Chương28: Hình phạt tàn khốc

Nhược Ly mới đi hai

bước, đã cảm thấy chân mềm nhũn, đầu óc choáng váng nặng trĩu, vừa nói

gì đó với Dạ Ly Lạc, đáng tiếc còn chưa kịp mở miệng, liền mất đi tri

giác.

Dạ Ly Lạc nhìn thấy Nhược Ly đang từ từ ngã xuống, nụ cười

dịu dàng trên khuôn mặt trong nháy mắt cứng ngắc, đôi mắt hoa đào cả

kinh trừng lớn, sau một khắc liền di động đến bên người nàng, bế nàng

trong ngực, đôi tay cũng không khống chế được khẽ run.

Nhìn Nhược Ly không hề có cảm giác ngã vào ngực hắn, Dạ Ly Lạc không biết tâm tình của hắn giờ khắc này là như thế nào, chỉ cảm thấy hô hấp cũng trở nên

dồn dập, n** m*m m** nhất trong lòng giống như bị một kích nặng nề,

phảng phất như người trong ngực nếu vẫn không tỉnh lại, hắn cũng sẽ theo nàng đi.

Một tay hắn nhẹ nhàng ôm lấy thân thể Nhược Ly, do dự

một chút mới thử đưa tay kia thăm dò chút mạch bác của nàng, biết chỉ là yêu lực tiêu hao quá độ nên mới ngất đi, nặng nề thở phào một cái, cả

tâm tình đè nén cuối cùng cũng được giải thoát.

Vừa rồi hắn thất

sự sợ Nhược Ly sẽ không mở mắt ra nữa, nếu là như vậy, hắn thật không

biết hắn sẽ làm ra cái gì, cảm giác như vậy khiến cho hắn có chút sợ

hãi.

Sử xuất yêu lực khiến Nhược Ly biến trở về thân tiểu hồ ly,

hắn tận lực bình ổn yêu lực cường đại đang kịch liệt dao động, vừa rồi ở trên phố hắn bùng nổ yêu lực đã tạo thành khủng hoảng, trước lúc chinh

phục Yêu giới, hắn không muốn lại dẫn đến những phiền toái không cần

thiết.

Hắn thận trọng ôm lấy Nhược Ly, tay thỉnh thoảng khẽ vuốt

vuốt lông của nàng, chỉ cảm thấy càng ngày càng thích không muốn buông

tay, người luôn mạn bất kinh tâm không có gì làm hắn để ý, hôm nay

trong lòng lại dâng lên một tia khủng hoảng.

Nếu như hắn không còn được gặp lại nàng, hắn thật không dám tưởng tượng điều đó.

Tâm tình bị đè nén không có chỗ phát tiết, hắn đột nhiên ngẩng đầu nhìn

chằm chằm Nam Cung Tâm cách đó không xa đang bị yêu lực che đi giọng

nói.

Nếu như không phải là nàng ta, Nhược Ly cùng hắn nhất định

có thể chơi rất vui vẻ, hắn cũng sẽ không phải chịu đựng loại tình cảm

đè nén khó chịu này.

Cái nhìn này khiến Nam Cung Tâm vẫn bị làm

cho im lặng nãy giờ sợ đến đứng ngây ngốc, đó là một lại ánh mắt gì kia! Mặc dù nhìn như không chút để ý, nhưng cất giấu trong đó là sự tàn

nhẫn, ngay cả ánh mắt của ác quỷ ác độc nhất trong Địa ngục cũng không

sánh bằng sự kinh khủng đó.

Nam Cung Tâm đột nhiên cảm thấy sợ,

nàng ta cảm thấy Phụ hoàng nàng ta không cho nàng ta đến trêu chọc Ám

vương là đúng, chỉ cần một ánh mắt, nàng ta đã không chịu nổi, vậy nàng

ta làm sao đối mặt được với những hành động tiếp theo của Ám vương đây.

