Chương 8: Điển hình của tình yêu kim quy

“Hắt xì...” Y tá trưởng sau khi hắt xì hơi năm cái

liên tiếp, cuối cùng quả bom nổ chậm đã bộc phát, chỉ vào đống hoa to ụ trước

mắt, bắt đầu giáo huấn: “Valentine thì chưa đến, Thất tịch qua lâu rồi, các cô

làm cái trò gì thế này? Hả? Chỗ hoa này còn nhiều gấp mấy lần số hoa trong

phòng bệnh VIP kìa, định mở tiệm hoa chắc? Mỗi người nhanh chóng mang bó hoa

của mình cho vào tủ để đồ ngay cho tôi.” Phương Phương lí nhí nói: “Chị y tá

trưởng à, số hoa này đều là của Tiểu Viên, không phải của bọn em...”

Chị y tá trưởng nhìn một đống cơ man nào là hoa, miệng

há hốc. Nhiệt độ trái đất tăng, hiệu ứng nhà kính, động vật giống đực trên Trái

đất cũng trở nên dị thường rồi sao? Là Chu Tiểu Viên chứ có phải Trần Viên Viên[1] đâu mà

phải cưa cẩm hoành tráng thế này?

[1].Trần Viên Viên: là một mỹ nhân sống

ở cuối thời nhà Minh, đầu thời nhà Thanh của Trung Quốc.

Trên mỗi bó hoa đều có một tấm thiệp, tên được ghi

trên mỗi tấm thiệp đều giống nhau. Sau khi xem đến tấm thiệp cuối cùng, Tiểu

Viên thở dài đánh sượt: “Muốn người tặng thì nguời chẳng tặng, người chẳng cần

phải tặng thì lại mang đến một đống.”

Mục Mục cầm lấy tấm thiệp trên tay Tiểu Viên tặc lưỡi “Cái anh chàng Lý Phổ này, đúng là tên nào người nấy, toàn làm mấy việc chẳng

đâu vào đâu.”

Tiểu Viên gật đầu: “Cậu nói xem anh ta có ý gì?”

“Còn ý gì nữa? Tặng hoa, rước người chứ sao?” Mục Mục

trầm ngâm nhìn đống hoa, nói. “Có phải cái tên mà lần trước đi ăn chúng mình đã

gặp đấy không? Bảo sao tớ cảm thấy ngờ ngợ.”

Bất ngờ, một giọng nói khiến người nóng rực mà chẳng

quen thuộc chút nào xuất hiện: “Chu tiểu

thư? Có đúng là cô không? Chu tiểu

thư...”

Mục Mục khúc khích, hạ thấp giọng nói: “Nói Tào Tháo,

Tào Tháo tới liền.”

Tiểu Viên sợ nhất khi người khác gọi cô là Chu tiểu

thư, nhưng quả thật cô họ Chu, nên khi nghe thấy

tiếng gọi ấy, theo phản xạ liền quay về phía phát ra âm thanh. Vừa nhìn, trời

ơi, đúng như Mục Mục nói, cái tên Lý Phổ ấy thật chẳng đâu vào đâu, trên tay

cầm một bó hoa to đùng, ánh mắt nhìn thẳng vào cô rực lửa.

Hóa ra tiếng gọi Chu tiểu

thư này đúng là gọi cô thật.

Lý Phổ cầm bó hoa bước nhanh đến trước mặt cô, nhiệt

tình nói: “Đúng là cô thật rồi, tôi có đến đây vài lần nhưng không gặp cô. Cô

có thích những bó hoa này không?”

Tiểu Viên miễn cưỡng cười cười: “Anh thấy trong người

không được khỏe à? Đến khám bệnh à? Tôi tới giờ làm rồi, nếu anh cần khám bệnh

thì vào mua sổ khám đi nhé!”

Tiểu Viên vừa định bước đi thi Lý Phổ đã đưa bó hoa to

đùng ấy về phía trước. “Không phải tôi đến khám bệnh. Tôi... tôi đến đây để cám

ơn cô, cám ơn những thiên thần áo trắng đã hằng ngày vất vả, cám ơn cô ngày hôm

đó đã chăm sóc cho tôi.”

Tiểu Viên đành đỡ lấy bó hoa: “Cám ơn, cám ơn anh,

nhưng bây giờ tôi thực sự rất bận, tôi phải đi đây.”

Nói xong cô liền nhanh chóng bước đi, nghĩ bụng không

biết mình làm thế này có làm tổn thương anh ta không? Quan trọng nhất là, anh

ta có thấy được thái độ cự tuyệt của mình không? Tiểu Viên nghĩ mà trong lòng

rối bời. Nghĩ mãi tới khi tan làm thì cô đã có được câu trả lời, cái tên Lý Phổ

dai như đỉa ấy lại tới một lần nữa.

Khi Phương Phương và đám y tá vừa cười khúc khích vừa

báo tin cho cô, Tiểu Viên chợt cảm thấy hận bệnh viện đang yên đang lành lại

sửa chữa làm gì cơ chứ, cửa sau bị chặn, nếu không cô đã có thể trốn ra từ đó

rồi. Mục Mục thấy cô đang lúng túng đứng trong phòng trực y tá, liền kéo cô ra “Đi, đi với tớ, cái con châu chấu này, xem hắn dọa cậu chết khiếp rồi kìa. Để

tớ giúp cậu xử lý tên này.”

