Chương3: Phế vật

Hắn cúi đầu nhìn dáng

vẻ ngốc nghếch của tiểu hồ ly trong lòng, bốn mắt chạm nhau, khi nhìn

thấy trong ánh mắt của nàng chỉ có hắn tâm tình hắn phảng phất tốt hẳn

lên.

Lão quái ở bên cạnh nghe lời nói cuồng ngạo của Vương

nhà mình, trong lúc nhất thời chỉ cảm thấy trong thiên hạ chỉ có người

này có thể đối mặt với Thiên nữ người người tranh đoạt nói ra những lời

này, bất quá người ta vốn cũng rất ngông cuồng.

Nhược Ly đột

nhiên nở nụ cười, mặc dù thân thể là hồ ly nhưng sự cảm kích xuất phát

từ nội tâm vẫn để lộ ra trong ánh mắt híp lại kia.

Nàng cảm

thấy lời nói của người này tuy thực ngạo mạn nhưng quả thật làm cho nàng thấy yên tâm, biết mình có thể sống sót, không biết vì sao vui vẻ như

vậy lại cảm thấy có chuyện gì đó rất quan trọng mà nàng cần làm nhưng

làm thế nào cũng không nhớ ra nổi.

Dạ Ly Lạc cảm nhận được độ ấm nơi bàn tay, khóe miệng không tự chủ được nâng lên, chỉ là không

biết có phải là ngàn năm qua quá tịch mịch nhàm chán hay không hắn liền

muốn trêu chọc vật nhỏ ngốc nghếch trong lòng một chút.

"Chỉ

là, ngày nào đó tâm tình không tốt, hoặc là tiểu hồ ly chạy trốn ta cũng không ngại làm hai viên đan dược để thưởng thức thử xem."

Cảm giác được tiểu hồ ly trong lòng cả người run lên, trêu chọc nàng xong

tâm tình Dạ Ly Lạc thật tốt nhưng vừa rồi cũng coi như là cảnh cáo, nếu

tiểu hồ ly đã được hắn ban tên cho mà còn dám chạy trốn thì dù có phải

lật tung cả thiên hạ hắn cũng phải tìm cho ra nàng, luyện đan hay không

... .....Cái đó còn phải bàn lại.

Trong lòng lại nghĩ nếu một ngày không thấy vật nhỏ lông ngắn tròn tròn nữa Dạ Ly Lạc cảm thấy một

hồi phiền muộn, hắn kẹp nách Nhược Ly đem nàng nâng lên, nửa uy h**p

nói, "Ban thưởng tên cho ngươi thì ta chính là chủ nhân của ngươi, dám

bỏ trốn ta liền luyện ngươi."

Lời nói ấu trĩ như vậy khiến

hai vị còn đang quỳ kia nhất thời lảo đảo, mà Nhược Ly căn bản không

biết Dạ Ly Lạc trước mặt là hạng người gì nhưng trong lòng âm thầm tự

nhủ nếu còn muốn sống thì mấy cái chuyện đó có gì quan trọng. Lúc này

cảm thấy người nam nhân này trở nên hiền lành như thế tự mình cũng cảm

thấy bi thương, mình muốn sống tiếp còn phải dựa vào hắn cho nên hiện

tại dù có đuổi nàng đi cũng không thể đi được nên vội vàng gật gật đầu

mà không biết cái gật đầu này cũng đã tạo thành sự ràng buộc đời đời

kiếp kiếp giữa hai người.

"Lão quái, làm thế nào để nàng khôi phục lại hình người?" Dạ Ly Lạc vỗ vỗ đầu tiểu hồ ly, làm như an ủi sau khi đã đe dọa sau đó ngước mắt nhìn lão quái như bị sét đánh đang đứng

trước mặt.

Tay hắn cũng không dừng lại, vuốt vuốt cái móng

nhỏ của Nhược Ly, cảm nhận được sự mềm mại vô cùng của đệm thịt không tự chủ được nhẹ nhàng x** n*n.

