Chương4

Nếu là trước kia, đối

mặt mỹ nhân như vậy, ta đã sớm nhào tới. Đáng tiếc hiện tại. . . Ôi, ta

lắc đầu, ai oán thật nhiều. “Ngươi đang nhìn cái gì?” Một giọng nam vang bên tai, ta nói tiếp “Xem biểu diễn a” “Nga? Thấy thế nào?” ân, ta suy

nghĩ một chút nói "Điệu múa của Xuân Đào cô nương không tệ, nhưng y phục của nàng lại không phù hợp.” “Vậy nàng nên mặc cái gì?” Người nọ lại

hỏi “Đương nhiên là mặc sườn xám! Ngươi nghĩ a, kỹ thuật nhảy gợi cảm

câu nhân như vậy cũng chỉ có sườn xám là phù hợp, bạn hữu, thử nghĩ một

chút, phía dưới sườn xám lộ ra một đôi chân dài đang xoay tròn, nhảy

múa, thật là hình ảnh quá đẹp đi.”

Chậc, chỉ là nghĩ một chút mà

ta muốn ch** n**c miếng rồi. Người nọ không lên tiếng. Xuân Đào múa xong chào cảm ơn đi xuống đài. Tiếp đến La cô nương gì đó biểu diễn đánh

đàn, cổ cầm a, nghe là ta thấy buồn ngủ rồi. Bên tai người nọ lại nói “Vị cô nương này đàn như thế nào?” Ta lại cắn hạt dưa, cảm thấy hôm nay

có cái gì không đúng. Nguyên lai là quên nâng chân lên, khó trách khó

chịu như vậy.

Vội vàng, vén váy lên, gác một chân lên đùi, đại

gia của ta (c** **),rốt cục thư thản. Ta nói “Đàn rất tốt, chỉ là ta

nghe không hiểu nàng rốt cục đàn cái gì, bất quá nhìn tay nàng di chuyển liên tục, ít nhất chứng minh là nàng đang đàn thật.”

Bên cạnh

thật lâu cũng không có thanh âm, ta cũng im lặng, cắn hạt dưa tiếp tục

nhìn biểu diễn. Đột nhiên cảm thấy có ánh mắt nóng rực đang gắt gao nhìn ta. Ta quay đầu lại, mới phát hiện người nhìn ta là một vị công tử bạch y trẻ tuổi, tay cầm chiết phiến, thật sự có thể nói là anh tuấn tiêu

soái, phong độ nhẹ nhàng. Rất có phong độ lúc trước của bổn thiếu ta.

Giờ phút này cặp mắt ôn như ngọc đang ai oán nhìn ta. Ai oán?! Ta suy nghĩ

hồi lâu, cũng không biết hắn vì sao ai oán với ta. Chẳng lẽ là. . . Ta

bốc một vốc hạt dưa, rất nghiêm túc hướng hắn nói “Ngươi muốn ăn hạt dưa sao?” Thật là, muốn ăn thì cứ nói thẳng đi, ngươi không nói ta làm sao

biết ngươi muốn ăn.

Người nọ sắc mặt trầm xuống, biểu tình có vẻ

như càng ai oán. Bản thiếu ta buồn bực, hung hãn đem một mâm hạt dưa

bưng đến, nói “Một mâm đều cho ngươi hết, thế này đủ chứ?” Bạch y công

tử không lên tiếng, sắc mặt thay đổi liên tục. Ta nghiêm trọng hoài nghi hắn còn thay đổi sắc mặt như vậy, trở thành bạch y thiên sứ cũng không

xa.

Hai đôi mắt nhìn nhau, thật rối rắm a. Ngô mụ mụ lúc này lại

đi tới, kéo tai của ta nói, “Xuân Tiêu a, bên kia có khách quí muốn gặp

ngươi, ngươi cùng mụ mụ đi một chuyến.” Ngô mụ mụ vừa nói vừa dùng khăn

tay che miệng cười quyến rũ, ta chỉ thấy trên mặt nàng son phấn rơi

xuống dưới.

Hướng Qua Tử huynh (Qua Tử: hạt dưa) vừa rồi luôn

ngồi cạnh ta đặt vấn đề gật đầu một cái, lúc nãy gặm hạt dưa ta cũng

không có chú ý. Bây giờ ta mới phát hiện người này diện mạo thật không

tệ, mi thanh mục tú. Chẳng qua so với ta ở hiện tại còn kém xa. Khụ khụ.

Ta đi theo Ngô mụ mụ, đi qua bạch y công tử, hắn đột nhiên vươn tay lại

kéo cổ tay của ta, còn siết chặt. Hắc, đau ta, thật muốn cho hắn một

cước đoạn tử tuyệt tôn! Ta dùng sức giãy giụa, lại phát hiện thế nào

cũng không vùng ra được. Đừng xem bạch y công tử thoạt nhìn sức yếu

người nhỏ gió cũng có thể thổi gục, sức lực thật là không nhỏ.

Ngô mụ mụ vốn đi ở phía trước dường như mọc mắt đằng sau đột nhiên quay đầu lại, nghiêm mặt nói với người nọ: “Ngôn đại nhân làm cái gì vậy? Hàn

vương gia vẫn còn ở bên kia chờ Xuân Tiêu, nếu sốt ruột chờ thì bà già

này không gánh nổi trách nhiệm, xem chuyện ngày xưa của đại nhân cùng

Xuân Tiêu, cũng không nên làm khó nàng a.”

Một câu 'làm khó' vừa

được Ngô mụ mụ nói ra, bạch y công tử liền buông lỏng tay. Vẻ mặt rất là nhẫn nhịn, thấy thế bổn thiếu ta cũng có chút không đành lòng.

Hắn cúi người ghé vào tay ta nói: “Sau khi trời tối, ta ở cầu Bích Ngọc chờ nàng. Ta có rất nhiều điều muốn nói với nàng. Chúng ta, không gặp không về.” Hắn nhẹ lay động chiết phiến bước chậm đi ra, ta lại trượng nhị

đích hòa thượng mạc bất trứ đầu não (có chút ngu ngơ không biết làm

sao). Gì kia, ta vừa mới chân ướt chân ráo tới đây nào biết cầu Bích

Ngọc ở đâu? Hơn nữa, có lời muốn cùng ta nói? Nói gì? Nói thịt heo tăng

giá? Hay là thảo luận biện pháp tán gái?

Suy nghĩ một lát, ta đột nhiên nhớ, mới vừa rồi Ngô mụ mụ kêu hắn “Ngôn đại nhân”, chẳng lẽ hắn

chính là đương triều đại học sĩ Ngôn Chi Thanh? Tình lang trong truyền

thuyết của ta?!! Mẹ cha nó, dáng dấp ngược lại không tệ, ánh mắt chọn

người của Xuân Tiêu không tồi. Bóng lưng bạch y kia rời đi hết sức phiêu dật.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.