Tiểu Viên bước theo Mục Mục đang bừng bừng khí thế ra

tới cổng bệnh viện, từ đằng xa đã thấy Lý Phổ đứng chờ sẵn ở đó. Trời thì lanh,

anh ta cứ như cây tùng trước gió vậy, ánh mắt chăm chú nhìn những người đi ra.

Mục Mục tức giận nói: “Làm bộ,

nghĩ mình là thị trưởng chắc, ép người quá đáng.”

Bước tới trước mặt Lý Phổ, Mục Mục vẫn còn chưa mở

miệng, anh ta đã nhiệt tình tiến đến, nói: “Chu tiểu

thư, cô tan làm rồi à? Bây giờ có rảnh không? Đây chắc hẳn là đồng nghiệp của

cô. Thế cùng đi nhé, tôi mời hai người đi ăn.”

Tiểu Viên vừa nghe người ta gọi mình là Chu (Trư)

tiểu thư liền sa sẩm mặt mày, chẳng còn biết nói gì, đành nói đại: “Anh cứ gọi

tôi là Tiểu Viên thôi, đừng có Trư tiểu thư gì nữa.”

Lý Phổ mặt mày rạng rỡ, tươi cười hớn hở, ánh mắt long

lanh, chỉ nghe thấy tiếng anh ta lắp bắp: “Cô cho phép tôi gọi tên cô rồi

sao...?”

Hả? Cô chỉ tiện miệng nói một câu thế mà ý nghĩa đã bị

hiểu đi tận đâu rồi thế này? Tiểu Viên ngây như phỗng nhìn Lý Phổ đang vô cùng

kích động, Mục Mục lườm cô một cái thật sắc, nói: “Cậu im lặng, để tớ.”

Mục Mục kéo Tiểu Viên ra đằng sau, nhìn Lý Phổ rồi

hắng giọng nói: “Gì nhỉ, anh là Lý Phổ đúng không, anh đợi Tiểu Viên là muốn

mời cô ấy đi ăn?”

Lý Phổ ngay lập tức gật đầu.

Mục Mục nói tiếp: “Mời cô ấy đi ăn để cảm ơn cô ấy đã

chăm sóc anh những ngày nằm viện phải không? Thực ra cũng không cần đâu, đây là

trách nhiệm của chúng tôi, nếu mà ai cũng giống như anh thế này thì chúng tôi

biết làm sao? Còn nữa, chắc đây cũng chỉ là một cái cớ của anh thôi đúng không?

Đợi mời cô ấy đi ăn, đi ăn rồi là vì cái gì nữa? Là vì anh có cảm tình với cô

ây, muốn tìm hiểu cô ấy, đúng không?”

Lý Phổ bị Mục Mục phủ đầu một tràng, nhận không được

mà không nhận cũng không xong. Cuối cùng anh ta lấy hết sức bình sinh gật đầu

một cái, người ta nói muốn cưa cẩm con gái thì trước tiên phải qua cửa ải bạn

thân. Lý Phổ toát mồ hôi, nghĩ bụng, cô bạn thân này thật đáng sợ quá đi.

Mục Mục uể oải nói: “Nếu mà anh thích cô ấy, muốn cưa

cẩm cô ấy, đó là quyền của anh, nhưng trước khi cưa cẩm, cũng phải có những

hiểu biết cơ bản nhất. Những thứ hiểu biết này, nếu anh thích mời đi ăn bao

nhiêu lần, rủ đi mua sắm bao nhiêu lần cũng không phải không được, nhưng mà thế

thì lãng phí thời gian quá. Bây giờ tôi sẽ nói cho anh những tiêu chuẩn của

Tiểu Viên, rồi anh tự xem xét nhé, xem mình còn thiếu gì thì bổ sung cái đó, ổn

rồi thì hãy đến tiếp, như thế sẽ tiết kiệm được thời gian cho cả đôi bên, anh

thấy sao?”

Lý Phổ vội vã “ừ” một tiếng.

Mục Mục nghiêm mặt nói: “Đầu tiên, phải là một luật

sư. Tiểu Viên thích nhất là luật sư, không phải luật sư không cưới. Tiếp theo,

cô ấy còn thích Maybach, anh có biết Maybach là gì không? Không phải

Volksvvagen đâu, nghe thì có vẻ giống nhau, chứ khác nhau nhiều lắm đấy. Yêu

cầu cũng không cao lắm đâu nhỉ? Chỉ có hai cái vậy thôi, anh cứ suy nghĩ đi.”

Tiểu Viên lấy tay bịt chặt miệng để không phì cười,

nghĩ bụng nói như thế có quá đáng quá không? Cô lấy tay giật giật gấu áo Mục

Mục, Mục Mục vòng tay ra đằng sau đẩy tay cô ra.

Lý Phổ ngẩn ra nhìn hai người. Tiểu Viên cảm thấy hình

như họ đã làm hơi quá, vừa định mở miệng nói thì Lý Phổ đã lên tiếng: “Cái này,

về phần luật sư, trong thời gian ngắn tôi không thi đỗ ngay được, nhưng nếu tôi

có một văn phòng luật thì không biết có đạt tiêu chuẩn không? Còn nữa, Maybach

thì cũng không phải là vấn đề, nhưng mà loại xe nhập khẩu này, từ lúc đặt hàng,

vận chuyển, rồi thủ tục hải quan,... thông thường chắc cũng phải mất hai

tháng.”

