống.
"Dù sao kinh thành vẫn là nơi gần thiên tử, cơ hội cũng nhiều hơn."
Trưởng tỷ nắm c.h.ặ.t t.a.y mẫu thân: "Mẫu thân hãy giúp chúng con một phen, con làm vậy cũng là vì tương lai của Tạ gia mà thôi."
Mẫu thân tất nhiên là đồng ý.
Phụ thân cũng tìm mọi cách chạy chọt giúp Tạ Tri Thu, xin cho hắn một chân Lang trung ở Công bộ.
Sau khi Tạ Tri Thu được điều về kinh, trưởng tỷ liền mang theo Ổn Ổn ở lại dài hạn.
Ở tại Kỷ gia cũng đã hơn nửa năm trời.
Nửa năm đó, ta còn bận rộn hơn trước nhiều.
Ổn Ổn mới hơn một tuổi, hay khóc hay quấy, trưởng tỷ chê nó phiền, dỗ dành không được vài câu liền đẩy hết cho nhũ mẫu.
Nhũ mẫu có đôi khi bận không xuể, lại tìm đến ta.
"Nhị cô nương, tiểu thư khóc dữ quá, người qua xem giúp một tay có được không?"
Ta đặt kim khâu xuống, đi dỗ Ổn Ổn.
Ổn Ổn không lạ người, nằm gọn trong lòng ta liền nín bặt, đôi bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy cổ áo ta, lặng lẽ m*t ngón tay.
Trưởng tỷ nhìn thấy, cười nói: "Ổn Ổn lại thân với muội đấy. Muội đã thích trẻ con thế, sao không mau gả đi rồi sinh lấy một đứa đi."
Ta cười nhạt, không đáp lời.
Trưởng tỷ lại quay sang chuyện trò cùng mẫu thân, chẳng ngoài việc công vụ của Tạ Tri Thu, nhà cửa của Tạ gia, hay vật giá đắt đỏ chốn kinh thành.
Đêm đó, Ổn Ổn đột ngột sốt cao.
Trưởng tỷ sợ hãi đến mất hết hồn vía, chỉ biết ngồi khóc.
Mẫu thân cũng quýnh quáng chạy ngược chạy xuôi, miệng không ngừng kêu "mau đi mời đại phu".
Ta ôm Ổn Ổn đến y quán, túc trực bên con bé suốt cả đêm.
Trời hửng sáng, Ổn Ổn đã hạ sốt, ngoan ngoãn ngủ th.i.ế.p đi trong lòng ta.
Ta ôm nó về nhà, trưởng tỷ đang ngồi trong sảnh uống trà.
"Vất vả cho muội rồi." Trưởng tỷ đón lấy Ổn Ổn, "Đêm qua tỷ cũng sợ đến chếc kh.i.ế.p, may mà có muội ở đó."
Mẫu thân đứng bên cạnh góp lời: "Phải đó, tỷ tỷ của con chăm trẻ không thạo, đều nhờ cả vào con cả đấy."
Ta nhìn Ổn Ổn đang nằm trong lòng trưởng tỷ, lòng bỗng thấy bàng hoàng.
Ổn Ổn sốt suốt cả đêm, vậy mà trưởng tỷ trông vẫn sắc mặt hồng hào, y phục còn phảng phất hương thơm.
Có lẽ, tỷ ấy thực sự chỉ là "sợ đến chếc kh.i.ế.p" mà thôi.
"Trưởng tỷ sau này tối đến nên để ý thêm chút, trẻ con sốt rất nhanh đấy." Ta lên tiếng.
"Biết rồi biết rồi, muội muội thật lắm lời."
Trưởng tỷ phẩy tay, cúi đầu trêu chọc Ổn Ổn.
"Ổn Ổn nè, sau này lớn lên đừng học theo nhị di của con, suốt ngày mặt nặng mày nhẹ dạy đời người khác."
Mẫu thân phụ họa theo, cười đến mức khóe mắt hằn cả nếp gấp.
Ta không nói thêm gì nữa, quay người trở về phòng.
Vừa đóng cửa lại, nước mắt mới dám trào ra.
Mùa thu năm đó, mẫu thân cuối cùng cũng nhớ tới việc cần phải nghị thân cho ta.
"Vân Thư cũng hai mươi rồi, không gả đi nữa thì đúng là thành cô gái lỡ thì thật rồi."
Mẫu thân lật giở danh sách: "Nhị công tử nhà họ Trần thế nào? Tuy chỉ là cử nhân nhưng gia cảnh rất khá giả..."
Tổ mẫu chưa đợi mẫu thân nói hết đã lên tiếng ngắt lời.
"Hôn sự nhà họ Trần, ta không đồng ý. Nhị công tử nhà đó, nếu ta nhớ không lầm, thì năm kia mới bị lão thái thái nhà họ ép phải nạp hai phòng th.i.ế.p thất rồi."
Mẫu thân sững sờ: "Có chuyện này sao? Sao con không biết..."
"Chuyện con không biết còn nhiều lắm."
Tổ mẫu hiếm khi dùng giọng điệu lạnh lùng như thế: "Hôn sự của Vân Thư, ta sẽ làm chủ."
Mẫu thân mấp máy môi, rốt cuộc cũng không dám cãi lại Tổ mẫu.
Chỉ là sau đó bà lén than thở với ta: "Tổ mẫu con càng già càng cố chấp, lại càng lúc càng thiên vị con. Ta cũng không phải không thương con, nhưng tỷ tỷ con dù sao cũng là trưởng nữ--"
Ta cắt ngang lời bà: "Mẫu thân, con hiểu mà, tỷ tỷ là trưởng nữ, tỷ ấy chịu ủy khuất, mẫu thân sẽ đau lòng."
Mẫu thân sững người, dường như không ngờ ta lại có thể nói ra những lời như vậy.
Bà nhìn ta vài cái, rốt cuộc không nói gì thêm, quay lưng bỏ đi.
Chiều tối hôm đó, Tổ mẫu gọi ta tới phòng bà.
Bà đang thẫn thờ nhìn bức họa, thấy ta tới liền đưa cho ta.
"Vân Thư, con xem xem."
Người trong tranh mặc cẩm bào màu đen, đôi mày sắc sảo, lại mang theo khí thế hào sảng của thiếu niên.
Bên cạnh có đề bốn chữ: Lục gia tam lang.
"Lục Tam Lang, Lục Cẩn. Cũng giống như Tạ gia, là một vọng tộc ở Giang Nam."
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
