Chương55: Thiên đế

Trở lại tẩm điện, Nhược Ly ngồi ở bên giường, đôi giầy đã bị nàng sớm

cởi ra, lắc lắc bàn chân nhỏ trắng noãn, sáng bóng như ngọc đung đưa qua lại khiến tâm của Dạ Ly Lạc ngứa ngáy.

Nàng còn không tự biết, nâng cánh tay trắng y hệt ngọc, loay hoay xõa

mái tóc dài, ngón tay nhỏ bé trắng noãn luồn vào sợi tóc màu bạc, giống

như một loại nhạc khí tuyệt mỹ.

Dạ Ly Lạc tựa vào bên giường uống rượu một mình, nhìn Nhược Ly không

chút nào phòng bị như thế, khiến hắn cảm thấy rượu không làm người say

mà người tự say, nhưng hôm nay hắn quá mạo muội, sợ sẽ dọa tiểu nha đầu

không biết chút nào về phương diện tình cảm này mất.

Vì vậy hắn vội vàng kiềm lại rung động trong lòng, ngửa đầu nhìn trăng

sáng phía xa, sáng ngời có chút chói mắt, chói mắt như tiểu hồ ly bên

người hắn vậy khiến hắn càng thêm phiền não.

"Lạc, thật là chỉ có hai chúng ta đi sao?" Nhược Ly có chút không xác

định được, nàng bây giờ cái gì cũng không biết, chỉ biết dùng một vài

loại độc để tự vệ, nếu như nơi đó thật hiểm ác như lời bọn Dạ Mị nói,

nàng đi không phải sẽ khiến hắn thêm phiền toái sao?

"Ừ." Tâm trạng Dạ Ly Lạc có chút hoảng hốt, nàng lúc ban ngày một thân

anh khí, chói mắt như giống như mặt trời khiến hắn không tự chủ được

càng ngày càng lún sâu.

Nhược Ly cũng nhìn ra tối nay Dại Ly Lạc hơi quái dị, nàng nghịch ngợm

nhấc bàn chân trần đá hắn một cái, hơi ấm từ bàn chân nàng xuyên thấu

qua lớp y phục mỏng manh, khiến Dạ Ly Lạc hồi phục lại.

Hắn cúi đầu nở nụ cười mị hoặc nhìn tiểu hồ ly đang nghịch ngợm phá

phách, hình dáng bên ngoài của Nhược Ly chỉ có mười bốn tuổi, hắn đột

nhiên cảm thấy nếu lúc này làm gì dọa đến nàng, vậy thì cũng quá cầm

thú, bất đắc dĩ thở dài, lại đem phần rung động trong lòng ép xuống.

Dạ Ly Lạc chậm rãi đứng bên cạnh Nhược Ly, vươn tay cầm lấy bàn chân

trần của nàng, Nhược Ly xấu hổ muốn thu chân lại, nhưng Dạ Ly Lạc lại

giữ chặt không buông.

Do Nhược Ly để chân trần thời gian lâu nên

hơi lạnh, Dạ Ly Lạc vốn là

muốn đem chúng thả lên giường, cho chúng đỡ làm hắn hoa mắt, vậy mà lạnh như vậy khiến trong lòng hắn không khống chế được có chút đau, vậy nên

nắm vào rồi không muốn thả ra.

"Ngày mai lên đường, đã có gia ở bên cạnh nên nàng không cần lo lắng,

nơi này giao cho bọn họ, đợi chúng ta trở về chỉnh lý lại." Dạ Ly Lạc

khó có lúc nói nhiều lời như thế, lộ ra một ít ngây thơ, đáng yêu hiếm

thấy.

Hắn ngồi dậy, vẫn ôm lấy bàn chân trần nhỏ trắng noãn của Nhược Ly, kéo

chăn gấm ở bên cạnh đắp lên cho nàng, mặc d.đ.l.q.đ dù là đầu mùa hè,

nhưng ban đêm thời tiết cũng rất lạnh, nàng tuy biến thành yêu nhưng yêu lực thấp kém, căn bản không chịu nổi khí lạnh xâm nhập.

"Ừm! Có Lạc ở đây, ta cái gì cũng không sợ." Nhược Ly hơi vểnh mặt lên,

nàng vẫn tập trung gỡ mớ tóc dài của mình, nhưng câu nói này được thốt

ra một cách tự nhiên, cũng là chân thật nhất .

Dạ Ly Lạc chỉ cười không nói, cưng chìu vươn tay vò vò mái tóc dài của

Nhược Ly, khiến mái tóc của nàng càng thêm hỗn loạn, Nhược Ly sao lại

xem thường người này có vẻ ngoan ngoãn chứ, hung hăng trừng hắn một cái, lúc này hắn mới an phận tựa vào giường, cười khẽ một tiếng.

Sau

cùng đương lúc Nhược Ly túm chặt mái tóc, Dạ Ly Lạc rốt cuộc cũng ra

tay, nếu không tiểu hồ ly không có đuôi sẽ lập tức biến thành tiểu hồ

ly không có lông, hơn nữa sắc trời đã tối, tiểu hồ ly d.đ.l.q.đ quật

cường trong ngực đã mặt lộ vẻ mệt mỏi, hắn cũng không đành lòng nhìn

nữa, vươn tay khẽ thử chút yêu lực trên tóc nàng, mái tóc lập tức trở

nên mượt mà.