Mục Mục hít nhẹ một hơi, thần thái vẫn thản nhiên “Thế bao giờ anh lo liệu đủ rồi quay lại sau!”

Lý Phổ nhìn Tiểu Viên trìu mến, khẳng định: “Được!”

Hai người có vẻ bị anh ta làm cho kinh ngạc, không thể

tin nổi, chẳng nói năng gì, chỉ nhìn theo cho đến khi bóng anh ta đi khuất. Một

lúc lâu sau, Tiểu Viên ngập ngừng hỏi: “Cậu bảo anh ta có đi mua văn phòng luật

với Maybach thật không vậy?”

Mục Mục thờ dài một tiếng: “Làm gì có chuyện đó? Cậu

xem anh ta từ đầu tới chân toàn quần áo bình thường, số đồ trên người cộng lại

chắc cũng chưa tới một trăm tệ, một tên như thế, mua mấy bó hoa kia chắc cũng

đã tiêu hết số lương của nửa năm rồi, lấy đâu ra mà mua Maybach chứ?”

Kể cũng đúng, nhưng xem cái dáng vẻ chắc chắn của anh

ta, lúc rời đi điệu bộ tự tin như thế, Tiểu Viên vẫn có chút không yên tâm.

Người này có phải đã bị bọn cô khiêu khích quá mức rồi không? Cô buột miệng

nói: “Theo cậu bọn mình làm thế này có coi thường anh ta quá không?”

Mục Mục dùng ngón tay chọc vào người cô rồi nói “Chúng ta làm thế này là vì muốn tốt cho anh ta. Bấy giờ cậu đã có chủ rồi,

cũng nên rõ ràng một chút. Anh ta cứ suốt ngày mua hoa thế này, không phí tiền

à? Bọn mình đấy là đang cứu anh ta, còn hơn là nói thẳng với anh ta rằng cậu đã

có bạn trai rồi, có khi anh ta lại có ý định “cạnh tranh công bằng” ấy chứ! Cứ

nói thẳng Maybach ra, cho anh ta từ bỏ ý định ấy đi là tốt nhất!”

Thực tế đã chứng minh rằng, Mục Mục quả thật vô cùng

lợi hại, chỉ vài ba câu đã khiến Lý Phổ đi mất. Cuối cùng cũng đã thoát, mấy

ngày liền chẳng thấy mặt mũi anh ta đâu nữa. Tiểu Viên cảm thấy vô cùng biết ơn

cô bạn thân, cũng là con gái với nhau, sao lại có khác biệt lớn như vậy chứ?

Tuy không phải gặp người không muốn gặp nữa, nhưng cái

người muốn gặp kia thì sao?

Mục Mục luôn miệng nói với cô rằng trong chuyện tình

yêu chỉ có một phương châm duy nhất, đó là phải tỏ ra không quan tâm tới cái

tên đó. Cô thắc mắc không biết anh ấy hẹn cô ba lần, cô chỉ nhận lời có một

lần, như thế đã được chưa nhỉ? Nhưng con người ấy cũng không cho cô cơ hội nào,

mấy ngày liền chỉ có gọi điện thoại, còn không thấy người đâu, mà những cuộc

điện thoại ấy, Tiểu Viên luôn luôn chờ đợi, mong ngóng.

Ai cũng biết mấy ngày nay Tiểu Viên ở đâu thì điện

thoại cũng ở đó, khiến cho cái điện thoại bị cô mở ra mở vào đến mức sắp hết

sạch pin. Đang sạc pin thì điện thoại có chuông báo tin nhắn đến. Thấy chị y tá

trưởng không để ý, ai đó liền lao tới chỗ chiếc điện thoại như thuyền rồng lướt

trên sông. Chị y tá trường bị cô làm cho giật mình, mắt lườm về phía cô, nói “Chú ý vào.”

Đã khiến cô bị mắng, anh còn chỉ nhắn một câu cụt

ngủn: “Đang bận à?”

Tiểu Viên hít một hơi dài: “Bận, bận lắm.” Cô tức tối

đến nghiến răng nghiến lợi, chẳng lẽ anh không biết chắc? Đã mấy ngày không hẹn

hò rồi, không hẹn hò rồi! Chị y tá trưởng nhìn thấy vẻ mặt đầy tâm trạng của cô

gái này, lắc đầu ngao ngán, đúng là mới yêu có khác: “Này, Chu Tiểu Viên, không

có việc gì thì nghỉ sớm đi.” Chị y tá trưởng rộng lượng nói.

Tiểu Viên cúi đầu vừa đi vừa nhắn tin, cắn cắn môi

cười mỉm, phải trêu anh một trận mới được.

Thang Hi Hàn hỏi: “Hôm nay phải làm thêm giờ à?”

“Không.”

“Thế đang làm gì đấy?”

“Đang hẹn hò. Anh nghĩ em chỉ hẹn hò với anh chắc?”

“Ô, thế bây giờ em đang hẹn hò à?”