Dạ Ly Lạc cúi đầu nhìn qua chiếc cằm nhỏ của Nhược Ly, dù đã được một lớp

lông che phủ, cũng không che giấu được bên trong tím bầm, hắn đột nhiên

cười lạnh một tiếng.

"Vẽ hoa lên da của nàng ta." Dạ Ly Lạc dừng

lại một chút, hình như nhớ tới cái gì, lại bổ sung, "Dùng U Minh Chi

Hỏa." (Lửa âm phủ) Nói xong đầu cũng không quay lại liền rời đi.

Dạ Mị cười nhẹ một tiếng, không ngờ chủ tử của bọn hắn còn có thể nghĩ đến biện pháp thâm hiểm như thế, chỉ nói vẽ hoa lên da, đó chính là toàn

thân cũng có thể vẽ, tuyệt nhất chính là dùng U Minh Chi Hỏa.

Bị U Minh Chi Hỏa thiêu qua, trừ phi yêu lực cường đại đến nghịch thiên, nếu không cả đời cũng sẽ không khép lại, vẫn thối rữa, nếu như đả thương

trên diện tích lớn, cả người sẽ thối rữa mà chết, cuối cùng ngay cả bụi

cũng sẽ không còn sót lại.

Nhưng đây không phải là điều tàn nhẫn

nhất, mà là quá trình này sẽ luôn luôn kéo dài thật lâu, khiến cho muốn

sống không được, muốn chết cũng không xong, có thể nói là hình pháp đứng đầu bảng của Yêu giới.

Nam Cung Tâm dù kiến thức hạn hẹp nhưng

cũng đã từng nghe qua về U Minh Chi Hỏa, nàng ta không thể tưởng tượng

nổi nhìn theo bóng lưng của Dạ Ly Lạc, thứ mà chỉ nghe nói có trong

truyền thuyết, chẳng lẽ hắn thật sự có.

Nàng ta đột nhiên liều

mạng giãy giụa, không tiếng động hét ầm lên, chịu cái loại hình pháp đó, nàng tình nguyện lập tức chết đi, cũng tốt hơn từ từ thối rữa mà chết.

Đáng tiếc, hôm nay nào còn có chỗ cho nàng ta giảng hoà, cho dù nàng ta là

công chúa Yêu Giới, Yêu hoàng tương lai, cũng không có một người nào có

thể cứu được nàng ta.

Bởi vì chuyện Dạ Ly Lạc đã quyết định, không người nào có thể xoay chuyển, ngoại trừ một mình Nhược Ly.

. . . . . .

Dạ Ly Lạc dựa người vào nhuyễn tháp, cúi đầu nhìn chăm chú tiểu hồ ly đang vùi ở trong ngực hắn, thứ tình cảm kia xuất hiện khiến hắn muốn chết

cùng nàng lúc đó, tới quá đột ngột khiến hắn có chút mơ hồ.

Nhưng hôm nay sau khi tỉnh táo lại, hắn có thể khẳng định, cái loại tâm theo

nàng sống mà sống, nàng chết mà chết, cảm giác chính là đời đời kiếp

kiếp cũng muốn cùng nàng một chỗ.

Thứ tình cảm đó gọi là tình yêu. (Bingo, Lạc ca cuối cùng đã nhận ra tung hoa)

Lúc mới bắt đầu biết được loại cảm giác này thì hắn còn có một tia mê mang, nhớ hắn là Ám vương của Yêu giới, yêu lực vô biên, tâm nhưng vẫn là

lạnh, không có chút nào ràng buộc, hôm nay hắn cư nhiên vì vật nhỏ này

mà rung động.

Nghĩ kỹ lại tất cả sau khi gặp nàng, hắn hình

như sống càng thêm tùy ý, càng thêm vui vẻ, trái tim vắng lặng không

biết bao lâu cư nhiên sống lại, loại cảm giác này khiến cho hắn mừng rỡ.

Đột nhiên hắn nhếch môi cười, đưa ngón tay trắng nõn sờ lỗ tai nhỏ mềm mại

của Nhược Ly, cảm giác ấm áp, cái loại ấm áp đó chảy vào trong lòng của

hắn.