Nhược Ly đương nhiên cảm thấy

không thoải mái, thử rút móng vuốt nhỏ ra khỏi tay hắn nhưng bị người

nào đó gắt gao kéo lại làm như trừng phạt hơi hơi dùng sức nhéo nàng một cái khiến cho tiểu Nhược Ly phải nhíu mày.

"Nghe lời hay là

luyện đan?" Nhược Ly vừa nghe thấy liền trở về dáng vẻ ngoan ngoãn trong nháy mắt, trong lòng lại hết sức khinh bỉ hắn, không chơi với người hay đe dọa như vậy, tuy bây giờ nàng chỉ là một con hồ ly nhưng bị hắn xoa

nắn cũng thấy có gì đó không đúng nhưng không đúng chỗ nào thì nàng

không nói được.

Bất quá Nhược Ly bị hắn nắm như vậy chỉ một

lát đã cảm thấy mệt mỏi, lại nói trong một ngày đã xảy ra nhiều chuyện

như vậy mà nàng vừa tỉnh lại không lâu nên nhất thời còn chưa kịp thích

ứng.

"Bẩm Vương, muốn nàng khôi phục lại hình người cũng

không khó, nhưng tiên lực của nàng đã bị hao tổn, linh hồn bị tổn thương muốn tiếp tục tu luyện nữa e là khó càng thêm khó. Nói cách khác cho dù biến thành người nàng cũng chỉ là một tiểu hài tử khoảng mười tuổi,

tiên lực gì đó lại càng không thể khôi phục được.

"Chính là phế vật?"

"Dạ!" Lão quái nói xong Dạ Ly Lạc cảm nhận được thân thể mềm mại trong lòng

chấn động, hắn thấy có chút không đành lòng cúi đầu nhìn nàng dò hỏi,

"Muốn khôi phục sao?”

Nhược Ly vội vàng gật đầu, đôi đồng tử

màu đỏ nháy mắt trở nên long lanh, nếu thật sự như bọn họ nói nàng có

thể trở nên mạnh mẽ vậy sau nàng cũng không phải bị hắn rà qua rà lại

rồi.

Nàng nhìn như vậy làm Dạ Ly Lạc trong lòng rung động,

hắn ngẩng đầu lên không nhìn Nhược Ly nữa, lại vẫn như cũ v**t v* đám

lông mềm mại trên thân thể nhỏ bé, "Vậy phải làm thế nào?"

Lão quái nhất thời cũng lâm vào khó khăn, trước kia còn chưa gặp qua chuyện như vậy, hơn nữa đối phương lại là tiên, cái này trước kia hắn cũng

chưa từng nghiên cứu qua, "Vương, có thể cho lão thần trở về nghiên cứu

thêm một chút không, nếu cứ tùy tiện kết luận sợ sẽ xảy ra chuyện gì thì lão thần sao có thể đảm đương nổi."

Lão quái nói xong liền

quỳ xuống, cả người khẽ run, vốn đang muốn lập công nhưng lúc này xem ra là chuyện có thể giữ được cái mạng nhỏ của lão hay không rồi, "Bất quá, vị thuốc kia là không thể đợi được nữa!" Hắn linh cơ khẽ động vội vàng

nói ra để bảo toàn tính mạng.

"Ba ngày." Nói xong, Dạ Ly Lạc

mang theo Nhược Ly biến mất ở đại sảnh dẫn đến Lưu Ly điện, có một số

việc hắn phải hỏi lại tiểu sủng vật trong tẩm điện của hắn rồi.

Trong Lưu Ly điện rất đơn giản, chỉ là cái nào cái nấy cũng khiêm tốn xa hoa, Dạ Ly Lạc lười biếng dựa nghiêng người trên giường nhìn Nhược Ly trước

mặt có chút mất tự nhiên, nhếch môi cười.

Một tay vẫn v**t v* đệm thịt mềm mại của nàng không tha làm như chờ nàng mở miệng, Nhược Ly mở to đôi mắt đỏ long lanh nhìn hắn, có chút khó hiểu, nam nhân này

muốn nàng ở lại bên cạnh hắn?