“Đúng thế đang uống cà phê ở một chỗ lãng mạn lắm.”

“Ồ, thế hả?”

“Ừ, vì thế, lần sau nếu có hẹn hò với em thì phải báo

trước nhé!”

“A!”, vì đang cúi đầu cắm cúi nhắn tin, chẳng để ý

đường đi, Tiểu Viên bỗng va rất mạnh vào một “bờ tường” rắn chắc. Cô xoa xoa

đầu rồi ngẩng lên nhìn.

Trời, sao lại là anh ấy?

Anh đỡ lấy cô, nhìn cô rồi cười, vẻ mặt rất tự đắc. Tỏ

vẻ nghi ngờ nhìn cô, lại vừa giả vờ như đang có chuyện gì đó nhìn vào điện

thoại, sau đó dài giọng nói: “Ơ, không phải có người đang đi hẹn hò sao?”

Tiểu Viên ngẩn ra, đang định nói gì đó...

Thang Hi Hàn đã chặn ngay lại: “May mà là anh đấy,

không phải ai khác hoặc không phải là xe hơi, chứ em đi đường kiểu này sao được

hả?”

Tiểu Viên khẽ bĩu môi: “Không cần anh quan tâm, ai mà

biết anh ở đấy chứ! Em không biết anh đến, cũng chẳng phải cố ý va vào anh.”

Anh khẽ cười, trong lòng Tiểu Viên bỗng trào lên một

cảm giác ấm áp khó tả, từng con sóng nhỏ khẽ dạt dào. Đôi mắt Thang Hi Hàn dạt

dào ấm áp, anh kéo tay cô, nói: “Đi nào, anh đến đấy để gặp em đấy.”

“Đi đâu cơ?”

“Tới nhà anh.”

“Đến nhà anh làm gì? Ông anh

về rồi à?” Tiểu Viên nghĩ bụng, lần này về nhà trong thân phận là bạn gái của

cháu trai ông, cô chợt thấy mặt đỏ bừng.

“Không phải nhà ông, mà là nhà anh.”

“Nhà anh?” Tiểu Viên có chút lúng túng, anh sống cùng

với ông, nhà anh không phải là ở nhà ông thì ở đâu? Có gì khác nhau à?

“Thôi đừng hỏi nữa, đến nơi sẽ biết thôi, nhà anh cách

đấy vài con phố thôi.”

Quả thật là rất gần, chưa tới vài phút, cô được anh

đưa tới một khu chung cư cao cấp vừa mới xây xong. Tầng thứ mười chín. Anh ung

dung mở cửa một căn hộ, khẽ đẩy cô vào trong.

Tiểu Viên ngơ ngác nhìn bốn phía, cao cấp, cao cấp,

chỗ nào cũng cao cấp. Cô khẽ cất giọng: “Chỗ này... chỗ này sang trọng quá,

chắc tiền thuê đắt lắm, em không thuê được đâu, dù sao cũng cảm ơn anh đã tìm

nhà cho em.”

Thang Hi Hàn kéo tay cô rồi đặt vào đó một chiếc chìa

khóa: “Đấy là nhà anh mua, đồ đạc đã sắp xếp đầy đủ hết rồi. Mấy ngày nay bận

bịu làm các thủ tục, cuối cùng chọn được căn này, anh thấy khá ưng ý, chẳng cần

phải tự sắp xếp đồ đạc, lại cách bệnh viện em làm không xa. Em chỉ cần thu dọn

lại một chút là có thể đến ở ngay được.”

Thực sự đứng trong một căn phòng sang trọng, thực sự

đứng trước một bạch mã hoàng tử, Tiểu Viên nhìn chiếc chìa khóa trong tay mình,

có chút chóng mặt, chân tay bồng bềnh như lơ lửng trên không trung.

Tiểu Viên cố gắng lấy lại bình tĩnh: “Đấy là nhà anh mua?”

“Ừ.”

“Anh cho em ở đấy?”

“Tất nhiên, nếu không thì anh mua làm gì?”

Tiểu Viên nhìn chằm chằm chiếc chìa khóa trên tay

mình, đàn ông mà mua nhà là để làm gì chứ? Cả Trung Quốc đều biết là vì muôn

kết hôn, được chứ? Huống hồ bạch mã hoàng tử lại còn đem chìa khóa giao tận tay

cô, đấy giống như thẻ ra vào cung điện Buckingham vậy. Cách cầu hôn này quả

thực không thể nào lãng mạn hơn rồi, có mùi vị của tiểu thuyết ngôn tình! Có

nên giữ nguyên tắc “không thèm để ý” mà từ chối anh không nhỉ? Tiểu Viên nuốt

nước bọt, nói “không” là vì mục đích giữ được anh, bấy giờ đã mang đến tận

miệng rồi, chỉ cần há miệng là có thể ăn được, họa có điên mới nói “không”.

Mắt lấp lánh những sao là sao, Tiểu Viên ngọt ngào

hỏi: “Gì nhỉ, Thang Hi Hàn, anh đang cầu hôn em đấy à?”

Anh đứng hình một giấy, rồi không nhịn được, cười lớn,

hàm răng trắng bóng: “Ừ, yêu cầu về hôn nhân của em có cao không?”

“Không cao, không cao, chỉ cần ăn ngon mặc ấm là được

rồi.”

