Chương2

“Xuân Tiêu” Hành Cửu

gọi, ta xem vòng tay một cái, lười quan tâm hắn. “Đầu còn đau không?” Ta s* s**ng cái chán vừa bị đụng đang băng bó sưng lớn như cái bánh bao.

Hừ một tiếng, quay đầu tiếp tục giả bộ câm. Chuyện kể rằng. . . kể từ

ngày đó biết mình tỉnh lại biến thành nữ nhân, không thể nào đi s* s**ng phụ nữ, ta liền đập đầu vào cây cột trong phòng.

Có một thời bạn gái đáng yêu, trong sáng đến dọa người của ta, đọc quá nhiều tác phẩm

xuyên không, muốn nhảy lầu, tai nạn xe cộ, cắt cổ tay, dùng thuốc ngủ,

vân vân và vân vân kiểu chết, mơ ước có thể xuyên đến cổ đại tìm mỹ nam. Được rồi, nàng không có thành công. Bất quá cũng làm cho ta biết muốn

quay trở về, tìm chết là bước đầu tiên.

Kết quả ngày đó, thiếu

gia ta lấy dũng khí mà hai sáu năm sống trên đời chưa từng có liều mạng

đập đầu vào cột nhà sau đó mới phát hiện, mẹ kiếp! Không, hiện tại phải

nói là mẹ, con mẹ nó! Thì ra tiểu thuyết xuyên không đều là gạt người!

Tỉnh lại lần nữa xung quanh có rất nhiều người, lão bà ánh mắt khôn khéo trên đầu cắm đầy trâm, vừa nhìn biết ngay là tú bà. Mà bên người còn có các mỹ nhân quần áo sặc sỡ khóc nói “Chớ làm việc ngốc nghếch nữa.”,

các mỹ nữ, nhất định là các cô nương trong Phù Dung các.

“Đừng

khóc nữa! Xuân Tiêu hiện tại cần tĩnh dưỡng, các ngươi cũng đi ra ngoài

cho ta.” Tú bà xấu xa rống một tiếng, khiến các cô nương run như cầy

sấy. Sau khi mọi người đi, tú bà ôm lấy ta dùng sức gào khóc “Xuân Tiêu

a, nữ nhi đáng thương của ta, ngươi như thế nào ngu ngốc như vậy!” Toàn

thân một trận rét lạnh. Heo mập chết tiệt, lại dám chiếm tiện nghi của

bổn thiếu gia. Ngươi nghĩ ai là nữ nhi của ngươi đây! Bổn thiếu là nam!

Nam!

Lão bản vẫn còn sói tru, bây giờ lại ôm ta gào, thanh âm

kia, so với nơi giết heo còn kinh khủng hơn. . . Dù nàng không mập, dịch dạ dày của ta cũng bị nàng làm nôn ra. Không còn cách nào ta dùng sức

đẩy nàng ra. “Cái đó, mẹ. . . A, mụ mụ” mẹ nó, lần này để cho ngươi

chiếm tiện nghi.

“Đừng khóc, có chuyện gì ta hảo hảo nói, hắc

hắc, hảo hảo nói.” không ngờ tú bà vừa rồi khóc như khuê nữ chết đột

nhiên lạnh mặt. Lạnh nhạt nói “Xuân Tiêu, đừng cho là ta không biết

ngươi nghĩ cái gì! Không phải Ngôn đại học sĩ muốn kết hôn sao? Hừ, ta

cho ngươi biết, giống chúng ta xuất thân chốn thanh lâu, lại vẫn vọng

tưởng gả vào thư hương (nhà theo Nho học) môn đệ. Coi như là làm thiếp

cũng là chuyện không thể, chính ngươi hảo hảo nghĩ lại đi. Muốn làm

phượng hoàng, chính mình trước hết phải có bản lãnh!” Tú bà nói xong,

thả tay lắc lắc cái eo thùng phuy đi ra. Ta bắt đầu có chút đói bụng.

Gì, nữ nhân thanh lâu, cái này ta biết, chính là thân chủ của khối thịt ta

đang mang. Nhưng là Ngôn đại học sĩ cùng cái phượng hoàng chó má gì là

sao?! “Ngôn Chi Thanh là khách quen của ngươi” Hành Cửu ở trong vòng tay nói, người này là cái loại chỉ dám ở chỗ không người nói một vài lời.

Thì ra là vậy, thì ra Ngôn đại học sĩ trong miệng tú bà là ta. . . Phi!

Là khách quen của Xuân Tiêu.

“Sở Ca, khuyên ngươi một câu, ngươi

tốt nhất nhanh chóng thích ứng thân phận của mình, nếu không, hậu quả sẽ không lạc quan.” Ta ngẩng đầu nhìn trời, bốn mươi lăm độ góc chếch

nhưng không có chảy ra nước mắt, cũng được, sống yên ổn đi. “Ngươi sao

lại ở trong vòng tay, thân thể chân chính của ngươi đâu?” Ta hỏi Hành

Cửu.

Qua thật lâu, mới nghe hắn nói “Ta vốn là một tán tiên tiêu

dao, không lâu trước đây bị thương. Hôm nay chỉ có thể cuộn tròn trong

vòng tay nghỉ ngơi lấy lại sức” Tiên nhân sao, thiếu gia ta vốn không

tin. Nhưng mà bây giờ xuyên không thần kì ta còn gặp phải, ta còn có cái gì có thể không tin?!

Hiện tại ngay cả có người nói cho ta biết Tôn Ngộ Không thầm mến Như Lai ta cũng tin!!!