"Về sau hãy ở lại bên cạnh bổn

đại gia." Cùng với tiểu hồ ly này ở chung một chỗ, Dạ Ly Lạc không biết

vì sao không muốn tự xưng là bổn vương giống như sẽ tạo ra khoảng cách

giữa hai người vây.

Nhược Ly cái hiểu cái không cúi đầu, ít

nhất nàng có thể bảo vệ mình trước, nàng sẽ sống ở chỗ này, mặc dù tính

tình của nam nhân này có chút kỳ quái nhưng ít cũng có dáng vẻ của một

con người.

"Bẩm vương, Đại công chúa không muốn giao ra Ngân

xà!" Dạ Võng đứng ở bên ngoài đại điện, dùng thiên lý truyền âm bẩm báo, kỳ thật lúc Vương để hắn đi trong lòng cũng có chút thấp thỏm.

Dù sao tính tình của Đại công chúa cũng hết sức điêu ngoa, ỷ vào tương lai hoàng trữ (người xác định sẽ thừa kế ngôi vua),tuy rằng e ngại Ám

vương nhưng Ngân xà kia là sủng vật của nàng ta, nàng ta vẫn đang chờ nó tu thành hình người để ăn sạch sành sanh đấy, tên hạ nhân này còn muốn

lấy, chưa đuổi hắn ra coi như đã chừa cho hắn chút mặt mũi rồi.

"Hửm?" Dạ Ly Lạc vẫn như cũ v**t v* sau lưng Nhược Ly, đôi mắt hoa đào khẽ

nhíu lại, thản nhiên cười, trên đời này không có gì là Dạ Ly Lạc hắn

không chiếm được, ngày đang nhàm chán vậy thì coi như đây là một việc

vui đi.

"Tiểu Nhược Ly, chúng ta đi xem xem." Nói xong Dạ Ly

Lạc ôm lấy Nhược Ly càng ngày càng suy yếu, hắn khẽ cau mày xem ra nếu

không có vị thuốc kia thì tiểu hồ ly này chắc không được mấy ngày nữa.

Lúc này Nhược Ly chỉ cảm thấy cả người mềm nhũn, nhất thời cả người lạnh

như băng, ý thức lúc có lúc không căn bản là không nghe được Dạ Ly Lạc

đang nói gì, chỉ biết cái ôm này thật ấm áp nàng nhịn không được muốn

đến gần, gần hơn chút nữa.

Yêu Hoàng của Yêu giới không phân

biệt nam nữ, người có tài năng vẫn có thể làm được, mà Yêu giới hiện tại chỉ có một công chúa và ba vị vương gia, Đại công chúa là huyết thống

trực hệ của Yêu hoàng đương nhiệm, do chính cung sinh ra lại có tư chất

thông minh, trừ bỏ hậu cung thối nát thì những cái khác đều làm cho Yêu

hoàng tìm không ra tật xấu, cho nên mới cho nàng ta là người thừa kế

hoàng vị.

Mà Ám vương khiến cho tứ giới kinh sợ vốn là yêu

khí của thiên địa biến hóa mà thành, hắn vẫn thoát ly tứ giới khiến Yêu

Hoàng nhiều năm không yên, lại thấy Ám vương không có hứng thú với vị

trí Yêu Hoàng nên cũng không để ý tới, trong lúc nhất thời Yêu giới đã

quên mất sức uy h**p của Ám vương.

Các vương gia khác đều là

do thứ phi sinh ra hoặc là con riêng, từng người đấu đá xong chỉ còn lại ba người, cho nên hiện tại chỉ có duy nhất Đại công chúa là có tư cách

nên tính tình ngược lại có chút kiêu căng, dám can đảm tự mình cự tuyệt

yêu cầu của Ám vương, có lẽ sớm quên mất vị Ám vương vẫn ẩn cư này vốn

rất đáng sợ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.