“Thế em ăn có nhiều không?”

“Hả? Không nhiều, không nhiều.” Tiểu Viên ngượng chín

mặt. Nhớ lần gặp đầu tiên, anh gọi cô ra từ quán miến tiết vịt, rồi bữa tiệc

gặp mặt ở nhà ông anh, khi viện trưởng đã về, cô đã ăn “bão táp” như thế nào?

Còn nữa, lúc anh mời cô ăn bánh bao, cô đã dọn sạch cả tiệm bánh bao Tân Tân.

Cuối cùng, cô còn bị anh nhìn thấy mình đi mua thuốc giảm cân, rồi sau khi ăn

tối có một tiếng đã làm ngay một bát cái rượu...

Giọng Tiểu Viên yếu ớt, lí nhí nói: “Thực ra, về sau

em có thể sẽ ăn ít hơn...”

Thang Hi Hàn cười rồi ôm cô vào lòng: “Đã muốn gả cho

anh rồi sao?”

“Anh nói gì cơ?”

“Nói thật, trước khi em nói, anh còn chưa nghĩ đến

chuyện này cơ.”

Tiểu Viên chỉ muốn chui ngay xuống đất, hóa ra là

chính mình hiểu nhầm, người ta đâu có ý cầu hôn mình chứ! Xấu hổ quá đi mất!

Nhưng chẳng phải anh mua nhà, rồi giao chìa khóa cho cô sao? Nếu không phải là

cầu hôn thì là ý gì? Suy nghĩ của Tiểu Viên chuyển hướng, cô buột miệng nói ra “Thế anh định nuôi không em à?”

Mặc dù đang vùi trong vòng tay anh nhưng Tiểu Viên vẫn

cảm nhận được vẻ mặt đang cười của anh, cơ thể cô cũng run lên theo những tiếng

cười ấy.

“Em nghĩ gì thế hả? Chỉ là anh không thích em phải khổ

sở thuê trọ bên ngoài, ở đây rất an toàn, môi trường cũng tốt nữa, em ở đây anh

sẽ yên tâm hơn. Nhưng nếu em đã nghiêm túc nghĩ đến việc cưới anh, hay là chúng

ta ngồi xuống bàn bạc kỹ lưỡng hơn nhé?”

Sau khi nghe anh nói, Tiểu Viên càng vùi mặt sâu hơn

vào vòng tay anh.

Một lúc lâu sau Tiểu Viên vẫn chẳng dám ngẩng đầu lên,

có lẽ đến đà điểu cũng không xấu hổ bằng cô rồi. Thang Hi Hàn vuốt nhẹ mái tóc

cô: “Thôi nào, không phải xấu hổ nữa, em làm mấy chuyện xấu hổ anh cũng đã quen

rồi, anh không cười em đâu, được chưa? Dọn đến đấy ở đi.”

“Không có công không nhận thưởng. Em không ở.” Tiểu

Viên lại úp mặt vào ngực anh.

“Thế thì em cưới anh đi.” Vừa nói xong, cô gái trong

vòng tay anh lắc đầu bẽn lẽn. Lời đề nghị của Thang Hi Hàn rõ ràng đã khiến cô

đã ngại ngừng nay còn xấu hổ hơn.

“Anh nói cái gì thế hả?” Hu hu, sao mà đến chuyện cầu

hôn này mình cũng nhầm được cơ chứ? Xấu hổ chết mất!

“Không được à, thế... nuôi không thì sao...?”

Tiếu Viên lấy tay chặn miệng anh, mặt đỏ bừng, vội vã

ngắt lời: “Không cho nói, không cho nói! Người ta đâu có cố ý chứ! Tóm lại là

không được nói nữa.”

Cái cô gái này, sao vẫn giống y như hồi nhỏ vậy chứ?

Ngốc nghếch phạm lỗi, rồi lại ngốc nghếch xấu hổ. Thang Hi Hàn bị cô bịt miệng,

nhẹ nhàng nhìn cô, đôi mắt đen huyền sâu thăm thẳm. Anh khẽ cười, trong đôi mắt

ấy như có những vì tinh tú đang chuyển động.

Tiểu Viên cảm tưởng như sắp chết ngộp dưới lòng biển

sâu, bị ánh mắt của anh làm cho tim đập thình thịch, cô lắp bắp nói: “Anh...

anh... sao anh chẳng nói gì thế?”

Thang Hi Hàn dùng miệng cắn nhẹ cô một cái, Tiểu Viên

buông tay theo phản xạ, anh cười nói: “Em bịt miệng anh như thế anh còn nói

được sao?”

Từ trước tới nay, cô không bao giờ đấu khẩu lại được

anh. Tiểu Viên cúi đầu, xoa xoa tay.

“Ở đây nhé, được không?”

“Không... được.”

Ừ, biết là đã thắng, Thang Hi Hàn nói: “Không phải là

không công đâu, anh sẽ bắt em làm việc để trả tiền phòng...”

“Em... không trả được.”

“Nấu cơm cho anh để trả tiền phòng, được chứ? Bụng dạ

anh không tốt, lần trước chẳng phải còn bị đau dạ dày đấy sao? Em biết nấu ăn,

lần sau em nấu cơm thì nấu nhiều hơn chút, anh đến ăn cùng, em thấy thế có được

không?”