Hắn đột nhiên thoải mái, chỉ là ngay sau đó lại có chút

phiền muộn, vật nhỏ này hiện nay trong đầu óc hoàn toàn trống rỗng, đoán chừng đợi nàng biết yêu là gì, cũng có cảm giác như hắn, thì hắn còn

phải dạy dỗ nhiều lắm.

Hắn nhớ rõ cảm giác sợ hãi sau khi biết Nhược Ly biến mất, loại cảm giác vô lực đó hắn không muốn nếm thử nữa.

Chậm rãi sử xuất yêu lực, làm cho Nhược Ly tỉnh lại, hắn đem nàng biến trở

về hình người, có một việc hiện tại hắn nhất định phải làm.

Nhược Ly chậm rãi mở mắt ra, liền nhìn thấy đôi mắt hoa đào của Dạ Ly Lạc ánh lên vẻ nghiêm túc, nàng có chút nghi ngờ vươn tay để ở trên tay hắn,

trên mặt lộ vẻ thắc mắc.

Nhìn biểu tình của hắn như vậy thật ra khiến nàng có chút không hiểu, là vui vẻ hay giận dữ?

Dạ Ly Lạc xoay tay lại cầm ngược bàn tay nhỏ bé của Nhược Ly, sau đó một

cái tay khác sờ nhẹ lên ngực trái của nàng, chỗ đó lập tức hiện ra một

dấu ấn nho nhỏ như cái móng tay hồ ly của nàng vậy.

Nhược Ly chỉ

cảm thấy chỗ ngực trái phát ra một hồi đau nhói, giống như có cái gì hút lấy trái tim, khiến cho mặt nàng thoáng chốc trắng bệch lại, vừa định

gạt hắn ra, lại bị Dạ Ly Lạc cầm giữ đôi tay.

Dạ Ly Lạc chậm rãi

cúi đầu xuống nơi ngực trái nàng, ở trên dấu ấn kia nhẹ nhàng in xuống

một cái hôn, hắn thành kính nhắm mắt lại, trong miệng như có như không

thì thầm điều gì đó.

Đau đớn vừa rồi biến mất trong nháy mắt,

thay vào đó là một dòng nước ấm, giống như có một bàn tay vô hình ôm lấy trái tim của nàng, khiến nàng có cảm giác an toàn.

Dạ Ly Lạc

ngẩng đầu lên, sắc mặt trắng bệch, hắn buông cánh tay đang kiềm chế

Nhược Ly, xoay người dựa vào nhuyễn tháp, biểu cảm trên mặt không chút

để ý.

Nhược Ly cảm thấy tò mò, vội vàng cúi đầu nhìn dấu ấn màu đỏ trước ngực, đỏ rực như lửa, vẻ mặt không khỏi hiện lên sự nghi ngờ.

"Lạc, đây là cái gì?"

Dạ Ly Lạc nhẹ nhàng phất tay, một bộ y phục liền mặc chỉnh tề trên người

Nhược Ly, chỉ là bộ y phục mỏng manh cũng không che giấu được vóc người

uyển chuyển của nàng.

"Khế ước, như vậy sẽ không bao giờ lạc mất

nàng nữa!" Dạ Ly Lạc hời hợt nói, hắn sẽ không nói cho Nhược Ly biết, đó là khế ước mạnh nhất của Yêu giới, một khi đã lập ra, tức là sống chết

cùng nhau.

Mà chỗ tốt của nó chính là, Dạ Ly Lạc bất cứ lúc nào

cũng có thể cảm nhận được nơi Nhược Ly đang ở, nhưng có một điều chính

là, nếu Nhược Ly chết, Dạ Ly Lạc sẽ bị lời nguyền ấy cuốn lấy đời đời

kiếp kiếp, cho đến lúc hắn chết theo Nhược Ly, khế ước kia mới biến mất.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.