Trên mặt Nhược Ly lập tức vui vẻ, ở trước mặt hắn

nàng vẫn giống như một đứa bé, thấy tóc kết rốt cuộc cũng được bung ra,

nàng vui vẻ đụng ngã

Dạ Ly Lạc, tưởng thưởng cho hắn một đại ôm, có thể là động tác quá

nhanh, cái mũi nhỏ đụng phải lồng ngực bền chắc của Dạ Ly Lạc khiến nàng đau đến nhe răng trợn mắt.

Dạ Ly Lạc thật vất vả nhịn cười, đưa

tay vuốt vuốt cái mũi nhỏ xinh xinh của nàng, sau đó ôm nàng vào lòng,

một ngày qua đi, hắn cũng rất mệt

mỏi, vừa muốn nói gì đó vậy mà tiểu hồ ly trong ngực đã mệt mỏi ngủ

thiếp đi.

Hô hấp vững vàng, hơi thở ấm áp trước ngực khiến hắn

ngưa ngứa, khuôn

mặt nàng lúc này hết sức vô hại, lộ ra sức mê hoặc chết người, chẳng thể nhìn thấy đâu cái khí phách lúc ban sáng, nhưng Dạ Ly Lạc lại rất

thích, hắn không cần nữ vương chân chính, cái hắn muốn chính là nữ vương luôn làm nũng với hắn trước đây kia, đó mới chính là sức hấp dẫn chết

người của nàng.

. . . . . .

Thiên giới, một nam nhân dáng dấp lịch sự tuấn mỹ ngồi ở phía trước cửa

sổ đọc sách, hắn có đôi mắt rất tinh khiết, môi mỏng khẽ mím lại, giống

như có vấn đề gì rất khó giải quyết.

Ngón tay thon dài thỉnh thoảng ma sát chữ trên sách, khẽ cau mày, hiển nhiên nhìn hết sức nghiêm túc.

"Khấu kiến Thiên đế!" Một nam tử mặc áo trắng y phục chỉnh tề, cung kính quỳ gối ngoài cửa, chờ đợi Thiên đế triệu kiến.

Thiên đế mải mê xem sách lại hờ hững với hắn, cho đến khi hắn xem xong

sách, mới ngẩng đầu lên, trên mặt là nụ cười dịu dàng, nhẹ giọng nói,

"Vào đi." Âm thanh kia nghe hết sức thoải mái.

Nam tử đứng ngoài

cửa cả người lại run lên, nửa quỳ tiến vào, sau đó vẫn cúi đầu không dám nhìn thẳng Thiên đế d.đ.l.q.đ này ôn văn như ngọc

trước mặt.

"Hồi bẩm Thiên đế, vi thần đã theo phân phó của ngài

luôn luôn chú ý đến Yêu giới, hôm đó phản đồ Tiên Hồ trốn vào Yêu giới

thì mất tin tức,

nhưng gần đây Yêu giới có đại biến."

Tên nam tử kia hơi ngừng lại, thấy Thiên đến vẫn không lên tiếng, tiếp

tục thấp thỏm nói, "Vi thần cảm thấy thân phận của tân nhiệm Yêu Hoàng

rất đặc biệt, có chút giống phản đồ hồ tiên."

Bên trong vẫn im

lặng, bên ngoài ánh mặt trời màu vàng chiếu sáng cả một vùng, có vẻ hết

sức rực rỡ chói mắt, Thiên đế trước mặt vẫn là vẻ dịu

dàng đó, nhưng nam tử đang quỳ phía dưới chẳng biết tại sao không khống

chế được cả người khẽ run lên.

"Ha. . . . . ." Thiên đế đột nhiên cười, hắn để quyển sách trong tay lên bàn ngọc bên cạnh, sau đó từ từ

đứng dậy, hắn tự mình tiến đến đỡ nam

tử đang khẽ run rẩy kia đứng lên.

"Lời ngươi nói là thật?" Lời nói của hắn như tắm gió xuân khiến nam tử

kia không hề sợ hãi như vừa rồi nữa, d.đ.l.q.đhắn to gan ngẩng đầu lên,

nhìn dung nhan tuấn mỹ của Thiên đế, si ngốc gật đầu.

Nam nhân ôn nhu như ngọc thật hết sức chói mắt, căn bản chính là nam nữ

gặp phải đều thích, chỉ là hắn dáng dấp quá mức âm nhu, khiến cho rất

nhiều nam tử gặp qua hắn cũng chạy theo như vịt.

"Phụt. . . . . ." Đột nhiên khóe miệng nam tử kia máu tươi chảy ra, cảm

thấy ngũ tạng của mình cũng bị chấn vỡ, hắn hoảng sợ trợn to hai mắt,

hết sức không hiểu, tại sao nam tử có nét mặt tươi cười như hoa kia lại

ra tay ác độc như vậy, còn chẳng biết vì lý do gì.

Trước khi chết, nam tử kia cũng không biết mình đã đắc tội với nam nhân

cao cao tại thượng của thiên giới - Thiên đế dịu dàng của bọn họ ở chỗ

nào.

Nam tử này mới vừa ngã xuống, ngoài cửa liền đi vào hai người mặc ám vệ

bạch y, bọn họ vẫn cúi đầu, căn bản không ai dám nhìn lên, an tĩnh xử lý nam tử bị chết kia, không lưu lại một chút dấu vết.

"Chú ý tân nhiệm Yêu Hoàng, ngày mai nói tin tức cụ thể về nàng cho bổn

tiên." Thiên đế cười nói, nhưng nụ cười ấm áp lại mang theo lạnh lẽo

thấu xương, khiến hai người đang xử lý thi thể bên dưới bất giác run

lên.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.