Tiểu Viên đấu tranh tư tưởng kịch liệt.

“Em mà không ở, anh cho người khác vào ở.”

Trong đầu Tiểu Viên ngay lập tức xuất hiện hai cái

tên, bất chợt buột miệng nói: “Em ở.”

“Tốt! Thế hôm nay chúng ta sẽ ăn gì nào?”

Tiểu Viên ngẩn mặt. Vừa đấy mà đã đòi ăn rồi?

“Anh đói rồi à?”

Há miệng mắc quai. Đã ở nhà người ta rồi, đành phải

biết điều chút thôi.

Nếu chủ nhà đã muốn ăn cơm, thì cô khách Tiểu Viên còn

biết nói gì nữa đấy? Chỉ còn biết nói: “Ừ.”

Đứng dậy đi vào phòng bếp, nhìn căn bếp trống không và

chiếc tủ lạnh vẫn chưa cắm điện, Tiểu Viên cười thầm chạy ra ngoài, nói: “Ừm,

trong bếp chẳng có gì cả, hay là để lần sau em nấu cho anh ăn nhé, hay là…”

Thang Hi Hàn cười cười: “Anh biết là không có gì. Đi

nào, chúng mình đi mua đồ.”

Tiểu Viên ủ rũ bước đi bên anh. Đã không biết nấu cơm

rồi, lại chẳng thể nói cho anh được. Cái rượu nếp, mì ăn liền, cô cũng chỉ biết

làm có vậy mà thôi, sao anh lại nghĩ rằng cô biết nấu ăn cơ chứ? Cô nghĩ bụng,

sau khi ăn xong bữa này, không biết anh có còn cần cô bạn gái này không nữa.

Tiểu Viên hỏi thăm dò: “Thế anh muốn ăn gì?”

“Ừm, ăn đơn giản thôi. Cá mè hấp, rau xào, rồi thêm

món canh nữa là được rồi.”

Tiểu Viên khẽ hít thở, trong lòng ngẫm nghĩ, hình như

làm mấy món này cũng không quá khó, chắc mình cũng làm được thôi.

Đến chợ, Thang Hi Hàn nói: “Em đi mua cá đi, một lúc

nữa anh sẽ tìm em. Mua cá phải chờ người ta mổ, em cứ đợi ở đấy, anh mua rau

với trứng gà xong sẽ quay lại tìm em.”

Tiểu Viên gật đầu đồng ý, nhưng khi đến chỗ bán cá, cô

mới giật mình hối hận. Đáng lẽ cô phải tranh lấy phần đi mua rau và trứng gà,

còn để anh đi mua cá mới đúng. Rau và trứng gà thì ai mà chẳng biết chứ, còn cá

mè trông nó ra làm sao? Cả một cái lồng bao nhiêu là cá bơi lội tung tăng, con

nào mới là cá mè chứ? Hỏi người bán? Thế thì mất mặt quá, cô không thể để mất

mặt thêm nữa.

Tiểu Viên rút điện thoại ra, lướt trong danh bạ tìm số

điện thoại của mẹ: “A lô, mẹ à, con đây. Con hỏi chút, cá mè trông như thế nào

ạ? Đúng rồi, đúng rồi, vô cùng cấp bách. Đúng đúng, con đang tham gia chương

trình Từ điển vui vẻ, mẹ

nói nhanh đi, còn hai mươi giây nữa.”

Cúp điện thoại, Tiểu Viên từ từ lấy lại dũng khí, bước

vào bên trong nhìn lồng cá, xem con nào là cá mè.

Tiểu Viên chỉ vào một con rồi nói: “Chị ơi, cho em con

này."

Chị bán hàng bắt lấy con cá, cầm một chiếc gậy gỗ đập

đập vài cái, con cá ngay lập tức nằm im.

Chợt Tiểu Viên cảm thấy không chắc chắn, giả bộ hỏi

han: “Chị ơi, con cá mè này trông ngon quá nhỉ?”

Chi bán hàng ngẩng lên nhìn: “Gì cơ? Đấy là cá trắm,

không phải cá mè. Em muốn mua cá mè à?”

Tiểu Viên đứng hình, chị bán hàng lại có vẻ tươi cười,

vứt con cá đã bất tỉnh ấy vào trong lồng, rồi nhấc một con khác lên: “Đây là cá

mè. Không sao, chị đổi cho em con khác.”

Không đợi Tiểu Viên nói gì, chị bán hàng lại đập đập

vài cái, con cá mè “thật” đã nằm cứng đơ.

Chị bán hàng nhanh chóng lôi hết lòng mề con cá ra,

còn Tiểu Viên thì nhìn con cá trắm bị cô nhận nhầm mà trong lòng áy náy.

“Thật đáng thương, thà bị em cho một phát chết luôn

cho xong, đằng này lại còn bị hôn mê sâu. Tiểu Viên ơi là Tiểu Viên, mua nhầm

đã quá lắm rồi, sao giờ còn đem nó vứt lại lồng chứ? Con cá trắm vì em mà biến

thành cá thực vật này sao có thế chịu nổi?”