Trải qua mấy ngày âm thầm hỏi thăm, ta đại khái hiểu rõ một chuyện. Ta bây

giờ là Xuân Tiêu, không sai, chính là làm người ta nghĩ đến “Xuân tiêu

một khắc đáng ngàn vàng” Xuân Tiêu. Là con át chủ bài của Phù Dung các,

trước đây không lâu tham gia cuộc thi hoa khôi đứng thứ nhất, lấy một

cầm một khúc vũ tươi đẹp át hoa thơm cỏ lạ. Mẹ cha nó, đàn?! Thiếu gia

chỉ chơi guitar! Vũ? Thiếu gia ta sẽ nhảy điệu tango, nhưng là, bây giờ

phong kiến cổ đại, có người dám cùng ta nhảy? Về phần khúc sao, thiếu

gia ta ca hát cho tới bây giờ căn bản không biết ca hát có giai điệu!

Ta hiện tại ở triều đại tên là Đại Diễn hoàng triều. Chậc, mặc dù thiếu

gia ta dốt nát lười học, nhưng là trong lịch sử Trung Quốc cũng không có cái gì là Đại Diễn hoàng triều, điểm này ta ngược lại có thể xác định.

Bất quá cũng thật bội phục hoàng đế khai quốc, gọi là “Diễn”, phát triển không ngừng nghỉ. Đều là loại có dã tâm. Nói nhảm? Không có dã tâm có

thể lái quốc lập nước? Nằm mơ đi.

Họ của triều đình là Trầm, tất

nhiên là thiên hạ của Trầm gia. Ta nhíu mày, những thứ này trong lịch sử không sao cả, ta có thể tiếp nhận. Mấu chốt triều đại này trong lịch sử cùng Tống triều tương đối giống nhau, quần áo nữ nhân đều là trong một

tầng bên ngoài một tầng, cái gì áo chui đầu, giáp tay áo, đệm váy. Đem

người bưng bít thật chặt, một chút cảnh xuân cũng không thấy được.

Nếu như bây giờ ở Đường triều. . . Mỹ nhân đều mặc bó eo nhỏ lộ ra ngực. . . Chậc chậc. . . Đang ở trên mây, cửa “kẽo kẹt” một tiếng bị đẩy ra. Một

tiểu cô nương mặt đỏ hồng như trái táo đi vào “Cô nương” Nàng đỏ mặt nói “Ngô mụ mụ bảo ngươi chuẩn bị một chút, mấy ngày nữa chính là mười lăm, ngày cô phải lên đài biểu diễn.” Hả, Ngô mụ mụ? Ngô mụ? Chính là tú bà

trang điểm đậm, hương nồng gần chết!

“Này, lên đài sao, bổn

thiếu, khụ, ta biết. Ngươi đi xuống đi.” “Dạ” Tiểu cô nương cúi chào,

tính đi ra ngoài. “Chậm đã” ta gọi nàng lại, trong lòng đột nhiên cảm

thấy có điểm quái dị. “Ngươi tên là gì?” “Hồi cô nương, nô tỳ tên Thúy

Hoa.” “Phốc” ta không nhịn được trực tiếp phun. Khụ khụ. . .

“Cô

nương, lúc trước Tiểu Vũ tỷ tỷ hầu hạ cô nương phạm lỗi, Ngô mụ mụ thấy

Thúy Hoa tương đối lanh lợi, mới để cho Thúy Hoa tới phục vụ cô nương.

Cô nương xin yên tâm, Thúy Hoa nhất định sẽ xử lý thỏa đáng công việc

thường ngày của cô nương!” Tiểu nha đầu nắm tay lời thề son sắt nói.

Thật là cô nương tốt. Ta trời sanh không chịu nổi người khác đối tốt với ta, người khác đối ta tốt, ta liền muốn đối tốt với nàng gấp đôi. “Vậy, Thúy Hoa nha, ngươi rất tốt, chẳng qua là cái tên có chút khó nghe, cần phải sửa lại.” Thúy Hoa suy nghĩ một chút, nói “Xin tiểu thư ban tên

cho”. “Liền kêu Nhã Ca đi” - chữ “ca” ta không có biện pháp dùng lại,

nhưng về sau kêu người bên cạnh mình cho đỡ nghiện cũng có thể đi. . .

Thúy Hoa, không, hiện tại đã đổi tên Nhã Ca. Nhã Ca sau khi đi, ta luôn muốn cùng nàng nói. Cái gì lên đài, cái gì biểu diễn. . . Mẹ cha! Có thể

không muốn sao?! “Ngươi cho rằng ngươi còn có thể lựa chọn sao? Thanh âm của Hành Cửu vang lên, dọa ta sợ run. Trước trên TV thấy qua, dường như kĩ viện có nuôi một đống lớn hộ vệ quân nô gì đó. Từng người một hung

hãn dữ tợn.

Không muốn lên đài, vậy thì chạy trốn?

PASS

Có thể trốn ra ngoài còn là một vấn đề, ta đoán chừng sẽ bị bắt trở lại sống không bằng chết.

Giả bệnh?

PASS

Không kiếm được tiền còn tốn thêm tiền. Nghĩ đến ánh mắt lạnh như băng của Ngô mụ mụ, ta rụt cổ.

Trời ạ! Xem ra hiện tại là phải đi từng bước nhìn từng bước. Không muốn lên

đài, chờ mình thành tú bà rồi hãy nói! Nếu không? Tìm cái núi dựa, cái

gì vương gia hầu gia dựa vào? Dựa vào! Chỉ cần nghĩ tới việc lão tử đi

phục vụ nam nhân, lão tử liền muốn ói! Xuân Tiêu này, tiền đồ rất nhấp

nhô a. Xem ra chỉ có gắng tìm phương pháp tiết kiệm tiền, không phải là

có câu châm ngôn sao, bạc có thể giải quyết vấn đề trở thành không có

vấn đề.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.