Chẳng biết Thang Hi Hàn đứng sau cô từ khi nào, cái

thuyết “cá thực vật” vừa rồi đã chứng minh một điều, anh đã theo dõi từ đầu tới

cuối quá trình cô “làm nhục” con cá này... Cuối cùng thì vẫn bị mất mặt, mà lại

ngay trước mặt anh nữa chứ.

Tiểu Viên ấm ức nói: “Không phải em cố ý đâu...”

Thang Hi Hàn vốn muốn trêu cô thêm một lúc nữa, nhưng

nhìn cô giống như cô vợ bé nhỏ ấp a ấp úng, tự

nhiên trong lòng trào dâng một cảm giác yêu thương, liền đưa tay kéo cô vợ bé

nhỏ ôm vào lòng, hôn nhẹ lên đôi lông mày cô.

“Bây giờ phải làm sao?” Anh hạ thấp giọng, cười nói.

Cô cúi ghì mặt, trông giống hệt một đứa trẻ vừa phạm

lỗi.

“Thế này đi, chị ơi, em mua luôn cả con cá trắm này

nữa.” Anh vừa cười vừa nói với chị bán hàng.

Xách cả hai con cá về, trên đường, cô rầu rĩ nói “Không biết là làm cho nó bị hôn mê tốt hơn, hay là ngay từ đầu

“giải thoát” cho nó thì tốt hơn nhỉ?”

“Chu Tiểu Viên.” Anh lạnh lùng

nói.

“Hả?”

Anh nhìn cô, thở dài một tiếng: “Em có còn định cho

anh ăn cá nữa không đấy?”

Nhà mới, người mới, bày tiệc rượu.

Hồi nhỏ cũng không ít lần Chu Tiểu Viên với Mã Quân

Quân cùng nhau chơi đồ hàng, không ngờ bấy giờ lại trở thành hiện thực. Tiểu

Viên chợt nhớ đến mấy điều quan trọng, lúc nãy gọi điện thoại cho mẹ quên mất

không hỏi, Thang Hi Hàn xách mấy túi đồ đi vào bếp, cô chỉ còn biết lẻn vào nhà

vệ sinh gọi điện thoại cho mẹ một lần nữa “Mẹ, mẹ, con đấy, Tiểu Viên đấy.”

Mẹ Tiểu Viên nói lớn trong điện thoại: “Tiểu Viên? Con

làm gì mà giọng lí nhí thế?”

“Ui ui, mẹ đừng hỏi nữa. Con hỏi mẹ, hấp cá thì nên

hấp bằng nước sôi hay hấp bằng nước lạnh? Hấp trong bao lâu?”

Mẹ Tiểu Viên nghĩ ngợi một lúc, đưa ra một câu trả lời

kinh điển: “Còn phải xem cá có to không, lửa to nhỏ thế nào!”

Tiểu Viên hộc máu: “Không to cũng không nhỏ!”

“Thế thì bình thường tầm tám đến mười phút là được

Tiểu Viên, con vẫn đang chơi trò Từ điển vui vẻ đấy à?

Kênh nào thế? Mẹ tìm nãy giờ đâu có thấy gì đâu?”

“Trên đài phát thanh cơ, mẹ chờ lúc nữa hãy mở đài.

Còn nữa, còn nữa, nếu mà xào rau, thì cho muối trước hay sau?”

Mẹ Tiểu Viên nghe thấy bảo vẫn đang tham gia chương

trình, liền đưa ra một đáp án rất đúng tiêu chuẩn: “Cho trước hay cho sau đều

không ảnh hưởng đến mùi vị, nhưng nếu cho sau sẽ tốt cho sức khỏe hơn.”

“Con biết rồi, thế mẹ nhé, con cúp máy đấy. Bye mẹ.”

Mẹ Tiểu Viên ngơ ngác nhìn chiếc điện thoại chỉ còn

lại vài tiếng tút tút: “Từ điển vui vẻ có trên

đài phát thanh từ khi nào thế nhỉ?”

Tiểu Viên từ từ đi vào phòng bếp, liền bị Thang Hi Hàn

bắt được. Trên bếp đã đặt sẵn hai chiếc nồi, một chiếc đã được cho cá vào hấp,

chiếc còn lại chuẩn bị để xào rau. Anh liếc nhìn Tiểu Viên ngốc nghếch rồi nói “Em giúp anh đập trứng đi, canh trứng em làm nhé!”

Tiểu Viên lập cập gật đầu, vừa đập trứng gà vừa nhìn

Thang Hi Hàn xào rau một cách thành thục, chợt buột miệng hỏi: “Sao anh lại

biết nấu ăn vậy?”

Anh lấy một chiếc đĩa, gắp rau ra, hoàn thành xuất sắc

món xào, phủi phủi tay rồi nói: “Hồi còn đi học ở bên kia thì biết thôi. Muốn

ăn thì phải tự nấu mà ăn.”

“Thế... thế hồi đấy bạn gái anh không làm giúp sao?”

Cách thăm dò này có lộ liễu quá không nhỉ? Hỏi anh như vậy có quá lạy ông tôi ở

bụi này không?

Cô An Hinh gì đó, lại còn cái cô Khiết mà lần trước

anh gọi điện thoại ấy, anh không có gì để nói với em sao? Cho dù đã qua rồi,

anh cũng có thể nói cho em biết một chút chứ? À, mà

có chắc chắn là đã qua rồi không? Lằng nhằng quá! Trong lòng Tiểu Viên bắt đầu

thấy khó nghĩ, không dám nhìn anh, chỉ biết cúi gằm xuống.

Một lúc lâu không thấy anh nói gì, Tiểu Viên lén ngước

lên nhìn anh. Khóe miệng anh khẽ nở một nụ cười, ánh mắt nhìn thẳng vào cô, cứ

như chỉ chờ đến lúc Tiểu Viên ngẩng lên nhìn, sau đó anh đáp: “Ừ... không nói

cho em biết.”

Tiểu Viên ngượng ngùng, cấu anh một cái: “Xào rau xong

rồi thì đi ra đi, để em còn nấu canh.”

Anh cười rồi đưa rổ rau qua, chẳng bao lâu sau lại

quay vào bếp nhìn Tiểu Viên. Tiểu Viên bị anh nhìn, có còn biết nấu canh nó như

thế nào đâu. Cô tức tối nhìn về phía anh: “Anh đừng làm loạn nữa, đi ra ngoài

đợi có được không?”

Anh nói với vẻ rất oan ức: “Anh đâu có làm loạn? Nhìn

em làm cũng không được sao? Nếu ngày trước cũng có cô bạn gái như em thế này,

chắc anh vẫn phải tự làm thôi.”

Tiểu Viên đẩy anh ra ngoài, đóng cửa lại. Câu nói khi

nãy của anh là ý gì? Thế rốt cuộc là có hay là không có?

Cuối cùng Tiểu Viên cũng hoàn thành món canh, lại còn

nhận được lời khen ngợi của Thang Hi Hàn. Khi sắp ăn xong, anh làm bộ vô ý hỏi “Hôm đó ở nhà em, chẳng phải em làm món cái rượu nếp đó sao? Anh cứ nghĩ em

biết nấu ăn cơ.”

Thế là vẫn bị anh nhìn ra, cô toát mồ hôi! Cô chỉ còn

biết thành thực trả lời: “Những thứ mà dùng nước để nấu em đều biết làm, ví dụ

như canh này, nấu mì này, luộc cá, luộc cá chắc cũng không sao.”

“Em nghĩ rằng luộc cá chi là đun sôi nước rồi cho cá

vào là xong à?”

“Thế em sẽ học dần là được mà...”

Anh cười, nói: “Ừ, để sau đi.”

Nấu cơm thì không rửa bát, rửa bát thì không nấu cơm,

đấy la “gia quy” của nhà Tiểu Viên. Tiểu Viên chỉ nấu có một món canh, sau khi

ăn xong liền bắt đầu dọn dẹp, mang bát đĩa vào bếp rửa rửa lau lau. Thang Hi

Hàn bước theo cô vào trong. Tiểu Viên nói: “Một mình em dọn dẹp là được rồi,

anh cứ ra phòng khách xem ti vi đi.”

Anh cười mà như không, nhìn thêm một lúc rồi từ từ tựa

vào lưng Tiểu Viên, nhẹ nhàng ôm lấy cô. Tiểu Viên bỗng khựng lại, mặc kệ nước

chảy tong tong xuống dưới, quên mất là phải cất chiếc đĩa lên trên.

“Viên Viên!” Giọng nói ấm áp của anh như đang thỏ thẻ

bên tai cô.

Sức nóng hầm hập, dường như có thể phát ra âm thanh

được, cô nhẹ nhàng lên tiếng: “Dạ?”

Hơi thở ấm áp phả tới, chạm vào khuôn mặt cô, mơn man

trên cổ, cảm giác nhồn nhột nhẹ nhàng khiến trái tim cô bỗng chợt...

“Em còn phải rửa bát, anh đi ra ngoài đi mà.” Cô nói

gần như khẩn cầu. Cứ thế này có mà đến sáng mai cũng chẳng rửa xong đống bát

này.

“Thực ra… “, trong giọng nói của anh có chút tiếc

nuối, mơ hồ nhớ lại những ký ức ngày xưa. “Anh thích nhìn thấy em đi lại trong

bếp. Ngày bé, dì anh và mẹ em đều như thế cả... để anh được gần em thêm chút

nữa nhé!”

Từng giọt nước lanh lướt qua ngón tay, rồi từ từ rớt

xuống đống chén bát. Chiếc đèn trên đầu tỏa ra màu vàng ấm áp, bao trùm lấy hai

người. Tiểu Viên đưa những chiếc đĩa đã rửa sạch qua cho anh, men sứ trắng bóng

ánh lên từng tia lấp lánh dưới đánh đèn, Thang Hi Hàn nhẹ nhàng đỡ lấy, lau khô

từng cái một.

Ánh mắt anh đôi lúc ngừng lại, cô lại chẳng hề để ý,

cứ cúi xuống như vậy, chăm chú làm việc của mình, mấy lọn tóc bay bay trước

trán, chiếc cổ trắng ngần tạo thành một đường cong thật đáng yêu. Anh đưa tay

lên, giúp cô đỡ những lọn tóc mai bay bay trước trán, vén ra sau tai. Tiểu Viên

khẽ mỉm cười.

Ừ, có lẽ chính là thứ cảm giác này, nhẹ nhàng, ấm áp,

giản đơn mà chân thật.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.